Gái Gú Việt Nam

Nam sinh may mắn

Phần 6
Phương chốc chốc lại bật điện thoại lên xem. Màn hình điện thoại trống trơn. Từ chiều đến giờ, chị gọi điện không được, nhắn tin cũng không thấy hồi đáp. Chị nóng ruột gọi thêm một cú nữa nhưng thấy máy bên kia thuê bao. Không biết do điện thoại của Chính đã hết sập nguồn hay cậu cố ý tắt máy đi để tránh né chị. Trong lòng chị có chút không yên. Sáng nay, khi chị sang nhà thì Chính đã rời đi từ lúc nào. Chưa bao giờ chị thấy cậu đi học sớm như thế. Ra hàng sửa xe đầu ngõ thấy chiếc cub đã sửa xong nhưng cậu cũng chưa lấy về. Quá giờ tan học, không thấy cậu trở về kêu đói như mọi khi. Chị càng lúc càng bứt rứt, chỉ lo cậu lại nghĩ quẩn.

– Này tập trung mà ăn đi, kệ mẹ thằng ranh con đấy!

Bà Đồng giục Phương. Ngày mưa gió, bà ta lôi chị sang nhà làm nồi lẩu ngồi nhâm nhi rượu, hí hửng vì mới nhận được thù lao cho một vụ hời.

– Bà khéo lo! – Phương cười – Mấy khi được bà chiêu đãi, em phải tranh thủ chứ!
– Ối giời! Nếu ngày nào tôi cũng có vụ ngon ăn thế này, thì tôi cứ cho cô lẩu mỏi mồm! – Cái giọng bà ta the thé, nhưng vẫn thấy vui lạ.
– Vụ gì mà ngon thế. Lại có đứa nào đến nhờ bà cắt duyên âm à!
– Âm, nhưng không phải duyên. Tôi đi dẫn đường cho nhà người ta!
– Dẫn đường là thế nào ạ?

Tuy không báng bổ, nhưng chị vốn chẳng quan tâm lắm đến mấy chuyện mê tín dị đoan, cúng bái thần phật. Nếu thực sự mọi thứ chỉ cần thành tâm cầu xin mà có được, thì đời chị đã chẳng đến nông nỗi như thế này. Phương chỉ hỏi cho có chuyện, nhưng Bà Đồng lại tỏ ra nhiệt tình giải thích:

– Có bệnh nhân chết ở trong bệnh viện, người nhà họ thuê tôi đến dẫn đường cho người ta về nhà. Ở nhà họ làm lễ cầu siêu, cho người chết yên ổn ra đi. Con người vốn có hai phần là thể xác và linh hồn. Phần xác chết rồi nhưng vẫn còn phần hồn. Phần hồn nó không tự đi chỗ này chỗ khác như con người được, phải có người dẫn nó đi. Chứ cô đừng có tin mấy chuyện xàm lơ người ta kể là ma đi lang thang quấy nhiễu người ta, không có đâu. Bọn đấy không phải linh hồn, đấy là quỷ!
– Ma với quỷ thì khác gì nhau ạ?
– Ma là linh hồn người chết chưa siêu thoát. Trong 100 ngày sau khi chết, linh hồn chưa được đưa về Âm Phủ thì gọi là ma. Sau thời gian này, nếu con ma nào không được dẫn đi, nó biến thành quỷ, mất hết ký ức của con người, cũng không được đầu thai chuyển kiếp.
– Có bao nhiêu người không mê tín, họ không làm lễ, thì đều thành quỷ hết hả bà? – Phương mỉm cười – Nếu thế thật thì quanh mình chắc có đầy quỷ ấy nhỉ.
– Thế thì mới có âm binh, chuyên đi áp giải hồn ma về. Nhưng cũng có kẻ trốn thoát được thì biến thành quỷ. Mà quỷ thì cũng có làm sao đâu. Nó chẳng quấy phá gì mình được, cứ bị trời đày như thế thôi.

