Gái Gú Việt Nam

Nam sinh may mắn

Phần 5
Tắm gội xong xuôi, Duy khoác chiếc áo choàng cotton đi loanh quanh bật tất cả đèn điện có lắp đặt trong căn phòng lên. Ngay cả trong phòng tắm và đèn bên ngoài hành lang, cô cũng thắp sáng cả. Trong chiếc ba lô nhỏ của mình, từ lúc ở nhà, cô cũng đã chuẩn bị sẵn những cốc nến nhỏ, sẵn sàng soi sáng bất cứ một góc tối nào. Cô muốn chắc chắn rằng xung quanh cô không có một chút nào sự hiện diện của bóng đêm. Cô sợ màn đêm.

Xong xuôi, Duy ngồi xuống chiếc sofa mây cạnh ban công để hong khô tóc. Bỗng cô chú ý đến chiếc nhẫn bạc đeo trên ngón tay trỏ của mình, dường như những hoa văn trên chiếc nhẫn đang có gì đó khác lạ. Duy loay hoay tìm cách tháo nó ra để xem xét, nhưng chiếc nhẫn thít chặt vào ngón tay cô khiến cô không tài nào xê dịch nó được. Cô cũng dễ dàng từ bỏ ý định đó, chỉ đưa tay ra dưới bóng đèn để nhìn cho kỹ.

Chiếc nhẫn bằng bạc trắng, có bản lớn với những hoa văn chạm nổi hình đài sen, mây và các ký tự như trong các bức phù điêu của một tôn giáo nào đó. Giới trẻ bây giờ vẫn ưa thích những món phụ kiện trông có vẻ kỳ dị như thế này, nên hầu như không ai chú ý đến chiếc nhẫn trên tay Duy đeo bấy lâu. Bản thân Duy cũng chẳng nhớ rõ ràng khi cô mới đeo cái nhẫn, thì hoa văn của nó ban đầu như thế nào nữa. Có điều, cô nhận ra rõ rằng hình như màu bạc đang có sự biến đổi. Từ đáy những vết khắc chạm, đang hiện lên những đường màu đen mảnh li ti chỉ bằng một nửa sợi tóc. Duy đã phải nheo mắt lại mới nhận ra những đường màu đen này. Có lẽ do bạc tiếp xúc với không khí đậm đặc ở vùng này, hoặc do khi dạo chơi ở ven bờ biển, cô đã vô ý để tay đeo nhẫn chạm vào nước mặn mà không biết.

Bỗng nhiên một cơn gió ập đến xô mạnh vào cánh cửa kính khiến cả căn phòng như rung lên dữ dội. Duy vội đứng dậy ngó nghiêng ra ngoài. Trời bắt đầu lên cơn giông. Bên ngoài phố, tiếng còi xe và các hàng quán hối giục nhau mau chóng dọn dẹp trú mưa huyên náo cả lên. Duy lo lắng ngó ra ngoài trời, nhìn những đám mây đen đặc quánh đang cuồn cuộn kéo đến, cô băn khoăn không biết Chính sắp về tới nơi chưa. Trong lòng cô có chút áy náy, lẽ ra cô không nên ép cậu học sinh ấy phải ra ngoài vào lúc này chỉ vì cô ái ngại việc ra ngoài vào buổi đêm, có thể chờ người giao hàng tới, hoặc cũng có thể ăn qua loa một thứ gì đó có sẵn trong tủ như mì đóng hộp hoặc đồ vặt…

Những hạt mưa nặng nề lộp bộp rơi xuống mái hiên. Sau một ngày nắng gắt, những hạt mưa vừa chạm mặt đất lập tức bốc hơi ngay, khiến gió thổi tới cũng mang theo những mùi ẩm ướt ngai ngái. Những hạt mưa càng lúc càng mau, tới khi biến thành những dây mưa xiên xẹo rạch qua không trung những đường gai góc và rối rắm. Một tiếng sấm nổ đùng đoàng đâu đó xa xa. Thật lạ lùng là năm nay dường như mưa rào nhiều hơn mọi năm. Mưa trái mùa vẫn thường kèm theo sấm.

Điện trong phòng tắt phụt. Mất điện. Cả con phố chìm trong bóng đêm. Một cảm giác lạnh tê kéo dọc xương sống Duy. Cô vội quờ lấy chiếc điện thoại bật đèn pin lên để soi tìm ba lô. Chiếc ba lô nhỏ có đựng những gói nến tiện dụng mà cô đã sắp sẵn từ lúc ở nhà, phòng khi có việc bất khả kháng cần dùng đến. Duy lập cập châm lửa thắp những cây nến lên và cặm cụi đặt rải rác trong phòng. Gió lùa qua khe cửa khiến những ngọn lửa leo lét khiến chiếc bóng của Duy như đang nhảy múa trên vách tường. Duy hoang mang nhìn quanh mình. Mưa rào rào inh cả tai. Cô vội chạy đến bên cửa tìm chốt để sập hẳn cánh cửa lại.

