Gái Gú Việt Nam

Tội lỗi (Nghịch tử)

Phần 4
Tôi ra đi lần này có cảm giác thanh thản hơn so với những lần trước, cũng không nuối tiếc điều gì, cũng mong đó là lần cuối… Lần cuối! Lần cuối cho những sai lầm lạc lối…

Tôi học rất giỏi. Vì thế lên lần này, tôi sẽ lấy lại những gì đã mất thời gian qua. Thời gian qua tôi lơ là quá, chểnh mảng quá… Tôi tự nhủ với lòng mình sẽ qua, mọi thứ sẽ qua như chưa từng xảy ra, mọi chuyện lại trở về đúng nghĩa của nó…

Có ai biết được rằng tâm hồn khi đã vẩn đục rồi, muốn gột rửa thật chẳng dễ dàng gì…

Tôi không về quê vào cuối tuần nữa. Cũng chẳng muốn về. Hình như bố tôi cũng không về, tôi đoán vậy…

Lý do tôi không muốn về là vì tôi sợ đối mặt với mẹ, sợ con thú trong tôi lại thức dậy…

Tôi chạy trốn, tôi trốn tránh một cách khổ sở… Cứ nghĩ đến cảnh mẹ tôi khóc khi tôi quan hệ với mẹ, cứ nghĩ đến hình ảnh của mẹ là tôi thấy xấu hổ vô cùng…

Tôi giật mình khi trong bài học có nói về hình ảnh người mẹ, tôi cảm thấy ân hận khi thằng bạn cùng phòng thường hay tự hào kể về mẹ nó…

Cũng 1 tháng qua rồi tôi chưa về nhà, mẹ gửi tiền lên cho tôi vào cuối tháng. Mẹ cũng chẳng gọi điện lên như ngày xưa, tuần một hai lần trước khi chuyện tày đình đó xảy ra…

Tôi cũng chẳng gọi điện về nhà….

Tôi lấy học tập làm niềm vui, quên đi mọi thứ, cũng chẳng yêu ai mặc dù có nhiều đứa con gái thích tôi.

Sang tháng thứ hai, tự nhiên tôi nhớ mẹ, tôi nhớ giọng nói của mẹ, không biết giờ mẹ sống thế nào. Nhà có mình mẹ nên tôi đôi khi cũng lo lắng… Tôi đạp xe ra bưu điện gọi về nhà cho mẹ. Hồi đó điện thoại di động không nhiều như bây giờ, tôi phải xểp hàng, ghi số điện thoại cho cô nhân viên, chờ cô nhân viên quay số rồi vào buồng điện thoại để nói chuỵên…

Nhà tôi không ai bắt máy… Mẹ đi đâu nhỉ? Tôi tự hỏi lòng mình. Hay là mẹ đi chợ. Không thể nào, vì giờ này mẹ tôi thường ở nhà, giờ đã là 7h tối rồi. Mẹ tôi không bao giờ ra ngoài vào giờ này trừ khi có chuyện gì đó… Vậy mẹ đi đâu mới được chứ? Tôi phân vân…

Lấy xe đạp định đi về nhà trọ nhưng lòng tôi bứt rứt khôn nguôi, tôi quay lại, lại nhờ cô nhân viên gọi cho nhà bác hàng xóm bên cạnh…
Bác ấy bảo mẹ tôi về quê ngoại hơn một tuần rồi…

Đầu tôi như muốn nổ tung ra vì suy nghĩ, vì những câu hỏi. Sao mẹ lại về quê ngoại nhỉ? Thường thì mẹ hay về quê vào dịp lễ tết, thường thì chỉ ở 3, 4 ngày là cùng.

Hay ông bà ngoại có chuyện gì. Không thể, nếu có thì mọi người đã cho tôi biết rồi.

Hôm nay đã là thứ sáu, tôi quyết định nghỉ ngày mai để về quê ngoại. Tôi cũng muốn về quê ngoại thăm ông bà, một phần vì muốn gặp mẹ…
Tôi bắt xe về quê ngoại ngay trong chiều hôm ấy. Quê ngoại tôi cũng gần, bằng một nửa quãng đường từ nhà tôi đến nơi tôi học, đi hơn một tiếng là tới nơi rồi…

Ông bà ngoại tôi ở với cậu út, c&aa