Bà Đồng cứ liến thoắng nói. Nghĩ ra một chuyện, bà ta ghé tai Phương nói nhỏ:

– Cái nhà này này! – Bà ta chỉ chỉ ra ngoài – Lúc con vợ chết trong bệnh viện, thằng chồng như bị điên dại, chẳng để ý lo toan lễ lạt gì. Tôi phải tự mình làm lễ cúng gọi hồn vợ nó về cho đấy! Thế mà được cả bố lẫn con, chẳng biết điều tử tế với tôi bao giờ!

Phương hiểu Bà Đồng đang nhắc đến chuyện nhà ông Vinh. Mỗi lần nghe ai nhắc đến chuyện gia đình nhà họ, trong lòng chị lại trở nên nặng nề khó tả. Chị viện cớ ra về, mặc kệ người đàn bà đồng bóng cứ mắng xa xả vì đã làm uổng phí công đi chợ của bà ta!

Phương không vào nhà, chị cầm ô thập thò trước cổng nhà ông Vinh rồi nhìn vào trong xem Chính đã trở về chưa. Cổng không khóa, cửa nhà đang khép hờ và có ánh điện lờ mờ hắt ra trong bóng mưa. Tự nhiên Phương thấy lo âu, chị đẩy cổng rồi đi vào.

Phương suýt vấp phải ông Vinh nằm lăn lóc ngay ngoài cửa, ngáy pho pho như kéo bễ. Chị nhăn mặt lại khi thấy toàn thân ông ta mùi rượu phả ra nồng nặc. Chị ngán ngẩm. Ông bố sau khi nạt cậu con trai một trận, lại tự đi chuốc say sự giày vò của mình bằng cồn thế này đây. Chị ra sức lay gọi nhưng ông Vinh vẫn mê mệt không dậy nổi. Trời vẫn mưa mãi không ngừng. Để ông ta nằm ngủ lăn lóc ở đây cũng không đành, người say rượu, sàn nhà lạnh, không may lại phải cảm. Phương hì hục kéo ông Vinh vào trong phòng. Chật vật mãi chị mới xếp được cái thân thể cao to lực lưỡng của ông Vinh sao cho vừa vặn lên giường. Phương thở hắt ra rồi loay hoay đi tìm nước ấm lau mặt mũi cho ông ta.

Cầm chiếc khăn nhúng nước ấm, Phương cặm cụi lau mồ hôi và nước mưa trên mặt, cổ cho ông Vinh. Chị nới bớt khuy áo để ông dễ chịu hơn. Nhìn thân thể cường tráng giờ đã bị men rượu làm cho chùng nhão và sạm úa, chị không nén được một tiếng thở dài. Đôi khi nhìn Chính, chị lại nhớ đến một người đàn ông trong quá khứ, tháo vát chăm chỉ với đôi vai rộng luôn muốn gánh cả gia đình trên vai. Người mà từ ngày đầu tiên lạc bước cơ nhỡ về đây, đã luôn nhìn chị bằng ánh mắt bao dung và nhân từ, không kể đến thân phận của chị. Đã có những lúc chị nghĩ trộm trong lòng, nếu chị từ bỏ cái nghề này, liệu có cơ hội nào để ông chấp nhận chị không? Đến nhựa chàm còn có thể tẩy sạch, nhưng những nhơ bẩn trên người chị, có cách nào để gột rửa đi? Chẳng dám mơ mộng, chị cũng chỉ có thể âm thầm quan tâm đến hai bố con một cách lặng lẽ như thế thôi.

Bỗng nhiên, ông Vinh túm chặt lấy bàn tay Phương. Chị giật mình sửng sốt. Nhưng ngay sau đó, chị phát hiện ra ông đang ngủ mơ. Từ khóe mắt nhăn nhúm của ông, một giọt nước mắt mờ đục chảy xuống. Ngày người vợ ra đi, có lẽ ông đã khóc đến khô cả tuyến lệ. Phải để sau bao nhiêu năm chất chứa trong lòng, nỗi đau ấy mới ép ra được một giọt nước mắt khốn cùng. Phương không rụt tay lại, cứ để kệ cho bàn tay mình nhỏ nhắn nằm gọn trong bàn tay to lớn thô ráp đầy những nốt chai kia.

