Truyện loli
Không khí thiên nhiên này khiến cho hai thằng con trai Sài Gòn rặc như anh em thằng Bi – Bo, và cả hai dân quê chính gốc là anh Khanh và Nhàn cũng thấy nao nao. Chỗ rừng rú này bây giờ bỗng trở nên ấm cúng quá chừng, khác một trời một vực với cảm giác trầm hẳn xuống lúc tụi nó mới tới. Đúng là khi có bàn tay con người thì một chốn âm u biệt lập như vầy cũng có thể trở nên tràn trề sinh khí. Chốn này cũng khác hẳn với không khí ồn ào, náo loạn của làng quê bây giờ, sự bình yên vẫn chưa bị vấn nạn karaoke xâm lấn. Cho nên tụi nó dù nãy giờ thầm đau khổ vì không thể mở loa di động lên để át tiếng của đám “phịch” trong nhà, nhưng đồng thời cũng thấy thoải mái hơn rất nhiều với sự yên bình của thiên nhiên như vầy. Trong suy nghĩ của cả bốn đứa đều bắt đầu thấy sống ở đây cũng có thể hưởng thụ, chứ không hẳn chỉ là “hành xác” để “cải trang” như cảm nhận hồi tối.
Chỉ có thực sự sống ở đâu đủ lâu, dù “lâu” không hẳn phải là nhiều tháng hay nhiều năm, mà chỉ cần “hòa nhập” được vô sinh hoạt của địa phương, thì sẽ có được cái nhìn đầy đủ hơn về nơi đó. Đây cũng là tinh thần gốc của phượt, đi để xem cảnh đẹp thiên nhiên, tìm hiểu văn hóa, con người ở những vùng đất lạ. Khái niệm này khác hoàn toàn với cái phong trào “phượt” lố lăng mà đám sửu nhi đang rầm rộ phô trương, khiến cho dân phượt cứ tới đâu là như bầy châu chấu phá hoại tới đó, để lại bao nhiêu tai tiếng, đến nỗi gần như dân chúng và kể cả dân phượt đích thực cũng cảm thấy chán ghét những “phượt thủ” kiểu này.
Từ khi bắt đầu thịt cừu tới giờ, cả đám loay hoay khoảng một tiếng thì món giả cầy cũng chín. Món này nấu theo kiểu miền nam, có nhiều nước, vị nhạt để vừa ăn vừa húp, ăn kèm với mì tôm hoặc bún khô trụng nước sôi, chứ không nấu kiểu sánh đặc nhựa mận như ngoài Bắc. Cách nấu này rất “được lòng” 4 thằng người Nam rặc như hai thằng Bi – Bo và anh Khanh, anh Nhàn. Cả đám cứ xúm lại “nếm” thử, mà cứ múc hết cục thịt này tới cục thịt khác đưa vô miệng nhau rau ráu.
Mớ thịt cừu nướng xa lửa cũng đã chín vàng, ngoài giòn trong mọng nước. Anh Đen lấy một bẹ chuối đập dập làm cái cọ, nhúng vô chén đựng mật ong pha xì dầu, rồi phết lên thịt ở công đoạn sau cùng, sau vài phút mớ thịt đã khoác lên một màu nâu cánh gián rất bắt mắt.
Và một món sau cùng là lòng cừu phá lấu được làm thêm trong lúc đợi nấu món chính. Không có cốt dừa, anh khui một hộp sữa tươi không đường đổ vào thay cốt dừa trong công đoạn cuối. Mùi phá lấu bốc lên khiến cho 3 đứa chuyên ăn hàng như thằng Bi, Bo và con Loan cũng phải hếch mũi lên hít hít mấy cái rồi nói…
– Giống y chang phá lấu lòng bò bên quận Tư luôn. Wow!
– Thơm quá! Anh học nấu ở đâu hay vậy?
– Anh đi ăn chỗ quận Tư đó em, về lên mạng coi người ta dạy nấu rồi học theo.
– Này mà có nước mắm tắc nữa thì ngon bá cháy.