Kịch! Một bàn tay bất thình lình túm lấy gờ khung cửa kính giữ lại.

Duy giật bắn mình. Toàn thân cô cứng đờ. Cửa kéo ra, và hiện lên gương mặt dài khoằm như mặt ngựa. Là gã mặt ngựa cô bắt gặp ban sáng ở nhà cô bạn xấu số. Mặt Ngựa vẫn mặc chiếc sơ mi với chiếc quần âu cùng màu đen tang tóc. Duy hoảng sợ ra sức đóng cửa lại nhưng hai cánh tay cứng như thép của gã đã chặn cửa lại. Gã lách nửa người qua khe cửa, nhưng vẫn đứng ở ngoài chứ không nhảy hẳn vào trong phòng.

Một tiếng sét nổ vang trời.

Gã Mặt Ngựa nhe hàm răng trắng bốp ra cười, nhưng cặp mặt căng ngang hẹp đi mất một nửa:

– Mày ngụy trang kỹ đấy! Đến tao cũng bị mày qua mặt. Nếu không có hai cái xác chết ở đường tàu thì tao cũng không lần ra mày được đâu!

Sau một thoáng bàng hoàng, Duy lấy lại bình tĩnh và mỉm cười, tỏ ra thiện chí nói với gã ta:

– Tôi không trốn Ngựa ạ. Tôi đã đến chờ anh như đã hẹn, nhưng tôi không gặp anh!
– Thế còn hai thằng kia thì là thế nào?
– Không liên quan đến tôi, trên báo có sự thể vụ việc rồi mà.
– Tao mà lại đọc báo à! Mà thôi, bỏ qua! Bây giờ thì mày đi với tao!

Gã Mặt Ngựa kia thô lỗ túm lấy cánh tay của Duy rồi kéo cô đi ra ngoài. Duy hoảng hốt giãy giụa:

– Không được! Tôi không thể đi bây giờ!

Duy vội bám tay vào thành cửa, khiến Mặt Ngựa không lôi được cô ra khỏi phòng. Gã ta quay lại nhìn cô bằng ánh mắt tóe lửa:

– Đừng nhờn! Mày hành tao thế cũng đủ rồi đấy! Khi về tao sẽ cho mày biết tay, con ranh!

Duy ra sức giằng tay ra khỏi gã cục súc này. Chiếc nhẫn bạc của cô sượt qua tay hắn khiến gã thốt lên một tiếng giật mình:

– Ái ui! – Gã còn định chửi bới gì nữa nhưng khi nhận ra vật vừa làm đau mình là cái nhẫn trên tay Duy thì lại im bặt.
– Nếu anh nuốt lời, tôi sẽ không giữ mồm miệng được bí mật của anh đâu đấy! – Duy cứng rắn nhìn gã – Luật lệ áp dụng cho tất cả chúng ta mà, đúng không?
– Mày… – Mặt Ngựa trợn trừng mắt nhìn Duy, trong hai con ngươi của hắn như có hai bó lửa đang đốt hừng hực – Mày dám uy hiếp tao à?

Mặt Ngựa tức tối vung tay lên định giáng cho Duy một bạt tai. Nhưng khi thấy Duy điềm nhiên không tránh né, cũng không tỏ vẻ sợ sệt, hắn kiềm lại và cáu kỉnh phạt tay hất ngang những lọn tóc vương trước mặt cô như để cảnh cáo. Biết gã ta đang đuối lý, Duy chuyển sang thái độ mềm mỏng nhỏ nhẹ:

– Tôi cũng chỉ đang làm việc tốt thôi mà. Họ đã có lời nhờ vả, sao tôi nỡ từ chối được. Cứ coi như anh cũng đang làm việc thiện để bù đắp cho những việc xấu xa của mình.
– Mày, mày và con đàn bà đó dám rình rập tao! – Mặt Ngựa trợn mắt lắp bắp.
– Muốn người khác không biết thì tốt nhất là không làm!
– Con khốn!

Mặt Ngựa lại vung tay lên. Nhưng Duy đỡ lấy tay hắn và mỉm cười:

– Đừng hơi chút lại dùng tay chân với đàn bà con gái thế! Tôi không quan tâm đến những chuyện không liên quan tới mình, tôi cũng chỉ muốn xong việc của tôi thôi mà. Khi thời hạn kết thúc, tôi sẽ tự đến nộp mình cho anh.

Mặt Ngựa nghe vậy thì nhíu mày tỏ vẻ nghi ngờ Duy.

– Anh yên tâm, tôi thì trốn đi đâu được chứ!

