Nam sinh may mắn
Duy đứng bên cạnh Chính, chăm chú quan sát cậu rửa bát bằng ánh mắt thú vị. Chính vừa xả vòi nước để tráng sạch bọt xà phòng, vừa liếc sang nhìn cô gái, giọng nói có chút khó chịu:
– Nếu cậu không có việc gì làm, tôi sẵn lòng nhường việc này cho cậu đấy!
– Không! – Duy cười khúc khích – Tớ nhận ra là cậu cũng tháo vát hơn tớ tưởng tượng đấy!
– Xời! – Chính phổng mũi – Nấu ăn có thể tôi thua cậu, nhưng rửa bát thì tôi tự hào là tôi đã có hơn mười năm kinh nghiệm! Sau này, cậu cứ phụ trách việc nấu nướng, còn dọn dẹp rửa bát thì giao cho tôi!
– Thật à? – Duy tròn mắt nhìn cậu.
– À, cậu đừng có hiểu lầm. Ý tôi là mỗi lần đến nhà tôi ăn uống, chúng ta cứ phân chia công việc như thế cho công bằng!
Chính đáp lại bằng vẻ mặt ráo hoảnh, khiến cho Duy phì cười. Cô xua tay, rồi thong thả chạy lên trên tầng.
– Không làm phiền cậu nữa, tớ lên thăm phòng cậu nhé!
– Ơ kìa, này này, đừng có nghịch linh tinh đấy!
Chính kêu lên. Cậu vội vàng úp bát lên tủ, rồi đuổi theo Duy. Trong lòng cậu lại xuất hiện cảm giác một chút vui một chút buồn. Khi cậu cố ý nói kiểu nửa đùa nửa thật như thế với Duy, trong một thoáng cô đã đỏ mặt. Có lẽ cô cũng đã hiểu được ẩn ý của cậu muốn giãi bày, cậu vui vì điều đó. Nhưng cậu lại buồn khi thấy cô bối rối không biết đáp lại ra sao. Cậu thấy như chính mình cũng đang vướng đầy sự mâu thuẫn. Nửa muốn nói ra tình cảm trong lòng, lại nửa muốn giấu nhẹm đi.
Chính thấy Duy đang ngồi vắt vẻo trên ban công cửa phòng của cậu.
– Hoa sấu thơm thật đấy! – Duy hít hà.
Cô gái nói làm Chính mới để ý đến cây sấu trước sân nhà mình đang trổ hoa sai trĩu. Trên những đầu cành, những chùm hoa vàng nhạt li ti tỏa vào không gian xung quanh một hương thơm nhè nhẹ như lẫn mùi mật, lôi kéo đám ong bướm rập rờn kéo tới không ngừng.
– Thấy sấu là sắp đến mùa hè rồi! – Chính vui vẻ nói – Cây sấu này nhà tôi lâu năm lắm rồi đấy, tôi nghe nói bà nội tôi đã trồng nó từ hạt. Thế mà giờ nó vẫn sai quả lắm nhé.
– Ừ, quả sấu thì tớ biết! – Duy nhoẻn miệng cười – Nhưng giờ tớ mới biết mùi hoa sấu thơm như thế này đấy!
– Tôi chỉ thích quả của nó thôi. Mùa hè mà có bát canh quả sấu, hay được cốc sấu dầm đường đá, thì hết nước chấm luôn! Cậu có thích ăn sấu không. Có quả, tôi sẽ vặt cho cậu đem về. À, cậu khéo tay thế, ngâm mắm ớt ăn cũng ngon lắm nhé! Chà, nhắc đến lại thèm!
– Thật nhé. Cậu nhớ để dành cho tớ đấy nhé!
– Ừ, có khó gì đâu! – Chính gật đầu.
– Ối!
Duy co chân lên định nhảy trở vào trong ban công, đột nhiên cô vướng mũi giày vào một con tiện lan can và suýt ngã. Chính vội níu lấy tay cô gái để giữ cho cô khỏi ngã. Duy mất đà, lao người bổ nhào vào cậu. Cả hai ngã dúi dụi xuống sàn nhà.