– Haha. Nhà có tắc luôn. Món này tụi nhóc khoái lắm, lần nào mà làm dê, cừu thì nồi phá lấu lòng cũng hết trước tiên.
– Có ông anh nấu nướng ngon như anh thì đám nhóc đúng sướng. Mà khoan đã, cho em thử một miếng đi coi ăn có giống không?
– Haha… Lấy cái kéo kia đi, cầm một cây xiên nữa, rồi ưng cái nào xiên vô và cắt là được.
– Chẹp chẹp. Anh làm em thèm. Bước này lại càng giống như quán luôn.
– Chà chà! Mùi vị y chang quán! Nhoàm nhoàm… Ngon quá! Anh quá đỉnh!
– Tự nhiên em thấy anh Đen đập chai lồng lộn, haha…
– Anh đẹp sẵn tự nhiên rồi, mấy đứa không thấy được là thiếu sót lớn đó.
– Sặc. Bệnh tự kỷ khó chữa lắm nha Đen. Tốn tiền chưa chắc chữa khỏi đâu nha, haha…
Mấy đứa nhỏ chẳng quan tâm mấy anh lớn giỡn hớt với nhau, tụi nó chỉ nghe mùi đồ ăn chín tới là cũng đói bụng rồi, nên đứa chạy lại xin xâu thịt nướng, đứa xin xâu phá lấu, ăn nhai nhóp nhép ngay dưới bếp luôn chứ không đợi dọn ra.
Anh Đen nói với thằng em…
– Cầm một xâu thịt vô cho chị năm tụi em đi. Sáng giờ cho con bú mà chỉ có xâu thịt xào chắc nó đói rồi đó.
– Dạ. Xâu nào anh Hai?
– Cái nào cũng được. Cho nó ăn lót dạ đi, lát dọn lên ăn chính sau.
– Dạ.
Thằng nhóc tay cầm xâu phá lấu của nó, đưa lên miệng cắn, rồi vừa nhai ngon lành vừa cầm xâu thịt đi ra nhà trước cho chị nó.
Đến lúc này đám bốn thằng Bi – Bo mới nhớ ra con bé câm điếc nãy giờ gần như bị cả đám “bỏ rơi” trên bộ phản gỗ. Ngoài xâu thịt xào ra thì con nhỏ cũng chỉ ăn thêm mớ trái rừng thôi. Không biết con nhỏ có mặc quần áo lại chưa nữa.
Thằng nào cũng tự thầm trách mình vô tâm dữ vậy, chơi xong mặc quần vô đi một nước, bỏ quên con nhỏ luôn. Thậm chí tới giờ cũng không biết tên mấy đứa em của anh Đen nữa, chỉ nghe kêu nhau theo thứ tự, như con bé câm thì gọi là con bé Năm, cặp sinh đôi thì con bé Sáu, Bảy, hai thằng ku và con bé út cứ thế mà đếm tới.
Mọi người loay hoay dưới bếp thêm một lúc, rồi mọi thứ cũng xong xuôi, đã có thể múc ra tô, đưa lên dĩa được rồi.
Đồ ăn được dọn lên, lần này vẫn phải chia làm hai mâm, đám em anh Đăng với con bé câm thì ăn trên bộ phản gỗ, còn đám thằng Bi – Bo và anh Đăng, lẫn mấy người còn lại thì dự là sẽ ăn trên cái bàn tròn giữa nhà. Bàn này rất to, đủ cho mười người, nên kể cả nhóm Bi – Bo 5 người, và bốn người đàn ông trong gia đình anh Đen cũng chỉ mới 9 người, ngồi dư sức.
Khi đồ ăn vừa dọn ra xong, một thằng em anh Đen bế con Loan đã được mặc váy, từ nhà trong khoan thai đi ra. Cái váy ngắn chắc lấy từ trong ba lô ở trong phòng ra rồi, chứ cái váy lẫn áo nó mặc hồi sáng vẫn còn vắt trên hàng rào trước nhà.