Mặt Ngựa bối rối gãi gãi cái trán bóng của gã, rồi nói với Duy vẻ ngán ngẩm:

– Việc gì mày phải làm thế cho nặng nợ? Người chết rồi thì cứ để yên chuyện đi!
– Tôi biết! – Duy nhoẻn miệng cười – Thì coi như là tôi đồng cảm với họ vậy.

Bỗng nhiên ngoài hành lang cửa phòng có tiếng sột soạt của bước chân người. Có lẽ là Chính. Duy vừa quay qua quay lại thì đã thấy tên Mặt Ngựa chuồn mất từ lúc nào. Có tiếng gõ cửa, không phải là Chính trở về. Duy hấp tấp ra mở cửa thì thấy lão già quản lý homestay đang cầm mấy cây nến trên tay. Thấy Duy khoác trên mình chiếc áo choàng tắm hờ hững, lão già hấp háy cặp mắt khiếm nhã nhìn cô:

– Sấm sét ghê quá nên người ta cắt điện cho an toàn, tôi đem cho cô cậu mấy cái nến.

Lão già liếc vào trong phòng, thấy Duy đã thắp sẵn nến thì ra vẻ mình đang làm việc thừa thãi, gãi đầu gãi tai chữa ngượng:

– Mà chắc cô cậu cũng chẳng cần đâu nhỉ!
– Cảm ơn chú ạ, chú thật chu đáo! Cháu cần mà! – Duy vui vẻ cầm lấy mấy cây nến trên tay lão già – Cháu cũng chưa biết bao giờ sẽ có điện trở lại mà.
– Cậu kia đi đâu rồi? Sao mình cô ở đây à? – Lão già đưa con mắt láo liên nhìn quanh tìm kiếm và biết rằng Chính đang không ở trong phòng.
– À, bạn cháu ra ngoài mua đồ ăn, có lẽ mắc mưa chưa về kịp ạ!
– Để tôi vào kiểm tra xem cửa nẻo thế nào!

Lão già liếm mép, và không đợi Duy lên tiếng, lão đã lách người qua cô để vào phòng. Duy cũng đành đứng né một bên cho lão. Lão già đến bên cửa kính nhìn ra vườn xem xét qua loa, sập lại các chốt cửa cho chắc. Thấy không có vấn đề gì, lão mới đi ra, vừa quay qua nói với Duy, vừa lấy tay vỗ vỗ lên lưng cô gái một cách sỗ sàng:

– Nay mưa to quá tôi chẳng về được, gọi taxi mãi không có cuốc nào, chắc là tôi ngủ lại. Nên nếu cần cái gì cô cứ sang gọi tôi nhé!
– Vâng, cháu biết rồi ạ!

Duy chớp chớp mắt nhìn lão già, mỉm cười thân thiện. Lão già kia thấy Duy không phản ứng gì cũng không tránh né, thì thừa cơ lần mò bàn tay hư đốn xuống bờ mông cong vồng lên dưới lớp vải cotton màu be kia. Duy im lặng chờ xem lão định làm gì. Nhưng đúng lúc đó, Chính vừa chạy về tới cửa phòng. Lão già quản lý vội thu tay lại. Chính xách túi nilon bọc hai hộp cơm, người ngợm ướt sũng như một con chuột, miệng không ngớt than vãn:

– Sao cậu nói gì cũng đúng ấy nhỉ. Bảo mưa là mưa thật luôn? Cậu học ở trường khí tượng à? May mà tôi đi nhờ được ô của một bà ở gần đây.

Duy không đáp, cô lấy một tấm khăn bông trong nhà tắm ra cho Chính lau tóc và mặt mũi.

Lão già kia chào cả hai người và hối hả trở về phòng nhân viên. Duy đứng im lặng nhìn lão già biến mất sau cánh cửa.

Chính cùng Duy ngồi bên cửa kính để ăn cơm. Duy cứ rối rít xin lỗi cậu vì phải để cậu mắc mưa đi mua đồ, mà lại chẳng thể ăn uống được một cách hẳn hoi cho ra dáng một chuyến đi nghỉ. Nhưng Chính lại không bận tâm. Trong đầu cậu vẫn lấn cấn không yên khi nghĩ đến hai gã côn đồ bị tàu chẹt chết, và nhớ lại chuyện giấc mơ trên tàu. Cậu nửa muốn kể cho Duy nghe về giấc mơ, nhưng nửa lại sợ cô gái nghĩ rằng trong đầu cậu toàn chuyện bậy bạ. Kỳ thực, đến giờ, khi biết hai gã kia đã chết, trong lòng cậu lại dấy lên một nỗi sợ mơ hồ không yên.