– Anh xin lỗi em. Anh không dạy được con nên người. Anh có lỗi với em.

Ông Vinh lẩm bẩm trong mơ. Phương thấy lòng mình nhói lên một cái. Ông ấy đang nói với người vợ đã khuất. Giữa cơn say vật vã để quên đi những biến động trong nhà, ông ấy vẫn nhớ tới người vợ ấy. Phương hấp tấp thu tay mình lại. Chị thả cái khăn vào trong chậu nước ấm, bưng chậu đi. Bàn tay ông Vinh đột ngột giữ lấy Phương.

– Em đừng đi!

Phương sững sờ.

Mưa tạnh dần. Bầu trời đêm mang đầy những đám mây ướt sũng nước, lững thững trôi trên mặt biển một cách nặng nề. Phía xa xa nơi chân trời, thi thoảng lại lóe lên một ánh chớp chập chờn như vọng lại từ thế giới bên kia.

Nghe nói rằng, ở bên kia đường chân trời là một thế giới khác của những điều đã biến mất. Nơi đó không có ánh sáng, vĩnh viễn chỉ là bóng đêm. Thứ soi sáng duy nhất chính là những tia chớp lập lòe át đi tất thảy hồn vía của những kẻ trót vi phạm luật trời bị đày đọa. Cũng nghe nói, trần gian này chỉ là một chốn tạm bợ, con người chỉ đang sống một kiếp mong manh. Khi chết đi, linh hồn mới được trở về nơi vĩnh hằng. Kỳ thực chẳng ai biết thực hư về nơi đó như thế nào. Vì những người đã rời đi, chẳng ai quay về để kể cho người ở lại biết. Nhưng liệu có một nơi mà con người ta có thể tìm lại tất cả những điều đánh mất không? Như vậy có lẽ đó cũng là một điều để an ủi…

Duy ngồi bên mép giường Chính, im lặng ngắm gương mặt chàng trai đang say ngủ. Trên mặt cậu đầy những vết bầm cũ mới, nhưng không giấu được một nét điển trai rất thân thuộc. Duy nhớ lại chuyện Chính hỏi cô ban tối về hai gã côn đồ chết trên tàu, và khó hiểu về giấc mơ của cậu. Cô đã chắc chắn rằng Chính không hề tỉnh giấc trong suốt chuyến đi, vậy cậu đã nhìn thấy những gì, đã biết được những gì.

Tiếng xình xịch của tàu hỏa mơ hồ vang lên bên tai Duy. Trước mắt cô lại hiện lên hình ảnh bỉ ổi dơ dáy của gã tóc nhuộm và gã mắt híp. Cả hai nhìn chăm chăm về phía cô bằng con mắt thèm khát. Duy thấy mình như một con cừu non, bị lột truồng giữa hai con sói hoang dại đang đói mồi, chỉ chờ chúng nhào tới cắn xé.

Toa tàu rung đều đều theo những nhịp bánh xe sắt nghiến trên đường ray dễ dàng đưa Chính vào giấc ngủ say. Duy im lặng quan sát Chính ngồi gục đầu vào thành toa mà ngủ. Ngay trong giấc ngủ của mình, gương mặt của cậu cũng thoáng nét đau khổ. Duy tự hỏi, những điều gì đã xảy ra với chàng trai này bấy lâu nay? Khi kết nối được với tâm thức của cậu học sinh Nguyễn Trung Chính này, đã vài lần cô thử đi lang thang trong những giấc mơ của cậu, nhưng chỉ toàn thấy những đau khổ và uất hận. Cô chần chừ không xuất hiện. Cô chỉ muốn đến với cậu ta bằng một điều thật dịu dàng, để cố gắng làm vơi bớt những bi thương trong lòng cậu. Nhưng mãi lâu sau, cô mới tìm được sâu trong tâm trí của cậu, hình ảnh một người con gái mặc đồng phục đáng yêu.

Duy sững lại.

Những suy nghĩ của Duy bỗng đứt ngang.