Nhìn con Loan có vẻ mệt mỏi, bơ phờ, tóc tai lù xù, nhưng trên mặt lại đầy thỏa mãn, cả đám bốn thằng lại cảm giác có chút gì đó mất mát, nhất là khi con nhỏ nằm trên hay cánh tay của thằng em anh Đen, nhưng một tay bên trong của con nhỏ lại… thòng xuống dưới, chìm vào trong quần xà lỏn của thằng đó, và làm gì thì khỏi cần phải ngó kỹ cũng biết.
Hai thằng Bi – Bo thấy trên môi con nhỏ đang mỉm cười, nụ cười như có như không, nhưng đủ đắm đuối và gần như khó dứt ra được khỏi gương mặt đen đúa của thằng đang bế nó. Vừa ra tới nhà trước, thấy bốn anh “người nhà” đang nhìn mình chằm chằm thì mặt con nhỏ đỏ hồng, lan xuống tận cổ, bèn len lén rút “bàn tay hư” của nó ra khỏi quần anh con trai, và gần như không dám nhìn thẳng anh Khanh khi anh cười cười nói…
– Vui không em?
Con nhỏ chỉ gật gật, rồi cúi đầu xuống không trả lời, mặt dụi dụi vô bộ ngực rắn rỏi của anh con trai, cứ như chỗ đó là cái thảm tơ mềm mại vậy.
Ba của anh Đen đi sau, vừa ra tới nghe vậy thì cười ha hả, vuốt vuốt má con nhỏ khi nó được thằng con trai để ngồi xuống bên cạnh, và nói…
– Ba lần lên đỉnh liên tục luôn. Nó đúng mạnh! Mạnh hơn mấy đứa con gái bác nhiều. Mấy đứa đúng là có số hưởng rồi. Giống này tốt đó, há há…
– Trời ạ! Ba lần liên tục! Em… “phượt” lên đỉnh không mỏi mệt luôn hả Loan, hí hí…
– Đừng chọc em chứ Bo! Lên được thì tốt chứ sao. Con gái mà sướng nhiều thì da dẻ nhuận lắm.
– Ừ. Khanh nó nói đúng đó. Đứa nào không lên được thì da khô quắt à. Chứ nhìn bé Loan kìa, da như sắp búng ra nước luôn.
Một thằng em anh Đen cười hô hố nói…
– Da búng ra nước hay không thì chưa thử chưa biết, nhưng lone thì ra nước miệt mài, ướt hết bộ ván ở trỏng rồi đó, há há…
– Anh Hoan này! Làm như… làm như… chỉ mình em ra vậy!
– Hahaha…
Đùa giỡn con Loan một tí lại có thể khiến cho những “gút mắc” giữa hai nhóm đàn ông tạm thời hòa hoãn xuống. Dù sao đi nữa, đàn ông vốn có tập tính bầy đàn từ thời nguyên thủy, nên nếu cái lỗ bướm có thể chịu được hết những cây hàng của cả đám, thì cả đám chả tội gì phải đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán để giành giật cái quyền giao phối lúc nào cũng có sẵn đó. Lịch sử đã chứng minh điều đó từ thời nguyên thủy, nên đến trong gia đình này thì lại càng rõ ràng hơn.
Một đám 8 đàn ông con trai và 1 đứa con gái nhỏ đều ngồi hết vô bàn ăn vẫn rất thoải mái. Ai nấy đều đói meo, nhất là bộ tứ con Loan và ba người đàn ông vừa “lao động” cật lực trong buồng xong. Nên sau lời mời mọc ngắn gọn “Ăn đi mấy đứa” của bác chủ nhà, cả đám đều nâng chén bát, cầm đũa lên, lấy đồ ăn và ăn nhiệt tình.
Cừu nhà nuôi béo mập, thịt nấu rất nhanh mềm, chín vừa đủ, không dai cũng không quá bở, những miếng thịt trong món giả cầy khi ăn vẫn còn độ sần sật của lớp da thui rơm vàng ươm, chỉ mới cắn vô ngập răng, nước miếng cả đám cứ gọi là tứa hết ra. Mùi vị thơm ngon vừa đủ từ gia vị hái quanh nhà hồi nãy, nêm nếm cũng vừa miệng nên mọi người đều ăn nhiệt tình.