– Cậu làm sao thế? – Duy nhìn chăm chăm vào mặt Chính – Tớ thấy cậu không hề nghe tớ nói, cậu đang nghĩ cái gì thế?
– Hả? – Chính ngơ ngác – Tôi vẫn đang nghe mà!
– Vì cơm trong hộp đã hết rồi, mà tớ thấy cậu vẫn cứ xúc ăn đều đặn!

Chính ngẩn mặt ra. Nãy giờ cậu vẫn cứ cầm cái thìa gỗ và xúc món cơm chiên vô hình bỏ vào miệng ăn mà không hay biết gì! Duy cũng đã ăn xong, và gói gọn vỏ hộp trong chiếc túi nilon để trước mặt. Chính luống cuống bỏ cái thìa ra, rồi để đỡ ngượng, cậu vờ tỏ ra mình ga lăng, đứng dậy đem những chiếc vỏ hộp vứt vào thùng rác. Duy chống cằm quan sát chàng trai, rồi nói bằng một giọng thú vị:

– Tớ thấy cậu giống như một người ở thế giới khác vậy, cứ chìm đắm trong những suy tư của riêng mình.

Chính ngoảnh lại nhìn cô gái, rồi bằng một vẻ nghiêm trọng, cậu lại ngồi đối diện cô:

– Này. Lúc nãy ra ngoài, tôi gặp một chuyện rất lạ! Ở gần ga tàu có tai nạn chết người. Tôi đang mải nghĩ về vụ đấy!
– Ừ, tớ có lướt web, cũng thấy báo có viết tới rồi. – Duy bình thản trả lời – Họ viết hai tên đấy là người của một đường dây buôn ma túy đang lẩn trốn trong thành phố. Chạy công an truy đuổi nên sảy chân mất mạng. Có gì để cậu nghĩ ngợi nhiều thế.
– Đó là hai kẻ gây chuyện với chúng ta ở nhà ga thành phố.
– Thì ra là vậy. Mấy tên đầu đường xó chợ ở bến bãi như thế dính líu đến ma túy cũng không có gì lạ!
– Cậu có thấy chúng nó ở trên tàu không?
– Không! – Duy tròn mắt ngạc nhiên – Sao cậu hỏi vậy?
– À không. Lúc trên tàu, tôi ngủ mê thấy chúng nó bắt nạt cậu. Thế mới dị. Nhưng chắc chúng nó không đi cùng chuyến với mình.
– Thật à? Cậu mơ thấy tớ luôn à? – Duy nhìn Chính với ánh mắt hiếu kỳ – Mơ thế nào? Nói tớ nghe đi.
– Thôi bỏ đi!
– Ơ kìa!

Chính đổ người xuống giường với mớ suy nghĩ mông lung và chỉ muốn chìm vào giấc ngủ ngay.

Duy kêu lên:

– Này! Cậu vào đi tắm rồi thay quần áo đi!
– Không. Tôi làm gì có đem quần áo thay đâu!
– Thế cậu định mặc quần áo ẩm thế này leo lên giường ngủ à? Ở trong kia có áo choàng đấy, tắm rồi thay ra, tôi đem quần áo ra bảo người ta giặt là cho. Sáng mai còn có cái mặc để về.

Chính thở dài, cảm thấy lười biếng vô cùng. Nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn đi vào trong phòng tắm theo lời của Duy, sau khi kêu lên vài tiếng than thở cáu kỉnh.

Duy bật điện thoại lên, tìm kiếm những bài báo điện tử mới đưa tin về cái chết của hai gã vận chuyển ma túy. Có rất nhiều trang viết, nhưng đều đưa tin với một nội dung giống nhau. Hai gã này giả dạng khách du lịch đến Làng Chài để nhận hàng rồi trở lại thành phố. Trên chuyến tàu về, công an đã tiến hành vây bắt bọn chúng và xảy ra sự vụ như trên.

Duy tắt điện thoại đi và không bận tâm thêm. Cô kiểm tra lại những cây nến sắp cháy hết trong phòng, và thắp thay thế bằng chỗ nến mà lão già quản lý đem sang cho. Vì đốt nhiều nến nên trong phòng không khí hơi ngột ngạt, thấy bên ngoài gió đã ngừng thổi, Duy mở hé cánh cửa kính ra cho thoáng. Tiếng mưa rào rào cùng với không khí mát lạnh bên ngoài lập tức ùa vào phòng.

Chính từ trong phòng tắm đi ra, tay vẫn đang loay hoay thắt cái dây đai áo choàng. Nhưng vết thương cũ hôm trước trên tay cậu bị thấm nước vào băng, lại trở đau nên cậu cứ lóng ngóng mãi. Thấy vậy, Duy liền đến giúp cậu buộc đai lại. Chính ngượng chín mặt, chẳng kịp phản ứng gì, chỉ đứng thừ người ra. Rõ ràng cùng dùng chai sữa tắm gội tiện lợi để sẵn trong phòng tắm, nhưng từ khoảng cách này, cậu lại thấy trên người cô gái thoang thoảng một hương thơm khác, giống như hương hoa sử quân tử. Bấy giờ, cậu mới để ý thấy trên lọn tóc buộc hờ phía sau lưng Duy, có giắt những chùm hoa sử quân tử màu đỏ.