Duy nghe thấy tiếng Chính xuýt xoa. Cô định thần lại, thì thấy mình đang nằm đè trên người Chính. Anh chàng đã lấy tay mình để lót đầu cho cô không bị va đập xuống nền gạch cứng. Duy nhổm phắt dậy, cuống quýt đỡ Chính ngồi lên:
– Ơ, xin lỗi cậu nhé. Cậu có sao không.
Chính mặt nhăn nhó, nhưng vẫn thản nhiên xua tay:
– À tôi không sao. Tôi mình đồng da sắt, thế này ăn thua gì! Cậu thì sao, có bị đau ở đâu không? – Cậu vừa nói, vừa túm lấy tay cô gái xem xét, tỏ ra sốt sắng thật sự.
Duy ngây người ra, im lặng không nói gì.
– Sao thế? – Vẻ mặt Chính tỏ ra lo lắng – Cậu đau ở đâu à?
Duy vẫn không đáp. Cánh tay kia của cô vít lấy cổ Chính kéo lại gần mình.
Trái với vẻ mặt hoang mang của Chính, là nét lạnh lùng như gương của cô gái. Cậu cứ nhìn chăm chăm vào khuôn mặt nhỏ nhắn đang ở ngay trước mắt mình, rồi nhẹ nhàng chạm sống mũi thon dài mịn màng lên mũi cậu. Hơi thở ấm áp của cô gái phả lên ngũ quan của cậu. Cậu nhất thời bị cuốn mình vào trong vòng xoáy thăm thẳm của đôi mắt đen láy kia, thì đột nhiên trái tim cậu co thắt lại, như linh cảm về một điều không được bình thường đang diễn ra. Nhưng cảm giác này là gì? Lòng cậu nhói lên từng hồi.
Cả hai không nói gì, khiến cho không khí xung quanh như bị bao phủ trong hương hoa thơm lừng. Bàn tay Chính bất giác áp chặt lấy lưng cô gái, mùi thơm của hoa sấu len lỏi vào trong cánh mũi của cậu. Cậu không ngăn nổi bản thân, đã tiến đến chiếm lấy đôi môi của Duy.
Duy nhắm nghiền mắt lại, nhẹ nhàng quyến luyến lấy bờ môi ấy. Càng lúc, nụ hôn của cô càng trở nên đòi hỏi hơn. Cô khéo léo cậy hàm răng chàng trai và len lỏi tìm đến chiếc lưỡi vụng về của cậu.
Sự tỉnh táo cuối cùng còn lại trong tâm trí Chính đã bị cô gái gạt bỏ hết sạch. Cậu siết chặt lấy tấm lưng thon thả mềm mại của cô gái. Trước đây, Chính đã từng hôn cô. Nhưng khi đó, tâm trạng cậu chìm trong hỗn loạn, và đầy bất an như bị mê hoặc. Còn lúc này, cả hai như đang tự nguyện trao dâng cho nhau những rung cảm đầu tiên, khác xa với nụ hôn mà cậu từng có ở khách sạn hoa sử quân tử ngày hôm đó. Cậu bắt đầu bị cô gái điều khiển, say sưa đáp lại nụ hôn sâu thẳm này.
Dưới quần chàng trai, con vật nóng bỏng đã sớm ngóc đầu dậy và muốn vùng thoát ra ngoài. Duy trèo lên ngồi hẳn vào trên đùi chàng trai, cô gạt hai tay cậu xuống dưới hông mình. Chính bấu chặt lấy đôi bờ mông cô gái chật căng dưới lớp quần jeans. Duy khẽ hé mở mắt. Dù ngăn cách bởi hai lớp vải jeans dày, cô vẫn có thể cảm thấy một khối cộm cứng đang cọ xát giữa hai chân mình. Bàn tay của cô lần xuống dưới, xoa nhẹ trên khối cộm lên đó của Chính.
Bàn tay của Duy đột ngột bị Chính tóm lại. Cô tròn mắt ngước lên nhìn chàng trai đầy hoang mang và khó hiểu. Chính phát hiện ra điều gì rồi sao? Việc cô cố ý vờ ngã để có thể tạo ra một tình huống gần gũi giữa hai người?