Nguyên một cái nồi giả cầy to khủng khiếp mà chỉ một lát sau đã hết sạch, trước đó là dĩa thịt nướng mật ong to đùng. Ăn xong ai cũng xoa xoa bụng kêu no quá, và khen ngon không tiếc lời khiến anh Đen cười nhe mười cái răng trắng tinh, khiến con Loan cứ ngồi nhìn rồi ngẩn ngơ luôn.
Ngồi thở một chút, bốn thằng khách lại cùng đám em nhỏ của anh Đen rửa chén.
Còn bác già ba của anh Đen và hai thằng em của anh thì lên trên bộ ván nằm ngủ. Ba người đó nói tối qua phải tranh thủ làm việc, sáng nay về tới nhà lại “cày cấy” trên mình con Loan hơn một tiếng liên tục, nên lúc này ăn no đủ xong là đều ngả lưng ra ngủ khò khò.
Rửa chén bát xong thì cả đám Bi – Bo và hai anh lớn mới đi vệ sinh, tắm rửa. Khi xong xuôi thì cũng đã gần trưa rồi.
Anh Đen bèn dẫn tụi nó đi tham quan quanh nhà. Chiều tối hôm qua tới đây, cả đám chỉ chạy vô sân trước, thấy cái nhà vách đất mái tranh đơn sơ, ai cũng tưởng chỗ này nhỏ. Không ngờ ban ngày đi một vòng mới thấy “lãnh địa” của gia đình này rộng cả chục hectare, được trồng đủ thứ từ khoai mì, khoai lang, cây ăn trái như mít Thái, xoài cát, chôm chôm, nhãn, sầu riêng… còn cây công nghiệp thì có tiêu, cà phê, cộng với nền đất đỏ nhìn vô cứ tưởng đang ở các tỉnh Tây Nguyên. Trong trang trại cũng có tới mấy cái chuồng dê, cừu, gà vịt và cả heo được dựng kín đáo, xa nhà để nhìn từ ngoài vô chỉ thấy căn nhà chứ không thấy “cơ ngơi” như vầy.
Chuồng trại gì đều được dựng bên cạnh một cái ao to, bên dưới nuôi cá trê, trắm cỏ, rô phi, chép, cá tra nữa… Nước ao luôn chảy vì được thay thường xuyên bởi một lúc 3 ống nước phun ra. Nghe nói nước này được dẫn ống to bằng cổ chân từ trên thượng nguồn suối cao về, chảy vọt từ miệng ống bắn lên cao trước khi rớt xuống mặt ao, tạo thành những tiếng rào rạt như thác nước đang đổ xuống vậy.
Con Loan “yên vị” trên lưng anh Đen nãy giờ cũng không ngừng tranh thủ nhìn ngó chung quanh. Tất nhiên sau “trận chiến” không ngừng nghỉ với 3 cha con anh Đen, nó mà còn thong thả đi dạo với cả đám thì tụi nó chắc chắn sẽ nghi ngờ “sức khỏe sinh sản” của 3 đàn ông kia rồi. Cả đám 4 thằng đi sau nhìn anh Đen cõng con Loan mà cảm giác cứ lẫn lộn, nửa phấn khích, nửa… xót xa trước sự “bất lực” của chính mình, không “bảo vệ” được con em khỏi 3 người đàn ông lúc sáng, để bây giờ nó phải có người cõng đi như vầy. Thằng nào cũng tự thầm trách mình một hồi, rồi… chán, nên dần dần… bình thường trở lại, và chuyển sự chú ý sang cơ ngơi giàu có của gia đình nhà anh Đen.
Khi tận mắt thấy khu đất rộng khủng khiếp như vầy, đám Bi – Bo cứ trầm trồ suốt về gia đình “nghèo” của anh Đen suốt. Thằng Bi nói…
– Nhà anh giỏi ghê á. Mở đất khai hoang rộng tới cỡ này luôn, vườn tược cây trái xum xuê, còn ao cá nữa chứ.