Từ toa phía sau, hai bóng người thấp thoáng đi vào. Là hai tên côn đồ mà Duy đã gặp ở nhà ga trong thành phố. Có vẻ như bọn chúng đi ngang qua đây để lên toa cho phép hút thuốc ở bên trên. Hai tên kia cũng lập tức nhìn thấy Duy, chúng nở một nụ cười khả ố nhìn cô. Duy liếc nhìn Chính, rồi lẳng lặng đứng dậy, đi về phía toa hút thuốc. Hai tên kia lập tức bám theo cô.

Chuyến tàu sớm nên trong toa vắng tanh, chỉ có một người đàn ông ngồi thu lu một góc, vừa rít từng hơi thuốc, vừa thong thả ngắm cảnh ở hai bên đường. Khi thấy có người khác xuất hiện, ông ta liền đứng dậy và trở về toa của mình.

Duy bước nhanh vào trong buồng toilet. Gã tóc nhuộm bước nhanh theo cô vào trong. Vừa vào trong, gã tóc nhuộm sập chốt cửa buồng lại. Duy chưa kịp phản ứng gì thì hắn ôm chầm lấy cô. Một tay hắn bịt miệng cô gái, tay kia thọc vào trong hai lớp áo, thô bạo xoa bóp bầu vú của cô.

– Con đĩ con, mày nứng lắm rồi phải không? – Hắn ghé cái miệng hôi hám sát tai Duy mà thì thào – Tao đến phục vụ mày đây!

Gã ta đẩy Duy ép sát vào vách buồng. Duy chống tay tựa vào tường, cố gắng chịu sức đè của cái cơ thể to lớn kia. Một cái dùi cứng cộm lên dưới lớp quần vải jeans, cọ cọ vào mông cô. Gã tóc nhuộm không thấy Duy phản kháng gì, nghĩ rằng cô gái đã đồng thuận, liền bỏ tay ra khỏi miệng cô. Hắn sỗ sàng kéo xệch cạp quần của cô rồi thò tay xuống bên dưới, trong khi bên trên tay kia vẫn không ngừng xoa nắn bầu vú.

– Chưa gì đã thấy ướt nhoét rồi đây này! Đúng là con điếm rẻ tiền! – Hắn ghé miệng vừa nói thầm vừa day day dái tai cô gái.

Bên dưới Duy bắt đầu nghe thấy những tiếng nhóp nhép của dâm thủy. Duy cắn răng gồng mình chịu đựng những kích thích thô bạo của đôi bàn tay đen đúa kia. Được một lúc, chính hắn cũng không kiềm chế được, liền vội vàng lột chiếc quần dài của Duy xuống, chỉ để lại chiếc quần lót màu trắng bằng ren. Vì Duy đang trong tư thế đứng nên chiếc quần chỉ kéo tuột được đến ngang gối. Tên khốn kia kéo một chân Duy thoát ra khỏi ống quần, và đặt chân cô lên trên nắp bồn cầu để dễ bề hành sự. Hắn kéo chiếc quần lót xệch sang một bên, nhìn hai múi thịt múp míp trắng hồng lấp ló giữa cặp mông tròn lẳn mà đầu óc hắn muốn nổ tung. Hắn cuống cuồng tháo khuy quần rồi rút khúc thịt đen sì dài thòng ra, hối hả nhét vào cửa mình của Duy. Hắn đẩy mạnh hông. Duy thoáng đau nhói, cô nhăn mặt kêu “Á” một tiếng khẽ, rồi lấy tay tự bịt miệng mình lại để khống chế tiếng rên rỉ của bản thân.

– Địt mẹ mày! – Tên khốn ôm chặt lấy eo Duy mà thúc đẩy liên tục, miệng không ngừng văng tục – Lồn mày làm anh sướng đéo chịu nổi luôn! Mày ăn cái gì mà bót thế hả!