Bỗng nhiên, Duy ngước lên nhìn Chính. Vô tình, mặt của cô lại rất gần với mặt của Chính. Duy mở tròn mắt nhìn chăm chăm chàng trai khiến quả tim cậu như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực. Chính hoang mang nghĩ ngợi, có phải trong tình huống này, người con trai thường cúi xuống và đặt một nụ hôn lên môi cô gái không? Hai tay đặt ở đâu nhỉ, à, sẽ ôm lấy eo cô thật nhẹ nhàng. Chính thấy hai má mình bắt đầu râm ran. Cậu thấy thân nhiệt của mình đang tăng nhanh, mặc dù cậu vừa tắm nước lạnh xong.

– Trán cậu lại chảy máu rồi kìa! – Duy đưa tay lên gỡ miếng urgo trên thái dương Chính ra.

Chính thấy mình như một quả bóng bay vừa bị châm kim cho nổ bụp. Cậu luống cuống giật miếng urgo lem luốc trên tay Duy rồi vứt bỏ.

– À, chắc do nãy tắm! – Chính lắp bắp chữa thẹn.
– Để tớ dán lại cho cậu! Cả tay cậu nữa kia kìa!

Duy nhớ ra mình đã cất hộp bông băng thuốc sát trùng mua lúc sáng vào ba lô của Chính. Cô nhanh nhẹn đến cầm lấy chiếc ba lô vải dù màu đen của cậu để lục tìm. Chính phát hoảng, phi như bay đến giật lấy cái ba lô.

– Này đừng có tự ý lục đồ của tôi thế!

Cái ba lô bị giằng đột ngột đúng lúc Duy vừa mở khóa kéo ra. Các thứ bên trong văng lung tung ra ngoài. Hộp ba con sâu rơi xuống ngay chân Duy. Chính đứng sững như trời trồng, hai má đỏ như gấc chín vì ngượng. Duy không tỏ thái độ gì, cô thản nhiên ngồi xuống nhặt hộp bao cao su và các thứ khác gần mình lên rồi đưa cho Chính. Chính bẽn lẽn cất các thứ trở lại. Nhưng đến hộp bao cao su, Duy giữ lại nhìn nhãn mác và mỉm cười:

– Cậu cũng thích loại này à? Tớ đã biết qua nhiều hãng nhưng đúng là vẫn thấy ưng hãng này nhất đấy!

Trái tim Chính nứt keng một tiếng. À thì Minh Duy lớn hơn cậu, đã là sinh viên, lại từng có bạn trai, đương nhiên sẽ có nhiều trải đời hơn cậu là rõ ràng. Có gì mà cậu phải thấy băn khoăn chứ. Nhưng không hiểu sao, cậu vẫn có một tí teo chạnh lòng khi nghĩ như vậy.

Chính giơ tay giật lấy cái hộp cất vào ba lô, miệng lắp bắp phân bua:

– Đừng, đừng có nghĩ vớ vẩn đấy! Tôi… Tôi không phải mua để… cho cậu đâu!

Duy phì cười, đưa lời trêu chọc:

– Cậu nói thẳng thắn thế làm cho tớ buồn đấy!
– Vớ vẩn quá đi!
– Thế cậu đem theo để làm gì?
– Thì, tôi mua về để sóc lọ! – Chính nói bừa – Không được à?
– Thật thế à? – Duy tròn mắt – Con trai bắt sóc bỏ lọ mà cũng cần phải dùng cái này à?
– Ừ đấy! Không phải! Tôi mua về dùng lúc đi phó đà đấy! Vừa lòng cậu chưa?

Chính thở hắt ra. Hai mặt cậu lúc này chắc trông thảm hại lắm, vì cậu biết mình cũng không giỏi nói dối, mỗi khi cần loanh quanh chối co chuyện gì, mặt cậu nhăn nhúm lại như sắp khóc tới nơi vậy! Nhưng như mọi khi, Duy cũng chẳng buồn lắng nghe Chính giải thích về những sự bất bình thường trong hành vi và lời nói của mình. Duy ngồi sát bên Chính, cẩn thận quấn băng cho bàn tay cậu. Những ngón tay của cô thoăn thoắt quấn vải băng thành từng vòng rất mỏng và đều, rồi dán băng dính y tế cẩn thận. Chính cảm thấy tay không bị cộm cấn, co duỗi cũng dễ dàng hơn. Đúng là con gái làm gì cũng dễ chịu hơn thật. Cậu cảm thấy bàn tay của Duy rất mềm mại, giống như một bàn tay của một vị tiên trên trời, chạm đến đâu, cậu liền dễ chịu đến đó.