– Há há. Gần hai chục năm trước ông già thuê máy múc, thuê nhân công vô mở ra đó em, trồng cây cũng thuê luôn. Thuê hết, chứ nhà anh có ai làm cho nổi nhiêu đây diện tích.
– Trời! Anh làm em vỡ mộng rồi. Vậy mà cứ tưởng nhà anh tự khai hoang hết.
– Haha. Thuê mới lẹ em ơi. Làm rụp rụp một tháng là xong hết đó. Nghe ông già nói lại, có cả một đội xe ben mười mấy chiếc chở đất, xe ủi, mấy cái máy đào ngày đêm, múc ao, múc chỗ cao đổ xuống chỗ trũng, có cả xe gạt đất lấy mặt phẳng. Chưa kể còn thuê thợ mang đồ nghề tới chẻ đá, làm đủ thứ hết tới giờ mới được như vầy đó. Một mình ông bà già anh lúc đó làm sao cho xuể cả chục mẫu như vầy. Khi đó anh còn chưa đẻ ra nữa.
– Thuê cả đội xe công trình, vậy mà cái nhà cứ để vách đất… Hơ hơ…
– Suỵt. Cải trang đó mấy đứa, khà khà…
– Em biết ngay mà! Nhìn vườn cây này hổng ai tin nhà anh nghèo hết.
– Kệ. Mình cứ nói làm nông nghiệp bấp bênh, được mùa mất giá gì gì đó, lại con đông nên nghèo hoài, hổng ai cãi lại hết trơn, há há…
– Em nể phục trình diễn xuất này luôn rồi. Vậy mà cứ nói là anh thuần. Anh còn hơn tụi em nữa.
– Haha…
– Mà sao truy bản đồ em thấy mình ở cạnh khu bảo tồn vậy anh. Sao ba anh có thể cho máy công trình vô khu bảo tồn được hay vậy?
– Thời đó chưa bảo tồn. Sau dân phá rừng dữ quá nên họ mới khoanh vùng còn sót lại để bảo tồn thôi, không thôi cứ phá nhanh quá là hết rừng luôn. Nhà anh là sự đã rồi nên họ chấp nhận luôn, ra sổ đỏ đàng hoàng.
– Chà chà! Đúng là có gan làm giàu ha. Phải chi hồi đó em cũng lên đây thuê xe công trình mở cho một khoảnh đất.
– Phụt. Thời đó em còn chưa nằm trong bụng mẹ nữa, lấy đâu ra mà lên đây khai hoang, haha…
Cả đám vừa giỡn vừa thong dong đi dưới tán cây mát rượi, mà cũng chỉ tham quan gần nhà, chứ khu vườn cả chục mẫu đất mà đi cho hết chắc tốn cả buổi. Nên đi tham quan đại khái xong thì đứa này kêu đứa kia quay về.
Khi về tới nhà, đứng dưới bóng cây mát rượi che khoảng sân rộng, thằng Bo thắc mắc…
– Sao từ đường chính đi vô nhà anh em toàn thấy rẫy mới thôi, có chỗ còn một khoảnh rừng sót lại chưa phá nữa, mà nhà anh tuốt trong này lại khai phá từ hai thập niên trước luôn rồi vậy anh Đen.
– À, hồi xưa ông già sang tay lại vài miếng đất rẫy liền kề giữa rừng luôn, sau đó quan hệ với một số người làm ra giấy tờ, mới đưa được máy móc cơ giới vô trong rừng phá ra cả mảnh to như vậy á. Thời đó các quy định về quản lý đất đai thoáng hơn bây giờ nhiều. Còn đoạn rừng tuốt bên ngoài thì chừa lại “làm màu”. Bây giờ dân đông, người ta lấn rừng từ từ, từ ngoài vô nên mấy chỗ bên ngoài kia toàn là rẫy mới, nhà anh lại có vườn cây lâu năm đang thu hoạch như vầy.
– À! Bây giờ thì em đã hiểu.
– Nhà anh nếu vậy thì coi như “chúa đất” vùng này luôn rồi ha.
– Khà khà. Khoác lên người mấy từ ngữ đó kêu quá, hổng có mập lên được ký nào mà còn dễ chết.