Đứng trong tư thế này khiến dương vật của hắn ta như bị hút sâu vào bên trong cô gái. Hắn cảm thấy như có một sợi dây nịt thít chặt lấy cây thịt của mình, tuốt dọc thân nó theo sự dịch chuyển ra vào của hắn. Khoái cảm khác xa tất cả đám gái giang hồ mà hắn đã từng chơi qua. Thậm chí ngay những đứa con gái nhà lành mà hắn đã từng cưỡng hiếp, là trò mà hắn ưa thích nhất, cũng không thể khiến hắn có được sự sung sướng dâng trào như thế này. Trong đầu hắn bỗng nhiên hiện lên một con bé nữ sinh viên có mái tóc xõa ôm lấy gương mặt. Con bé trong lúc bị hắn đè xuống hãm hiếp, vẫn với tay cố gắng nhặt những tuýp màu vương vãi trên sàn. Cái âm đạo của nó cũng lạ lùng như con bé này, khiến khúc thịt cứng của hắn cứ bị hút sâu tuột vào trong đầy khoái lạc.

– Sướng, sướng quá, tao chết với mày mất thôi! Chết mất thôi!

Có tiếng đập cửa dồn bên ngoài:

– Địt mẹ thằng kia! Nhanh lên tới bố!

Gã tóc nhuộm vẫn giữ chặt lấy hông của Duy, kéo cô cùng lùi lại phía cửa buồng để hắn đẩy chốt cửa ra. Gã mắt híp đẩy cửa đi vào, trợn mắt nhìn cả hai, miệng lẩm bẩm cáu kỉnh:

– Thằng chó, chỉ biết chơi một mình mày à!

Gã tóc nhuộm rút con cu ướt đẫm nhớt nhầy ra, kéo người Duy lại. Hắn đặt cô ngồi xuống nắp bồn cầu, kéo chiếc quần lót rời khỏi hông cô và mặc kệ cho nó lủng lẳng mắc lại ở một bên chân. Hắn túm lấy hai bắp đùi cô gái dang rộng sang hai bên rồi quỳ vào giữa, tiếp tục đẩy mình vào trong cái âm đạo đang ứa nước kia. Hắn trợn mắt nghiến răng, ra sức nắc mạnh, đến nổi cảm giác như cả toa tàu đang bị rung chuyển theo. Duy chật vật giữ cho mình không bị va đập quá mạnh.

Gã mắt híp cởi quần, lôi cây thịt to như một trái bắp và nhét vào miệng Duy. Hắn thô bạo túm tóc cô, ấn đầu điều khiến cho miệng cô di chuyển trên thân con cu mình. Cây vật quá to, khiến Duy khó thở và khó kiểm soát động tác của mình. Nước miếng từ miệng cô cứ thế trào ra, chảy dọc theo cái thân chằng chịt gân kia, ướt bết cả đám lông loăn quăn rậm rì ở hạ bộ tên mắt híp. Cứ như vậy cho tới khi chán chê, hai tên lại đổi chỗ cho nhau, thay phiên hành lạc trên thân thể của Duy.

– Còn nhớ con bé sinh viên lúc trước không? Con này làm tao nhớ nó quá!

Hai tên khốn vừa làm vừa bàn tán với nhau.

– Con ranh trên tàu đêm phải không. Hôm đấy có cả thằng bạn trai nó nữa nhỉ! Hay nhất là vừa hiếp nó, còn vừa bắt thằng kia nằm nhìn! Phê lòi!

Một lúc sau, đến lúc không giữ nổi mình, hai mắt gã mắt híp trợn lên trắng dã, rên hừ hừ trong cổ họng.

– Chết mất, chết mất thôi! – Hắn rối rít – Tao sướng chết mất thôi mày ơi!

Gã mắt híp rú lên rồi tóm chặt hai chân Duy. Sau cơn rùng mình dữ dội của hắn, Duy cảm thấy một luồng khí nóng sực tràn ngập bên trong âm đạo, trào cả ra ngoài khi hắn kéo cái dương vật mềm xèo ra. Mùi tanh nồng lợm giọng sực lên. Không gian chật chội trong buồng vệ sinh khiến những mùi vị tanh nồng toát ra từ hai cái dương cụ dơ bẩn cứ luẩn quẩn không thoát đi được. Duy nhắm nghiền mắt lại, cố gắng nín thở để không phải ghi nhớ cảm giác về những thứ dơ bẩn của gã đang ở bên trong thân mình.

