Gái Gú Việt Nam

Truyện loli

Phần 29
Cả đám làm xong thủ tục check out khách sạn thì anh Nhàn dắt một đoàn xe đạp rồng rắn qua mấy con đường đông đúc dịp cận tết, rồi tấp vô một quán nhỏ đề bảng cơm gà.

Anh Nhàn dựng xe rồi nói…

– Nay ăn cơm gà nha mọi người.
– Quán này ngon nè. Đợt trước anh ăn rồi đó mấy đứa.
– Chà chà. Bụng em đói meo. Vô chắc ăn hết cả một con gà luôn quá.
– Haha. Gà ngoài này to hơn gà luộc bán trong Sài Gòn nhiều.
– Mày cứ kêu 2 con ra trước đi. Hết thì kêu thêm.
– Đúng đó anh Nhàn. Chứ nhóm này mà kêu dĩa thì không biết đếm bao nhiêu dĩa nữa, haha.
– Đây họ bán theo miếng em ơi. Chặt miếng bự rồi tính tiền à. Nhưng mà thôi, kêu nguyên con cho lẹ. Hai con rưỡi được không?
– Được. Kêu vậy cũng được.
– Mấy dĩa lòng, huyết nữa anh. Em thích, hí hí.
– À. Bé Loan thích ăn lòng ha. Đợt trước đi Bảo Lộc hình như em cũng ăn lòng bò.
– Dạ.

Mọi người lục tục vô quán, lấy bàn rồi gọi món. Phục vụ nghe order là biết nhóm này ăn nhiều rồi, nên mừng ra mặt chạy đi ngay.

Lát sau mấy dĩa cơm vàng ươm được bưng lên trước tiên, tụi nhóc hít hà rồi nói…

– Thơm nức mũi luôn.
– Họ nấu sao mà có màu vàng ươm đẹp vậy anh?
– Mỡ gà đó em. Chắc có thêm bột nghệ nữa, nước để nấu thì dùng nước luộc gà.
– Trời trời. Nghe thôi là đã thấy thèm rồi. Hihi.

Lát sau nữa các dĩa gà được bưng lên. Gà ở đây được chặt miếng to, chứ không phải chặt lát mỏng dính “cạo râu được” như trong Sài Gòn. Nhìn từng miếng gà chắc nịch, da vàng ươm trên dĩa, ai cũng chảy nước miếng. Anh Nhàn nói…

– Triển thôi mọi người. Chấm với nước mắm đặc này nha. Hoặc muối tiêu chanh. Có muốn rau củ thì ăn dưa leo với rau răm này.
– Để em nếm thử nước chấm… Chà chà. Ngon lắm mọi người. Mặn mặn ngọt ngọt. Cái này chan lên cơm cũng ngon nè.
– Ờ. Ngon thiệt đó Loan. Anh thấy chắc phải order thêm cơm quá.
– Haha. Thôi cứ ăn trước đi mấy đứa, thiếu tới đâu kêu tới đó cho nóng, đừng kêu nhiều quá ăn không hết đâu.

Cả đám chẳng còn thời gian để tám thêm, vì ai cũng tay cầm miếng gà chắc nịch chấm vô dĩa nước mắm đặc sệt, tay cầm muỗng xúc cơm, cứ thế mà cắn một miếng gà nhai rau ráu rồi xúc một muỗng cơm lên ăn kèm. Cảm giác cắn ngập răng vô miếng gà ta ngọt lừ và chắc nịch, còn cơm thì béo ngậy mỡ gà cùng nước luộc gà khiến cho tốc độ ăn của cả nhóm tự động tăng tốc mà không ai để ý. Cả đám từ nhỏ xíu đến cao to đều ra sức ăn, tiếng nhai nhồm nhoàm, tiếng muỗng xúc cơm xoèn xoẹt trên dĩa, tiếng dưa leo kêu rôm rốp giữa hai hàm răng nhai vội vàng rồi nuốt ừng ực, nghe cứ như ở đây đang có một bầy người nguyên thủy đang ăn uống chứ không phải trai thanh gái lịch như vẻ bề ngoài.

Giữa chừng cả nhóm đều kêu thêm cơm, và kêu thêm nửa con gà cho chẵn. Vậy mà chỉ tầm 15 phút sau thì 3 con gà, 3 dĩa lòng và 10 dĩa cơm riêng đã trôi tuột vô bụng cả đám. Còn lại trên bàn là chén dĩa trống ngổn ngang, và 1 đám 5 đứa lớn nhỏ ngồi uống trà và xỉa răng. Thằng Bi nói…