– Chậc chậc. Đúng là lý thuyết lạ đây. Lần đầu em nghe đó.
– Nhà nó làm nghề “nhạy cảm” em ơi. Càng im lặng, càng cải trang thì càng sống khỏe. Phô trương lên dễ tạch lắm.
Hai thằng Bi – Bo lẫn anh Nhàn đều gật gù. Đúng là gia cảnh mỗi nhà mỗi khác.
Cả đám đang nói chuyện thì ba anh Đen từ trong nhà đi ra, vẫn độc một cái quần xà lỏn trên người, phô ra thân hình rắn rỏi không thua gì thanh niên, vừa đi bác vừa vươn vai…
– Ngủ một giấc đã ghê. Mấy đứa sao không kêu Đen nó dắt đi coi vườn?
– Dạ, tụi con đi mới về đó bác.
– Vườn nhà mình tốt ghê. Cây nào cũng xanh um.
– Nhờ nguồn nước tự động đó mấy đứa. Có con suối ở tuốt trên cao trong rừng, nên bác cho dắt về, vừa thay nước cho ao cá, lấy nước xài, vừa để tưới tự động cả vườn được luôn.
– Dạ. Tụi con có nghe anh Đen nói. Nhà mình sâu trong này mà làm bài bản ghê.
– Ừ. Xưa bác có thử tự làm rồi, mình không phải dân cầm cuốc nên chịu, với lại vỡ đất khai hoang như vầy mà có cơ giới làm thì lẹ hơn, mình chăm sóc sau đó thôi cũng đủ mệt rồi, để chuyện nặng nhọc cho cơ giới làm.
– Dạ. Tư tưởng như bác chắc hồi đó ít ai có ha.
– Đúng rồi, ở đây hồi đó người ta làm chút chút à, lấy công làm lời, mỗi ngày cuốc được trăm mét vuông là giỏi, mà cuốc xong hết vườn thì chỗ cuốc trước đó cỏ lại mọc um lên, không hiệu quả. Nên từ đầu bác về đã đầu tư luôn một lần, cực một lần mà khỏe về sau.
Cả đám nói chuyện với ba của anh Đen thêm một lúc, mới thấy bác rất cởi mở, tư tưởng rất thoáng, khác hẳn những gì mà tụi nó hình dung. Ngay cả cái cách con Loan nhìn bác cũng khác hẳn, không có e dè nữa, mà như một đứa con gái nhỏ nhìn chú bác ruột trong nhà vậy.
Mấy thằng Bi – Bo đoán có lẽ do bác với nó chẳng còn “xa lạ” gì nên con nhỏ mới như thế.
Nói chuyện một hồi, bác hỏi…
– Tụi con bữa nay có tính đi đâu không?
– Con tính dắt tụi nó đi thác Tà Gụ đó ba.
– À. Chỗ đó đẹp đó. Ăn trưa xong rồi đi.
– Dạ. Giờ cũng sắp trưa nên con cũng tính vậy.
– Ờ. Thôi mấy đứa tự nhiên nha, bác đi đây có việc một chút.
– Dạ.
Thế là bác đi vô nhà, thay đồ “lịch sự” xong, ra trước lên xe của anh Đen, nổ máy chạy đi.
Cả đám còn lại thì lăn vô bếp chuẩn bị đồ ăn trưa. Lần này là món cà ri cừu, làm từ mớ thịt đang xông khói trong tủ sắt, và khoai lang đang chất đống ở một góc nhà. Chưa kể nồi phá lấu đã nấu sẵn mà sáng nay chưa đụng tới cũng được tính vô bữa trưa luôn.
Con Loan với mấy đứa em anh Đen phụ trách bào vỏ khoai lang rồi mang đi rửa. Anh Nhàn chuyên gia khói lửa lại chuẩn bị nhóm bếp. Anh Khanh thì lấy thịt đang xông khói trong tủ ra để xắt miếng. Hai thằng Bi – Bo làm chân chạy, dọn chén đũa ra bàn, ra bộ phản, và ai, sai bảo gì thì tụi nó làm cái đó. Mỗi người một việc, cả nhà lại chộn rộn vui vẻ.