Điện thoại của Chính sáng lên báo có tin nhắn mới. Cậu cầm lên lướt xem, là tin nhắn của chị Phương: “Em đi đâu cả ngày không về thế?”. Cậu nhấn “Bỏ qua tin nhắn” rồi nhấn nút tắt nguồn. Chính liếc sang nhìn Duy, tia mắt cậu dừng lại ở ngực cô gái. Duy mặc chiếc áo choàng cổ chéo, và do cao hơn cô hẳn một cái đầu, nên khi hai người ngồi sát bên nhau thế này, vô tình tầm nhìn của cậu lại lọt qua hai vạt áo hờ hững chéo nhau trên khuôn ngực đang phập phồng đó. Lấp ló sau làn vải bông là một làn da trắng ửng hồng, như một quả đào tiên căng mọng mà cậu vẫn thường thấy chiếu trên các bộ phim giả tưởng. Trên lớp học, tụi con gái hay mặc sơ mi, thi thoảng cũng có thể nhìn “xuyên khe” nhưng chúng nó đều mặc áo lót nên Chính chẳng thể thấy rõ được khuôn hình thật sự như lúc này. Mà không biết chuyến đi này Duy có chuẩn bị trước không, nhưng nếu cũng chỉ ngẫu hứng thì có thể cô cũng không đem theo quần áo để thay như cậu. Nếu vậy thì bên dưới lớp áo choàng, cô cũng không hề mặc đồ lót. Chỉ nghĩ như thế thôi, nhưng thằng em bên dưới cậu lại bắt đầu lém lỉnh muốn nhảy ra chào bà chị mới quen này rồi.

– Gì thế? – Duy ngước lên nhìn Chính.
– À không! – Chính vội đánh mắt nhìn đi chỗ khác, nhưng mặt vẫn ngượng chín.
– Cậu đang nghĩ cái gì thế?
– Tôi… Tôi thấy tay cậu rất đẹp!

Vừa dứt lời thì Chính phải tự mình sửng sốt vì câu nói ngu ngục này. Chẳng hiểu sao nữa. Cậu giống như một cậu học trò đang dùng phao trong giờ kiểm tra thì bị bắt quả tang, biết rằng mọi lời thanh minh đều là vô nghĩa, nhưng vẫn cố vớt vát bằng những câu giải thích vụng về. Chỉ vì cậu sợ Duy phát hiện ra những ý nghĩ đen tối trong đầu mình, trong lúc cậu đang nhìn trộm cô. Nhưng khi nghe Chính nói như vậy, ánh mắt Duy lại tỏ ra rất xúc động. Cô đưa tay vén những sợi tóc lên tai, và mỉm cười duyên dáng:

– Cảm ơn cậu, lâu lắm rồi tớ mới được nghe câu nói đó đấy.

Trong một khoảnh khắc, Chính như bị hút vào đôi mắt thăm thẳm của cô gái. Cậu thấy mình đang bị thu nhỏ lại, ngỡ ngàng đứng trước con ngươi của Duy như một khoảng không trung vô định hình. Không cảm nhận được thời gian, hay không gian, hay là một dạng vật chất bất kỳ nào mà cậu từng biết. Cậu đưa tay ra chạm vào. Những giác quan từ cánh tay truyền về não bộ cậu những thông tin kỳ lạ, mỏng như mây, lại mát như nước, lại mông lung như một cơn gió… Cậu như một kẻ bị thôi miên, cứ thế bước đi, chẳng nhìn chẳng nghe thấy gì ngoài hơi thở của chính mình.

Một luồng điện tê tê một thoáng giật qua toàn thân Chính khi những ngón tay Duy luồn qua những chân tóc sau gáy cậu. Mùi hương hoa sử quân tử dịu ngọt lấp đầy tất cả các giác quan của Chính, cho tới khi hơi thở ấm áp của cô gái dừng lại ngay trên môi cậu thì đột nhiên dừng lại. Chính mở mắt và thấy gương mặt trái xoan xinh đẹp đang ở ngay sát bên mình. Cậu không rõ trong đôi mắt dưới hàng mi đen rợp ấy là điều gì, vừa thăm dò, vừa chờ đợi lại vừa mang theo một cảm giác bất an. Liều lĩnh, cậu choàng tay kéo bờ vai Duy vào lòng mình. Môi cả hai chạm vào nhau, nhẹ nhàng và chậm rãi. Tâm trí cậu trở nên hỗn loạn. Càng lúc, hai người càng dính chặt vào nhau. Để nụ hôn sâu hơn, Chính nâng cằm cô gái lên, một tay ôm chặt lấy người cô. Đầu lưỡi cậu tiến sâu vào, cố gắng khơi gợi bản năng sâu thẳm nhất trong linh hồn cô gái, quấn quýt triền miên không thể nào dừng lại được.

