Tội lỗi (Nghịch tử)
Rồi giây phút không mong chờ đó cũng tới, nhẹ nhàng… Mong manh… Bác sĩ gọi mẹ tôi vào… Tôi ngồi trên ghế bên ngoài chờ đợi… Tội lỗi…
Giá như tôi mạnh mẽ hơn một chút, giá như tôi đủ can đảm để giữ lại đứa con đầu đời của tôi, dù nó là kết quả của mối tình oan nghiệt… Giá như tôi đủ kinh tế để lo cho mẹ con tôi một cuộc sống yên ấm ở một phương xa…
30 phút trôi qua mà ngỡ như một ngày dài đằng đẵng… Tôi nín thở chờ đợi…
Rồi giây phút ấy cũng qua mau, tôi vào phòng hồi sức ngồi cạnh mẹ. Mẹ nhắm mắt ngủ mê man do tác dụng của thuốc tê. Nhìn mẹ mệt mỏi trong bộ trang phục của bệnh viện mà lòng tôi đau như cắt. Đũng quần mẹ rải rác vài giọt máu còn sót lại của cuộc phẫu thuật giết người…
Xung quanh giường bệnh là những người đàn bà khác cũng nằm như thế, kẻ thì khóc, kẻ thì mỉm cười… Xã hội loạn lạc…
Rồi mẹ tôi cũng tỉnh, việc đầu tiên khi mẹ tỉnh là nắm chặt tay tôi, những giọt nước mắt chảy xuống nhưng những lần đầu tôi và mẹ vượt qua giới hạn mong manh…
Có phải là những thứ mong manh đều dễ vỡ…
Tôi biết mẹ nghĩ gì, mẹ khóc vì thương đứa bé vô tội, khóc vì không thể giữ lại một sinh linh bé bỏng cho tôi… Tôi vuốt lên tóc mẹ, cả hai không nói gì, không gian tĩnh lặng đến lạ kỳ… Tôi lấy sữa nóng cho mẹ uống, mẹ không uống mà chỉ khóc… Những người xung quanh cứ nhìn tôi và mẹ bằng ánh mắt khó hiểu, không rõ là hai chị em hay hai mẹ con hay hai cô cháu, nhưng chỉ cần nhìn đôi tay nắm chặt họ cũng ngầm hiểu tôi và mẹ không đơn thuần chỉ là mối quan hệ bình thường…
Tôi chạy ra mua thuốc trong khi mẹ chờ bác sĩ đến làm thủ tục ra về. Bác sĩ dặn dò kiêng khem ra sao, kiêng quan hệ trong bao lâu…
Tôi chở mẹ về xóm trọ khi giờ cơm trưa vừa đến… Mẹ nằm dài trên giường, mệt mỏi… Tôi cố gắng cho mẹ ăn chút cháo mua ở bệnh viện phụ sản nhưng mẹ không muốn ăn, mẹ nhìn lên trần nhà… không khóc…
– Mẹ ăn đi, ăn lấy sức khỏe chứ, dù sao mọi chuyện đã qua rồi…
– Mẹ không thể nuốt được, cứ như có cái gì đó chặn họng mẹ lại, mẹ đau lắm con ạ.
– Thôi dù có như nào mẹ cũng phải cố ăn chút, chiều con đi chợ mua đồ về nấu cho mẹ ăn sau…
Mẹ thều thào cố nuốt chén cháo đã nguội, rồi quay lưng vào tường ngủ… Tôi biết mẹ đau… Đau ở chỗ đó thì ít mà đau ở tâm thì nhiều…
Thời gian qua đi, mẹ tôi cũng khá hơn, tâm trạng mẹ cũng đỡ hơn. Đêm đêm tôi vẫn ôm mẹ vào lòng mà ngủ. Tôi vẫn hôn lên tóc mẹ hàng ngày như chưa có chuyện gì xảy ra… Mẹ chui vào nách tôi ngủ ngon lành, thi thoảng là những lần giật mình lúc nửa đêm… Rồi tiếng thở dài…
Sáng hôm đó, mẹ dậy sớm, mẹ bảo tôi mai mẹ về quê xem nhà cửa công việc như nào.
– Con chở mẹ đi chùa nhé, lâu rồi mẹ chưa đi. Con xem ở gần đây có chùa nào to to một chút…
– Vâng…
Tôi chở mẹ ra chùa ngay gần trường tôi học, ngôi chùa to, thiêng có tiếng. Mẹ bảo những lúc gặp khó khăn hay những lúc tâm không an mẹ hay đến chùa để tĩnh tâm lại.
– Sau này chắc mẹ sẽ đi tu… Mẹ nói.
– Tại sao?
– Vì những tội lỗi mẹ đã gây ra…
– Vậy còn con?
…
Tôi chở mẹ về mà lòng rối bời, mai mẹ về rồi, mẹ sau này có ý định đi tu… Đêm đến tôi ôm mẹ vào lòng thủ thỉ:
– Mẹ đừng đi tu nhé, ở với con…
– Mẹ chưa nghĩ đến chuyện đó, nhưng nếu cứ như này, có lẽ mẹ sẽ làm thế…
– Mẹ ở thêm với con đi, về làm gì, khỏe hẳn hãy về.
– Mẹ còn nhà cửa, còn công việc, hơn nữa mẹ khỏe hẳn rồi, thuốc cũng uống hết rồi.