Đang làm thì cả đám thấy con bé câm điếc đi từ phía sau bồn nước lên, trên người chỉ có cái khăn tắm quấn quanh, tóc tai còn ướt mem, chắc vừa mới tắm xong. Thấy cả đám con trai đang ở dưới bếp, con nhỏ nhìn rồi nở nụ cười rất tươi và cũng đầy ngơ ngác.
Hai thằng Bi – Bo dọn chén bát ra bàn xong, từ trên nhà trên đi xuống, vừa tới cái buồng trong, ngang qua chỗ bộ phản tối qua ngủ thì gặp con nhỏ đang đi lên.
Thằng Bo nói…
– Em mới đi tắm hả?
Nói xong nó mới thấy mình ngớ ngẩn, vì con nhỏ có nghe được đâu.
Con nhỏ hình như thấy miệng thằng Bo mấp máy, dù không nghe được nhưng chắc nó đoán thằng Bo đang nói với nó, thế là nó “ú ớ a e” gì đó không ai hiểu được.
Hai thằng ku còn đang bối rối thì nghe tiếng một thằng em anh Đen vang lên từ trong buồng…
– Nó nói nó đang ngứa lone, há há…
Hai thằng ngớ ra, rồi đồng loạt kêu lên…
– Trời ạ!
Không ngờ anh Đen, rồi mấy đứa em nhỏ nhất nói chuyện cũng đàng hoàng, rồi bác trai ba anh cũng vậy, mà hai thằng em kế của anh lại rừng rú quá chừng. Nói chuyện dùng “từ đệm” thẳng thừng luôn. Có lẽ gia đình này chỉ có hai đứa này là đúng chất “lâm tặc” nhất thôi.
Hai thằng Bi – Bo còn đang cười khổ, chưa biết phải trả lời hai ông thần kia như nào, thì một thằng có tóc đã ngồi dậy, bước xuống đất, đi tới bế bổng con nhỏ lên mang vô giường. Cái khăn tắm của con nhỏ tuột ra rớt trên bộ phản, để lộ thân hình trần truồng của con nhỏ bên dưới.
Và ngay trước ánh mắt mở to của hai thằng sinh đôi, hai thằng em anh Đen cứ thế đè con nhỏ ra nắc như điên, mặc cho con bé “a ớ e u” liên hồi. Cặp vú sữa cỡ trái quýt của con nhỏ bị thằng đang chơi nắm lấy, bóp mạnh và dùng như điểm neo, kéo lấy để nắc mạnh ku vô bướm con nhỏ.
Nhìn cách chơi dã man này, hai thằng Bi – Bo không rõ lúc nãy con em mình có phải trải qua hay không. Dù khả năng chỉ khoảng một phần trăm, nhưng tụi nó mong là hai thằng cũng “khách sáo” với con Loan một chút, chứ không có đối xử rừng rú như với con em gái thiểu năng của tụi nó lúc này.
Hai thằng đứng hình nhìn cảnh nóng xảy ra bên trong buồng mà không biết phải làm sao.
Lát sau thằng đang chơi con nhỏ chợt giật giật, hai tay siết lấy eo con nhỏ kéo sát tới, con ku lút cán bên trong bướm con nhỏ, mông đít co giật liên tục.
Xong xuôi, nó rút ra khỏi người em gái, rồi cúi xuống một bên vú của con nhỏ, tay bóp còn miệng thì nút, những tiếng chùn chụt vang vang lên, xong ngước mặt lên le lưỡi liếm mép rồi quay đầu ra cười hè hè nói với hai thằng Bi – Bo đang đứng há hốc:
– Mình cho nó uống sữa, rồi lại bú miếng sữa của nó để bù lại, vậy là huề, hè hè…
Hàm răng trắng tinh đều tăm tắp của nó nhe ra lúc cười mà hai thằng sinh đôi nhìn vô cứ như thấy hàm răng lởm chởm của một con thú hoang nói tiếng người. Không rõ hai thằng này có phải là sói đội lốt người không, mà sao dã man quá, khác xa gu vui tươi và “sạch sẽ” của anh em tụi nó trong chuyện sex. Có lẽ không gì giải thích chuyện này tốt hơn hai chữ “giáo dục”. Nghĩ vậy nên hai thằng Bi – Bo cũng thấy muốn bỏ chuyện này qua một bên.