– Nhìn cứ như chỗ này vừa có cơn bão cấp 13 tàn phá, haha.
– Ờ. Team này đi tới đâu là quán xá người ta mừng lắm.
– Thôi kệ đi anh, mình góp phần thúc đẩy kinh tế địa phương mà, haha.
– Ăn kiểu này chắc xế chiều mới ăn nổi quá.
– Ui, sao anh nói vậy?! Tụi em nhanh đói lắm đó.
– Tới giờ mà hổng cho em ăn là em buồn, em bỏ ăn, em ốm cho coi.
– Hahaha…
– Haha… Mấy đứa nha, khều anh hoài. Câu đó của tour trước rồi, tour này tìm câu nào mốt hơn tí xíu đi.
– Vụ no lâu thằng Khanh nói đúng đó. Cơm này không phải gạo bình thường nấu lên như cơm ở nhà mình đâu.
– Ủa. Chứ gạo gì vậy anh?
– Gạo này họ vo sạch xong chiên với mỡ gà cho vàng rồi mới đổ nước luộc gà vô nấu. Chiên như vậy cơm sẽ không nở bung nữa, mà còn nguyên hạt búp búp như xôi á. Nhìn dĩa cơm vậy thôi chứ nhiều tinh bột lắm.
– À à. Vậy thì ăn vô uống nước nó còn nở tiếp hả anh?
– Haha. Nó đó. Nhưng không sao. Kỳ này mấy đứa đều đạp xe hết, nên chắc tầm 1 – 2 giờ gì là đói lại hà. Chứ đợt trước tụi anh toàn chạy xe máy thì tới 3 giờ chiều cũng chưa muốn ăn cơm lại.
– Thôi kệ đi mày. Đói chỗ nào thì tấp vô ăn chỗ đó. Vậy cho thoải mái.
– Yup. Tour này tao thích cái kiểu du mục như vậy á. Đỡ căng não như tour gói gọn trong 2 ngày đợt trước.
– Giờ mình đi hả mấy anh? Lát có tắm biển không?
– Có chớ. Chỗ mình tới biển đẹp lắm…
– Wow. Đẹp hơn chỗ hải đăng hôm qua không anh?
– Cung đường này được gọi là cung đường biển đẹp nhất Việt Nam đó. Bãi biển sơ sơ có mười mấy cái hà. Em nghĩ thử xem có đẹp không?
– Wow!!! Đi, đi ngay đi anh!
– Haha. Ok. Đợi lấy tiền thối đã.

Ai nấy nghe số lượng bãi biển lên tới mười mấy đều rất phấn khích, và chờ mong. Anh Khanh nói…

– Cung đường này đẹp lắm mấy đứa. Lần trước anh đi rồi mà chỉ cưỡi ngựa xem hoa chứ không được nó dắt xuống mấy bãi đẹp.
– Haha. Lần này mày yên tâm. Bãi nào mà ưng thì cứ nói tao, kiểu gì cũng tìm được đường xuống hà.
– Ủa? Bộ mấy bãi đó không có đường hả anh?
– Nhiều bãi như vậy lắm em. Vì trước khi con đường ven biển được phá núi mở ra, thì toàn bộ các bãi biển đó đều dựa lưng vô khu bảo tồn thiên nhiên hết, nên tới giờ vẫn còn hoang sơ lắm, chỉ có thể cập vô bằng thuyền từ ngoài biển. Giờ mở đường tráng nhựa rồi nhưng có bãi vẫn chưa ai mở đường mòn xuống hết á.
– Wow! Đúng nghĩa khám phá thiên nhiên luôn.
– Ừ. Hồi họ mới phá núi mở đường anh đã đi với hội nhiếp ảnh rồi, đường phá núi tới đầu tụi anh đi tới đó, mấy bãi biển lúc đó đúng nghĩa hoang sơ luôn.
– Trời ơi, đã quá. Mình đi lẹ lẹ đi mọi người.
– Haha…

Thanh toán xong, cả nhóm vác ba lô ra cột vô xe anh Nhàn, rồi đạp xe chạy vù vù dưới thời tiết mát mẻ của miền biển. Mấy hôm nay thời tiết thay đổi liên tục, lúc nắng gắt lúc mát mẻ. Nắng gắt chạy xe thì đuối, nhưng tắm biển lại rất thích vì biển xanh ngắt một màu. Còn lúc trời có mây thì nhìn biển xanh xám rất chán. Cũng may lúc này là đoạn đường chạy xe nên trời có mây lại càng thuận lợi cho cả nhóm.

Nhưng mới đi khỏi thành phố, qua một cái cầu gì đó cao cao thì trời bỗng tối sầm rồi đổ mưa. Cả nhóm tấp vô lề đường lấy áo mưa giấy ra mặc vô, phụ anh Nhàn che lại ba lô, rồi sau đó lại chạy tiếp.

Từng hạt mưa lất phất bay khi cả nhóm chạy xe dọc bờ biển, một bên là con đường thẳng tắp, một bên là đại dương bao la. Mưa từ trên cao rơi xuống người đi đường, rơi xuống đại dương bên cạnh cho cảm giác rất lạ, mùi biển, mùi rong tảo bay lên càng nồng. Thằng Bo vuốt nước mưa trên mặt, nhấn pedal chạy nhanh lên sát xe anh Nhàn rồi hỏi…

– Chỗ này đường đẹp nhất Việt Nam hả anh?
– Đâu có. Chỗ này mà đẹp gì. Khu này sát th&ag