– Thế chỗ này mẹ còn đau không? Tôi sờ xuống bướm mẹ.
– Mẹ khỏi hẳn rồi mà, nhưng kiêng quan hệ, hơn nữa mẹ không muốn lịch sử lặp lại, một lần là đủ lắm rồi.
– Dạ…
Tôi ôm mẹ vào lòng, mùi thơm của mẹ phảng phất đâu đây, vẫn khuôn mặt trẻ trung rạng ngời đó, vẫn cơ thể đó mà sao lòng tôi chỉ cảm thấy tình mẫu tử thiêng liêng…
Những thứ mong manh đều dễ vỡ…
Sáng, tôi chở mẹ ra bến xe, mẹ dặn dò tôi học tốt, tập trung học, không yêu đương gì nữa. Tôi chả còn tha thiết yêu ai nữa sau tất cả hai mối tình vụng dại, hơn nữa trong tim tôi hình bóng mẹ đã in đậm rồi. Tôi nắm tay mẹ hồi lâu, nếu là trước đây tôi sẽ sờ trộm ngực mẹ rồi đi nhưng hôm nay không hiểu sao tôi chỉ nắm tay mẹ rồi rưng rưng lệ…
Trở về xóm trọ, con phố thân quen mà xa lạ quá… Tôi vào phòng, lấy chiếc quần lót của mẹ mà tôi đã giấu đi để khi mẹ về, tôi sẽ ngắm nhìn hàng ngày. Không phải bệnh hoạn hay gì đó, đơn giản vì tôi nhớ mùi của mẹ, nhớ những lúc bên mẹ hàng đêm…
Rồi tôi lao vào học, tôi quyết tâm học vì lời hứa với mẹ, và vì lời hứa với bản thân sẽ lo cho mẹ cuộc sống tốt hơn. Tôi đi làm thêm cả tuần, lao vào công việc khiến tôi quên đi mọi thứ, lòng cũng không nhớ đến những khao khát sinh lý bản năng.
1 tháng…
2 tháng…
Tôi trở về nhà khi kỳ nghĩ đến, mẹ ngỡ ngàng khi tôi trở về như mọi khi nhưng không ngạc nhiên lắm. Mẹ biết tôi nhớ mẹ và mẹ cũng nhớ tôi. Tôi ôm chầm lấy mẹ như người chồng đi công tác xa nhà trở về… Mẹ vuốt má tôi như người mẹ chờ con lâu ngày mới về. Bữa cơm tối được dọn ra, mẹ âu yếm gắp đồ ăn cho tôi.
– Con dạo này gầy thế, ăn nhiều vào chứ.
– Dạ con đi làm thêm nhiều…
Mẹ vẫn như thế, sau một lần bỏ đi khúc ruột mà cơ thể mẹ không hề thay đổi, thậm chí còn trẻ đẹp hơn trước kia. Tôi chợt nhớ đến chiếc bàn ăn này, đã bao lần tôi đè mẹ trên chiếc bàn ăn đó. Không chỉ bàn ăn, đâu đâu trong ngôi nhà này đều gắn bó kỷ niệm của tôi và mẹ…
Tối, tôi nằm trên đùi mẹ xem tivi như đứa trẻ bé bỏng ngày nào. Mẹ xoa tóc tôi rồi cười khúc khích khi đến đoạn phim hay. Có lẽ chuyện đó mẹ cũng nguôi ngoai.
Tôi bế mẹ vào phòng, mẹ không kháng cự, chỉ nhìn tôi chăm chú.
Con không làm gì đâu, mẹ yên tâm. Tôi an ủi. Chỉ là con nhớ mẹ quá.
Mẹ không nói gì, cứ nhìn vào mắt tôi chăm chú. Mẹ rúc vào lòng tôi, thút thít:
– Mẹ vẫn chưa vượt qua được nỗi đau đó con ạ. Mẹ tội cho em bé quá.
– Thôi, sau này mẹ ở với con, chúng ta sẽ đi đến một nơi thật xa, mẹ sợ đứa bé dị tật thì sẽ xin con nuôi hoặc cấy gì đó để mẹ lại có cơ hội sinh em bé.
– Mẹ đau lắm con ạ.
Tôi ôm chặt mẹ vào lòng, tiếng thở dài trong đêm vắng… Tĩnh mịch, mong manh… Tội lỗi…
Buổi sáng, tôi dậy khi mặt trời đã lên cao, lâu rồi tôi mới có giấc ngủ yên bình đến thế. Cuộc sống bon chen nơi phồn hoa đô thị làm tôi mệt mỏi và già dặn hơn. Tôi ôm mẹ từ phía sau khi mẹ chuẩn bị đồ ăn trưa. Hôn lên tóc mẹ, nhẹ nhàng… Mẹ cười tủm tỉm khi tôi làm như thế, ngoái lại hôn lên má tôi âu yếm…
Tôi sang nhà Tèo thắp cho nó nén nhang, thời gian nhanh quá… Đến rồi đi, hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi…
Chiều tôi chở mẹ đi chợ quê, ăn những món ăn dân dã mà tôi thích. Tôi mua cho mẹ một bộ quần áo mặc ở nhà, mẹ rất thích. Người mẹ nào cũng thích được con cái mua quà cho, dù giá trị không lớn. Trên đường về, mẹ bảo tôi chở mẹ ra thị trấn có chút