Đang chán nản, hai thằng Bi – Bo chợt nghe tiếng anh Đen quát lên từ dưới bếp…
– Thằng Ba, thằng Tư, không có giành sữa của con nít nha tụi bây! Để sữa cho cháu bú chớ. Đã ít còn bị tụi bây bú nữa, hừ hừ…
Thằng vừa “xong việc” nhích mông sang một bên cho thằng em nó leo lên mình con bé. Cười hô hố rống to trả lời anh Đen…
– Biết rồi! Nói mãi! Há há…
Hai thằng Bi – Bo không muốn thấy cảnh dã man này thêm tí nào, hai thằng kéo nhau đi một mạch xuống bếp.
Anh Đen thấy mặt tụi nó hầm hầm thì dang tay ra cười khổ, nói…
– Nhà anh ai cũng văn minh, có hai đứa đó đều là bà già đẻ rớt trong rừng, nên tụi nó vừa sanh ra đã rừng rú như vậy rồi. Nhưng chỉ có tính cách như vậy thôi, chứ tụi nó cũng thương em lắm.
Hai thằng Bi – Bo cũng chỉ cười khổ mà không biết nói gì. Dù sao đây là chuyện trong nhà anh Đen, tụi nó đâu thể góp ý gì được, chỉ lo lắng không biết con Loan khi nãy như nào thôi. Nhưng chuyện đã xảy ra, tụi nó lo cũng bằng thừa, với lại trong “trận” đó, nghe nói con Loan lên đỉnh được 3 lần, vậy cũng có thể hiểu là con nhỏ… thích cái kiểu sex đó mới lên đỉnh được.
Nghĩ tới đây, hai thằng Bi – Bo lại cười khổ thêm lần nữa. Đúng là người ta không làm ra sở thích của chính mình được, mà nó gần như là thiên hướng. Nên con nhỏ thích cái gì, người khác đâu thể cầm roi vụt vô đít nó và bảo nó đừng thích nữa, và có làm vậy thật cũng có thay đổi được khuynh hướng của nó đâu.
Anh Khanh hình như đọc được suy nghĩ của hai thằng sinh đôi, khi thấy đứa nào cũng nhìn vô bóng lưng con Loan đang đứng tíu tít với mấy nhỏ bạn cạnh cái tủ xông khói.
Anh rửa tay xong đi tới vỗ vỗ vai hai đứa, nói nhỏ…
– Nó lên đỉnh 3 lần lận đó em. Nhớ không?! Há há… Nên mình nghĩ gì không quan trọng, quan trọng là nó sướng là được à. Con gái khác con trai, nên mình cũng đừng dùng cách nghĩ của con trai áp đặt cho nó. Có đứa chỉ lên đỉnh được khi thằng kia chơi bạo lực thôi, còn dịu dàng với nó cả năm cũng không lên được mấy lần đâu, mà như vậy mới gọi là tội cho nó đó, không được hưởng gì hết, hí hí…
– Oh! Vậy hả anh?! Vậy thì em biết rồi.
– Ừa. Update vô kho kiến thức tình dục của hai đứa đi, há há…
– Chà chà. Em update liền. Mà không ngờ con Loan nhà mình lại có sở thích mạnh như vậy.
– Ngạc nhiên đúng không? Coi như phải cảm ơn hai ku kia khám phá con nhỏ giúp mình đó. Nên em đừng nghĩ nhiều nữa.
– Dạ. Giờ em chỉ thấy kích thích thôi.
– Em cũng vậy. Hí hí…
– Anh cũng thế, khà khà…
– Ba đứa tụi bây nói gì mà rì rầm vậy?
– Haha. Nói chuyện “người lớn” với nhau, mày còn nít đi chỗ khác nha Đen!
– Kha kha&hellip