Sơn tặc mạnh nhất thế giới
Tích… tích… tích…
DUNG HỢP THÀNH CÔNG BẮT ĐẦU KHỞI ĐỘNG HỆ THỐNG…
– Ta đang ở nơi nào?
Thiếu niên mở mắt nhìn xung quanh, phát hiện mình đang nằm trên một bia đá, trên đó khắc những câu chữ kỳ lạ, thiếu niên không biết đọc như thế nào.
– Đây là chữ gì vì sao ta một chữ cũng không hiểu?
“Rất đơn giản bởi vì ngươi thực chất không phải người của thế giới này”.
Thiếu niên bỗng nhiên gợn tóc gáy, giật mình nhìn xung quanh, chỉ thấy toàn là cây cỏ chứ không có một bóng người, vậy giọng nói đó phát ra từ đâu.
– Ai đang nói đó, ta không có sợ đâu.
“Tiểu tử ngốc cô nãi nãi đang nói chuyện với ngươi đấy”.
Thiếu niên lùi từng bước, đến lúc lưng chạm vào một cái “bịch” vào mặt bia đá mới dừng lại.
– Kẻ nào có gan thì ra đây, ta không sợ ngươi.
…
Một mảnh im lặng… qua một hồi lâu cũng không có dấu hiệu gì bất thường, thiếu niên cũng không có buông lỏng cảnh giác, lưng vẫn dựa vào bia đá, thủ thế nhìn xung quanh.
Hắn thật sự không biết đây là nơi nào, không biết nơi đây có cái gì khác thường, chỉ biết là hiện tại hắn một thân một mình, rất dễ gặp cái gì đó nguy hiểm, hiện tại tốt nhất là tìm cách thoát khỏi nơi đây trước.
“Kẻ ngốc để cô nãi nãi sẽ cho ngươi vài điều về thế giới và bản thân ta”.
Lúc này âm thanh kia lại trở về, nhưng thiếu niên chưa kịp mở miệng thì như bị cái gì đó tấn công khiến hắn lập tức bất động.
CHÀO MỪNG NGƯƠI ĐẾN VỚI HỆ THỐNG SỐ 1…
– Chào ngươi ta là tinh linh của hệ thống, cũng là người đại diện giao nhiệm vụ, giao tiếp, giao phố… i… Với ngươi, cứ gọi ta là cô nãi nãi là được hi hi.
Thiếu niên nghe những thứ kỳ lạ kia xong đầu óc như bị búa bổ vào, nhức muốn chết, hắn vò đầu bứt tóc theo quán tính, khi mắt hắn mở ra cũng là lúc hắn nhìn thấy một tiểu nữ có cánh đang vật vờ trước mắt hắn.
– Cô là ai?
– Ngươi thì không có nghe ta nói hả?
Thiếu niên dĩ nhiên là nhớ rõ có điều hắn đây là đang thăm dò đối phương, chỉ có những người vô dụng mới nói nhiều, còn những người không nói mà chỉ hành động mới nguy hiểm.
Được cái là thiếu niên nhìn thấy rõ ràng là chân của cô ta không có chạm đất. Mặc dù gương mặt búp bê tiểu laury cũng phải xếp vào đệ nhất, nhưng mà thân hình quả thực là rất nhỏ rồi, còn thêm cái việc chân không chạm đất.
Thiếu niên vô thức muốn lùi về sau, nhưng một chút phản ứng cũng không được. Lúc này đây thiếu niên lại càng có cảm giác khó chịu hơn nữa. Hắn đây là cảm nhận thấy sự bất lực, hắn chỉ có thể đứng yên đó chờ người khác hành sự, mặc kệ người đó muốn chém muốn giết, một chút phản kháng đều không có.
Lúc này tiểu laury có cánh mới bay đến sát thiếu niên. Thiếu niên đổ mồ hôi lạnh như chưa từng được đổ.
Tiểu laury đến gần, đặt tay lên trên đầu thiếu niên.
“Mạng ta đến đây là hết rồi sao?”
Thiếu niên đang đón chờ cái chết đến với mình, nào ngờ trái ngược với những gì hắn đang chờ đợi, một cảm giác dễ chịu xông thẳng vào não bộ của hắn, khiến thiếu niên thở hắt ra một hơi. Toàn thân trên dưới đều sảng khoái dị thường. Tay chân bắt đầu có cảm giác, thần trí minh mẫn hơn, nhịp tim vừa lúc này vẫn như sắp nhảy ra ngoài bây giờ đã được ổn định.
Quái lạ đến mức thiếu niên muốn thốt lên hỏi tại sao…
Bất quá chưa kịp nói gì thì đầu óc bỗng nhiên đau nhức dữ dội. Cơn đau như dùng một cây búa sắt nện thẳng vào não. Hắn gào thét lên dữ dội, hai tay không biết từ lúc nào đã ôm đầu thật chặt. Đôi chân không thể trụ vững đổ khuỵu xuống.
– Hì hì cố gắng chịu đựng đau khổ, sau này mới càng thêm mạnh mẽ. Đây chỉ là bước đầu của ngươi thôi, đợi đến lúc đó không biết có kịp không.
Tiểu laury sâu kín thở dài. Nàng nói nhưng thiếu niên lúc này không còn tâm trí để nghe gì rồi, bây giờ thiếu niên đang lăn lộn trên cỏ, rên la đau đớn, hắn dập đầu xuống nền đất như muốn dùng cơn đau khác để xóa bỏ cơn đau này.
– Ha… vậy xem ra lần này ta thất sự nhìn lầm sao.
Tiểu laury thở dài, nàng dùng đôi mắt long lanh to tròn như nhìn thấu được vạn vật, nhìn về phía thiếu niên. Rồi từ từ nàng bay lại gần thiếu niên, miệng niệm một cái gì đó, ngón trỏ điểm về trán thiếu niên.
– Coi như thất bại vậy… thế giới này chắc cũng khó có thể cứu vớt được rồi.
Tiểu laury làm xong hết thảy, ngón trỏ đột nhiên sáng lên một tia màu đỏ thẫm, đang ngưng tụ nhắm vào thiếu niên.
– A… aaaaa… aaaa… ta sẽ không chết… ta nhất định sẽ báo thù… aaaaa.
Đột nhiên dị biến nẫy sinh, cứ tưởng rằng thiếu niên sẽ không chịu được cơn đau mà chết. Nhưng không ngờ trong cơ thể hắn đột nhiên tỏa ra một luồng năng lương kinh người, đẩy lùi tiểu laury nửa bước. Rồi luồng sáng ấy tích tụ phóng thẳng lên tr&