Gã tóc nhuộm kia vẫn để cái dương vật thọc sâu vào tận cuống họng Duy. Hắn cười gằn, vừa thả lỏng bản thân. Đột nhiên, Duy nhăn mặt ậm ọe trong miệng. Hắn cười ha hả khoái chí. Hắn vừa bắn hết vào họng Duy. Để cho cô không kịp nhả ra, hắn lấy cả hai tay ấn chặt đầu cô gái vào hạ bộ của mình. Tới khi Duy vừa sặc vừa ho khù khụ, hắn mới buông cô ra. Duy thở hồng hộc, cố gắng lấy tay lau đi những vết nhớp nhúa trên khóe miệng.

Hai tên kia kéo quần rồi bỏ ra ngoài, để mặc kệ cho Duy vẫn ngồi sõng soài trên nắp bệt sứ. Duy đứng dậy, chỉnh trang lại áo quần. Khi đứng dậy, cô thoáng giật mình, từ trong âm đạo bỗng ộc ra thứ nước nhờn nóng hổi tanh lợm, là những gì còn sót lại của gã mắt híp.

Một tiếng sấm rền ngoài xa xôi khiến Duy trở lại với hiện thực.

Có lẽ, là vì sự kết nối tâm thức giữa hai người mà Duy đã quên “đóng lại” trước khi rời khỏi giấc mơ của Chính. Duy tự an ủi mình. Cô đã cố gắng giữ cho Chính ở một vị trí cách xa với ranh giới mong manh của hai thế giới này, nhưng cậu vẫn vô tình bị kéo vào.

Duy buồn bã nhìn gương mặt đang ngủ yên của Chính:

– Xin lỗi cậu, vì đã khiến cậu phải nhìn thấy những điều không đẹp đẽ gì!

Trên bãi cát dài trắng mịn chạy dài dọc theo bờ biển, Chính và Duy ngồi trên thân một cây dừa bị bão quật đổ nằm ngang xuống, nhưng gốc rễ vẫn kiên trì bám đất nên nó vẫn vươn mình xanh tươi. Duy đã tháo giày ra, hai bàn chân trần của cô cứ di qua di lại trên cát một cách nghịch ngợm. Chính ngồi cạnh Duy, thư thái ngắm vầng hừng dương đang hiện dần nơi tiếp giáp mặt biển với chân trời. Không biết vì cảnh bình minh đẹp tuyệt vời như lời Duy thuyết phục khi lôi cậu dậy sớm đi ngắm, hay do đêm qua đã có một giấc ngủ ngon, mà hiện tại trong lòng cậu rất bình yên và nhẹ nhõm.

– Thì ra đó là lý do để cậu muốn tự tử! – Duy mỉm cười cảm thông sau khi ngồi im lắng nghe Chính kể lể về tất cả những chuyện đã xảy ra với mình – Chỉ vậy thôi à?
– Chỉ vậy thôi à? – Chính lặp lại lời cô gái, tỏ ra khó chịu khi cảm thấy cô đang có vẻ chế giễu mình – Cậu còn muốn đời tôi nát hơn nữa mới được à.
– Nhưng tớ thấy tất cả các vấn đề của cậu đều có thể giải quyết được mà, sao lại phải chết.
– Cậu không phải là tôi, cậu không hiểu được đâu! – Chính gắt gỏng.

Duy gật gù, rồi mở ba lô lấy ra chiếc hộp bao cao su của Chính mà cô đã giữ lại tối hôm qua. Trông thấy cái hộp, Chính nhăn mặt thò tay giật lấy:

– Giời ơi, lại nghịch! Trả tôi đây!

Duy né tay Chính, đổ tất cả những chiếc gói nhỏ hình giọt nước màu trắng ra lòng bàn tay mình. Cô cầm một chiếc bao lên ngang tầm mắt, nheo mắt lại quan sát ra vẻ tìm tòi:

– Nhìn này! Cách đóng gói của hãng này cũng thật là gợi cảm quá đi. Hình giọt nước! Cậu có biết giọt nước rất khêu gợi trong mấy chuyện người lớn không?
– Biết! Thì sao. Liên quan à? – Chính cộc cằn.
– Ừ, có vẻ hơi đen tối đúng không. – Duy lật ngược cái gói lại, rồi lấy thêm vài chiếc nữa, và xếp chúng thành một bông hoa trong lòng bàn tay mình, rồi chìa cho Chính xem – Nhưng nếu lật ngược lại thế này, thì tớ lại nghĩ nó như một cánh hoa. Tự nhiên sẽ thấy cảm giác rất trong sáng và nhẹ nhàng đấy chứ! Haha.