Bên ngoài, mưa vẫn rào rào không ngừng. Nhưng không biết có phải vì những ngọn nến đang thắp mà Chính cảm thấy nóng hầm hập. Đầu lưỡi cậu như bị cuốn theo từng hơi thở dồn dập của của cô gái và bắt đầu đòi hỏi nhiều hơn. Nụ hôn khiêu khích của chàng trai như bị một thế lực vô hình nào đó dắt đi, lướt qua mặt, mũi, cằm, môi, tới vành tai và xuống đến chiếc cổ trắng ngần. Tất cả những dây thần kinh mẫn cảm của cậu bị kéo căng, toàn thân cậu run rẩy bức bối trong cơn kích thích. Bàn tay lành lặn của cậu đang giữ chiếc cằm nhỏ của Duy, nhanh chóng lần xuống bầu ngực. Cảm giác êm ái mềm mại từ những đầu ngón tay và lan đi khắp cơ thể cậu, khác xa với sự tưởng tượng của cậu mỗi khi ngắm nhìn ngực con gái trong các tạp chí và các thước phim người lớn bình thường vẫn hãy xem. Người ta vẫn nói, hai bầu vú chính là một báu vật của tạo hóa đã ban tặng lên thân thể người phụ nữ. Và sự lôi kéo thu hút ở đôi gò bồng đảo này, vốn từ trong bản năng mỗi con người đã được in hằn trong tiềm thức về đôi bầu sữa mẹ mà thuở lọt lòng đã được ôm ấp yêu thương. Chính lại càng khao khát nhiều hơn, vì tuổi thơ cậu không hề có mẹ.

Sự im lặng của cô gái khiến cậu càng thêm phấn chấn, Chính đưa tay túm lấy chiếc đai buộc áo choàng và tìm cách tháo nút thắt.

– Đừng! – Duy khẽ thốt lên.

Lời cự tuyệt như nghẹn lại trong cổ họng giữa những hơi thở gấp gáp khiến Chính nghe ra như một câu mời gọi đầy gợi cảm của cô gái. Cậu càng cố gắng tháo nút buộc đai lưng. Nhưng tay Duy lại che chiếc đai lại. Chính không chịu thua, cậu đưa tay ra sau siết chặt bờ mông tròn, trong khi môi cậu tự gạt chéo áo trên cổ cô gái ra và tìm đến hai bầu vú đang phập phồng thở khẽ. Cậu ngậm lấy đỉnh đồi nhạy cảm và xoay tròn đầu lưỡi. Một cơn đê mê lan tỏa khắp người, cậu chưa từng trải qua hành động thân mật với nữ giới như lúc này, và bắt đầu cảm thấy như chìm vào cõi mộng mị. Hai tay Duy bám chặt lấy vai Chính. Cậu cảm thấy toàn thân cô gái đang run rẩy, nhưng sự ngây ngô của bản thân lại không thể hiểu được đó là sự rung động, hay là sợ hãi.

– Sao thế? Cậu sợ à? – Chính thì thầm.

Duy không đáp, cô ngoảnh mặt đi. Bàn tay Chính rời khỏi bờ mông cô, lần lần nắn bóp xuống dưới bắp đùi, xuống đầu gối, và xuống cổ chân thon thả của cô. Cậu kéo chân cô gái gác lên trên đùi mình, và vẫn ôm siết lấy cô như thế, tay cậu lại đưa dần lên trên. Cậu gạt vạt áo choàng qua, đi vào thám hiểm nơi mà bao lâu nay nhân loại vẫn dùng đủ thứ mỹ tử để mô tả. Cảm giác mịn màng và trơn tuột cứ dẫn những ngón tay của cậu đi, như lòng chinh phục nguyên thủy xuất phát từ bản năng của người đàn ông khi một loại hoóc môn khoái cảm được sản sinh ra từ tuyến yên dưới đáy não. Duy giật nảy mình bật ra tiếng rên rỉ khe khẽ, rướn cong người ôm choàng lấy cổ chàng trai. Chính bị kích thích, động tác của cậu càng lúc càng mạnh mẽ. Khi cô gái né tránh, cậu liền đè cô nằm ngả xuống ghế. Nhanh chóng tháo bỏ lớp áo tắm khoác trên thân mình, cậu ép chặt lồng ngực mình trên hai đỉnh đồi mềm mại và nhẹ nhàng chà xát. Giữa tiếng mưa rào xôn xao không ngớt, cậu vẫn có thể lắng nghe thấy tiếng tim đập rất gần như một chú chim non… Cậu hồi hộp tách hai chân Duy ra, áp sát thằng em nhỏ vào nơi cửa mình cô gái. Ở đó đã rất mềm và ẩm ướt rồi.