Chính vùng dậy. Hai cánh tay cậu bế thốc Duy lên. Cậu lao vào đặt cô xuống giường và nằm đè lên thân thể cô. Cậu hôn nghiến lấy cặp môi mềm của cô gái. Vốn không bao giờ có thể nghĩ rằng Duy sẽ đáp lại mình, trong lòng cậu như có từng đợt sóng đánh. Mọi cảm xúc bấy lâu kìm nén che giấu trong tim, giờ đây ào ạt tuôn ra. Cậu trở nên bạo gan hơn. Cậu đưa tay lên giữ lấy sau gáy và ấn mạnh để đôi môi hai người dính chặt lấy nhau không chút khe hở. Hơi thở cả hai trở nên dồn dập vì thiếu khí, Duy ngột ngạt né sang một bên để lấy lại nhịp. Nhưng những xúc cảm đang dâng cao trong lòng Chính lại đeo đuổi lấy cô chiếm đoạt. Cậu thì thầm vào tai Duy:
– Minh Duy, chúng ta… làm chuyện đó được không?
Duy ngỡ ngàng. Sự bạo dạn của Chính lúc này khiến cô không khỏi bối rối. Đây là điều vượt khỏi tầm kiểm soát của cô, nhưng cô lại không biết phải trả lời thế nào để không khiến chàng trai cảm thấy tổn thương. Cô vốn chỉ định gợi ra cảm xúc trong lòng cậu, để có thể đưa mối quan hệ hiện nay của cả hai đi xa hơn.
Chỉ như vậy, kế hoạch tiếp theo của cô mới có thể thực hiện được.
Phải, tại sao Duy phải nghĩ ngợi nhiều đến thế. Cô ở đây vì điều gì. Cô đến tìm Chính vì mục đích gì. Cô đang theo đuổi điều gì. Tất cả vốn đã rõ ràng như ánh sáng ban ngày. Duy choàng tay ôm lấy cổ Chính, nồng nàn hưởng ứng theo cảm xúc sôi sục đang diễn ra trong cậu. Môi chàng trai lần xuống dưới cổ cô, trong khi những ngón tay cậu đang vạch qua lớp áo thun và chiếc áo nịt ngực bên trong để tìm đến bầu ngực. Duy nhắm nghiền hai mắt lại.
XOẢNG!!!
Cả hai giật thót mình. Một tiếng đổ vỡ rất lớn ở dưới nhà. Chính vội buông Duy ra, vội vàng ngồi phắt dậy. Cậu hoang mang không biết nguyên do của tiếng vỡ đó. Tiếng đồ sứ vỡ trong nhà này không lạ lẫm với cậu, nhưng căn cớ gây ra nó thì trước giờ chỉ có một. Không lẽ ông Vinh bố cậu lại trở về nhà vào lúc này và biết sự hiện diện của Duy trong nhà? Chính chột dạ. Cậu lóng ngóng đứng dậy rời khỏi giường.
Duy thấy vậy cũng ngồi dậy và chỉnh trang lại đầu tóc trang phục.
– Để tôi… Xuống nhà xem có chuyện gì nhé!
Chính ấp úng nói. Rồi cậu chạy bổ xuống cầu thang.
Trước ban thờ đầy những mảnh vỡ của cái bình hoa gốm sứ. Trên ban, tấm di ảnh của bà Lan đổ xiêu vẹo, có lẽ một cơn gió lớn đã khiến khung ảnh rơi ra khỏi móc cố định và va vào cái bình hoa cúng đặt cạnh đó. Chính thở phào nhẹ nhõm vì chưa thấy bóng dáng ông Vinh trở về. Cậu kê lại bức di ảnh của mẹ cho ngay ngắn, rồi loay hoay đi tìm chổi để quét dọn.
Duy đang lững thững đi xuống. Cô thoáng một chút ngạc nhiên khi thấy những mảnh vỡ bắn tung tóe trên sàn nhà.
– Có chuyện gì vậy?
– A, có lẽ… có con chuột chạy qua thôi! – Chính ái ngại nhìn cô.
– Thế à, vậy tớ giúp cậu!
Duy nói rồi cúi xuống nhặt những mảnh vỡ. Đột nhiên, một cảm giác đau nhói ở đầu ngón tay cô. Cô gi