Duy nói rồi cười phá lên. Chính trợn mắt nhìn cô.

– Thấy không? – Duy nháy mắt với Chính, đem cất các thứ vào hộp bao cao su trở lại như cũ – Cùng một vấn đề, nhưng nếu thay đổi cách nhìn đi, chúng ta sẽ có cảm giác khác mà.
– Nghịch vừa thôi! – Giọng Chính hơi gắt gỏng – Trả lại tôi đây!

Duy xếp tất cả những gói nhỏ trở lại như cũ, rồi đưa trả cái hộp cho Chính. Cậu vội vàng cất vào trong ba lô mình như đang muốn thủ tiêu đi một thứ tang vật xấu xa.

Bỗng nhiên, Duy nhìn vào mắt cậu và hỏi khẽ:

– Cậu có thể đừng nghĩ đến cái chết nữa được không?
– Sao? Giờ lại muốn khuyên tôi à? – Chính nheo mắt.
– Ừ. Cô bạn mà hôm qua chúng ta tới nhà thăm đấy, đó là một người rất yêu đời. Cô ấy mồ côi cha mẹ từ nhỏ, luôn bị mọi người chế giễu và bắt nạt. Nhưng cô ấy vẫn nhìn thế giới này bằng đôi mắt đẹp nhất có thể. Cậu có biết không, cô ấy nói, cô ấy sẽ vẽ thế giới bằng một tình yêu trong sáng và rực rỡ nhất, để tất cả mọi người khi xem tranh đều có thể cảm nhận được vẻ đẹp của cuộc sống này.
– Chơi đồ nhiều nó thế đấy! – Chính buột miệng. Ánh mắt Duy sa sầm xuống, khiến cậu thấy mình đã thốt ra một lời vô duyên và tai hại. Cậu rối rít – Ơ. Xin lỗi. Đừng giận tôi nhé. Tôi chỉ nói đùa thôi!

Giọng nói của Duy đang hào hứng bỗng trở nên lắng xuống:

– Sao cũng được. Đồ hay đạc gì cũng được. Nhưng một người nhiều dự định như thế lại không thể sống nữa, thì cũng rất đáng tiếc mà!

Chính không biết phải trả lời thế nào. Trong lòng cậu, mọi thứ rối như một mớ bòng bong, chẳng biết tháo gỡ từ đâu. Trước giờ, có vấn đề gì xảy ra, cậu chỉ luôn nhìn nó bằng con mắt tiêu cực nhất. Cậu không ngừng đổ lỗi cho người khác, khi không còn gì để bao biện, cậu lại quay ra đổ lỗi cho bản thân mình. Cậu chưa bao giờ nghĩ xem mình có thể nhìn nhận và giải quyết như thế nào. Ngay cả việc tự tử, thậm chí giây phút ấy cậu vẫn muốn đổ lỗi cho bố, bắt ông phải chịu trách nhiệm cho cái chết của cậu. Nghĩ ngợi một lúc lâu sau, cậu thở dài, gãi đầu vẻ chán chường:

– Nhưng tôi chẳng biết phải làm gì nữa. Tôi chỉ nghĩ chết là hết!
– Sao cậu nghĩ rằng chết rồi thì sẽ không còn gì nữa? – Duy nhìn vào mắt Chính.
– Thì chết rồi biết gì nữa!

Duy im lặng một lúc rồi mỉm cười:

– Tự tử chỉ là sự trốn chạy thôi, những đau khổ vẫn sẽ đeo bám linh hồn cậu cho tới tận thế giới bên kia. Nếu thật sự muốn nhắm mắt một cách nhẹ nhàng, cậu phải giải quyết hết tất cả những vướng bận của mình đã!