– Cậu… cho… tôi… được không?

Đèn vụt sáng trưng. Có điện. Hai cặp mắt Duy bỗng như hai tấm kính cường lực bị đập vào điểm yếu, đột ngột tan vụn ra thành muôn vàn hạt thủy tinh vung vãi khắp nơi. Cô gái đẩy mạnh Chính ra khỏi người mình, và cuống cuồng chỉnh trang đầu tóc và trang phục lại. Mọi việc đột ngột khiến Chính ngơ ngác nhìn Duy, nhưng ngay lập tức, cậu nhận ra mình đã quá lỗ mãng và thiếu chừng mực. Cậu đưa tay định kéo áo lên cho Duy thì cô nhích người tránh né. Cậu bối rối, giọng nói trầm xuống tỏ ra hối lỗi:

– Tôi xin lỗi! Tôi, tôi cũng không biết sao tôi lại như thế nữa!

Duy đưa mắt nhìn Chính một cách nghi hoặc. Chính gãi đầu:

– Tôi thật lòng xin lỗi cậu. Tôi, tôi không… có ý xem thường cậu đâu! Thật đấy!

Duy vuốt lại tà áo trên người mình cho phẳng phiu rồi nhìn chàng trai, nụ cười trong trẻo hệt như chưa từng có chuyện gì xảy ra:

– Thôi được rồi. Hôm nay lang thang khắp nơi chắc cậu cũng mệt rồi. Ngủ sớm đi! Mai còn về sớm!
– Ừ! – Chính bẽn lẽn đáp, rồi trở về giường của mình.

Duy không nói gì, cô lẳng lặng đi thổi tắt những ngọn nến đang cháy dở. Chính đến bên bảng điện giơ tay định tắt đèn đi thì Duy ngăn lại:

– Đừng tắt. Để vậy đi!
– Sáng trưng thế này thì sao mà ngủ được? – Chính ngạc nhiên.
– Tớ sợ tối lắm. Khi ngủ, tớ phải để đèn sáng thì mới thấy ngon giấc được.
– Con gái phức tạp nhỉ! – Chính ngả người xuống chiếc gối êm ái, thở hắt ra – Tôi thì cứ không mơ thấy ác mộng là đã xem như ngủ ngon rồi.

Duy ngoái sang nhìn Chính:

– Cậu hay mơ thấy ác mộng nhỉ.

Chính không đáp. Lúc nhỏ, cậu luôn ám ảnh bởi những trận đòn của bố. Trong mơ, cậu vẫn thấy ông bố hung dữ cầm roi quất tới tấp vào mặt mũi mình. Lớn lên, những lời chế nhạo và các trò đùa ác ý của đám bạn lại theo cậu vào cả giấc ngủ. Trước đây, mỗi khi có cảm giác đau đớn trong mơ, cậu sẽ tự mình tỉnh lại. Bây giờ, cậu đã quen thuộc quá rồi, đau hay không, thì cậu cũng cứ mặc kệ, chẳng cố gắng vùng vẫy để thoát ra khỏi mộng mị ấy nữa.

Duy ngồi lên giường mình, liếc sang nhìn Chính:

– Tớ đọc trong sách viết rằng, não bộ sẽ tự xem xét lại những chuyện được lưu trữ trong ký ức, để loại bỏ đi những điều không hay. Nên nếu cậu có mơ thấy ác mộng, thì tức là bộ não đang cố gắng chữa lành những thương tổn trong tâm hồn cậu đấy. Đừng quá phiền lòng vì điều đó.
– Tôi xem phim thấy người ta bảo, giấc mơ là cánh cửa để chúng ta kết nối với đa vũ trụ! Thế tức là ở mọi cuộc đời khác, tôi vẫn là kẻ vô dụng.
– Cậu còn chưa biết mai sau chúng ta sẽ thế nào mà, tại sao lại bi quan như thế!
– Ngày mai à? Tôi làm gì có cái gì để trông chờ vào ngày mai! Dù là hiện thực hay là ác mộng, mọi chuyện cũng đều tệ như nhau!

Duy chưa biết nói gì để an ủi chàng trai, thì cậu xua tay kết thúc cuộc chuyện:

– Thôi cậu đừng nói nữa! Tôi ngủ đây!

Chính kéo chăn trùm lên đầu cho khỏi chói mắt, và quay người sang phía ngoài cửa để cho Duy thấy cậu không có thiện ý nghe thêm gì nữa. Bỗng nhiên, Duy lẩm nhẩm hát một bài hát gì đó. Chính không ngoái lại, nhưng tai cậu vẫn lắng nghe. Một giai điệu nhẹ nhàng êm ái như một khúc hát ru của trẻ con.

Có vị phù sa…

Của sông Kinh Thầy…

Có hương sen thơm…