Bỗng nhiên, Chính thấy rợn người trước những lời Duy nói. Vẻ mặt hoang mang của cậu khiến Duy phì cười:

– Cậu muốn tớ nói cho cậu biết cách tự tử đấy còn gì!

Chính bối rối tránh ánh mắt của cô gái, cậu đảo mắt lung tung dưới chân mình để tìm một điểm tựa.

– Tôi thật sự không biết phải làm gì.
– Cậu cứ lần lượt giải quyết từng vấn đề của mình. Điều gì khiến cậu bận tâm nhất, thì xử lý nó trước.
– Tôi muốn trả lại tiền cho bố tôi! Mà chẳng biết làm gì ra bây giờ.
– Ồ. Tiền bạc lại là chuyện dễ dàng nhất đấy. Cậu có thể tìm việc để làm part – time. Có nhiều công việc bán thời gian rất thích hợp cho học sinh mà.
– Làm mấy việc đấy thì bao giờ đủ! – Chính thở dài.

Duy vui vẻ:

– Vậy tớ sẽ cho cậu vay nhé! Rồi cậu đi làm dần để trả cho tớ! Tớ thì không cần gấp đâu.

Chính giãy nảy lên:

– Thôi! Tôi không vay tiền của con gái đâu! Con trai ai lại đi nhờ vả con gái! Mất mặt lắm!
– Ơ kìa. Tớ cho cậu mượn mà, có phải cho luôn đâu!
– Thôi, tóm lại không là không! Tôi sẽ nghĩ cách khác.

Trông thấy chàng trai nhăn mặt có vẻ khó chịu, Duy cười tìm cách xoa dịu:

– Thôi được rồi, cậu không muốn thì thôi! Cậu cứ thử đi, nếu cần giúp đỡ gì, hãy nói với tớ.

Những ngón tay của Duy vô tình chạm nhẹ lên tay Chính. Cậu đỡ người ra, ngồi im như phỗng. Trong đầu cậu mông lung nghĩ về những lời cô nói. Tất cả những gai góc trong lòng cậu bấy lâu dường như đều bị lý lẽ của Duy làm cho gãy rụng đi hết cả. Cậu thấy mình được an ủi và khích lệ. Hệt như trước đây cậu đã từng có cảm giác ấm áp thế này mỗi khi được nghe chị Phương vỗ về xoa dịu.

Phải, là trước đây thôi.

Những tia nắng buổi sớm xuyên qua khe cửa sổ phòng ông Vinh khiến Phương chói mắt. Chị mở mắt, nhận ra sát bên thân thể trần truồng của mình là ông Vinh. Chị quay sang, vòng tay quấn lấy bộ ngực rắn rỏi của ông, nhớ lại cảm giác tuyệt diệu của đêm qua vẫn còn vương lại trên khắp da thịt. Đã 18 năm trôi qua, dù thời gian có khiến cho những nếp nhăn nhiều thêm, nhưng sự nồng nhiệt và đam mê trên đôi môi, trên từng sự va chạm giữa hai thân thể vẫn còn nguyên vẹn như những ngày đầu tiên.

Phương có chút đau lòng khi chị tự mình nhận ra, ông Vinh chỉ đang nhầm lẫn chị với người vợ đã khuất của mình. Nhưng lúc ngụp lặn trong vòng tay của ông, chị vẫn không thể tự kéo mình ra khỏi những thổn thức ấy. Chị thầm trách bản thân mình, lại càng trách số phận trêu ngươi, để chị gặp được ông khi quá muộn màng, lại trong một hoàn cảnh bẽ bàng tới như vậy. Chị biết, năm đó, ông đã cố gắng giữ bản thân, không muốn vì những rung động nhất thời của mình mà làm tổn thương người vợ đang mang thai. Tất cả là chị đã lôi kéo ông. Lòng ham muốn và chiếm đoạt nổi lên trong lòng chị. Chị đã chuốc say ông. Chỉ cần được bên nhau dù trong cơn say thôi, với chị thế cũng là đã đủ rồi.

Ông