Gái Gú Việt Nam

Loạn luân chú cháu

Năm 1975, Trong một lần đùa vui cùng bạn bè, Lê Văn Hưng (sn 1970) bị ngã vào đống lửa. Là một gia đình nghèo ở tỉnh Sông Bé (Nay là Bình Dương) có đến 13 người con nên Hưng không được chửa chạy, cha mẹ đưa Hưng đi bốc thuốc nam…

Thế nên cơ thể hắn khá gớm ghiếc. Vết bỏng từ đùi lên đến ngực, những vệt cháy làm da hắn bị kéo lệch về nhiều phía. Dương vật hắn bị lửa cháy tạo ra những vệt lồi lõm, một bên tinh hoàn bị teo nhỏ. Nói chung nhìn bề ngoài hắn vẫn bình thường nhưng khi cởi đồ hắn trống rất xấu xí nếu không muốn nói là đáng sợ.

Là con nhà nghèo không được học hành lại có thân hình xấu xí nên các anh chị em cứ lần lượt có gia đình chỉ duy nhất Hưng vẫn đơn bóng, lắm lúc hắn cũng buồn nhưng rồi xúc cảm cũng dần vơi theo tuổi xuân bay mất.

Hắn sống lủi thủi trong căn nhà cùng mẹ già, ngày ngày đi làm đồng, lâu lâu đi thăm mấy anh chị em nhưng cũng đến chơi ít ngày vì nhà ai cũng nghèo.

Hưng có người anh trai thừ tư là Lê Văn Nam, do làm lụng nuôi em nên mãi đến năm 1994 mới lấy vợ dù anh ta sinh năm 1960. Lấy vợ thì Nam cũng theo vợ về Thủ Đức, tp. HCM làm rể, do cố gắn làm ăn và có 4 người con nên Nam và vợ là Lê Thị Nhiều (sn 1968) được nhà vợ cho một mảnh đất nhỏ để vợ chồng dựng nhà. Vợ chồng chí thú làm ăn nên gia cảnh họ cũng dần vơi đi nghèo đói, con cái được cho đi học đàng hoàng.

Đầu năm 2005, hơn 10 năm anh trai đi lấy vợ không một lần về nhà, Hưng tìm đến thăm anh chị, anh em ai cũng lo làm ăn nên việc gặp nhau là hy hữu, chỉ có Hưng là không vợ nên mới có thời gian đi thăm anh chị em trong gia đình.

Anh em gặp nhau mừng vui, họ cũng làm vài ly rượu, là người vợ đảm đang lại hiền hậu nên chị Nhiều cũng rất vui vẻ khi chú xuống thăm nhà. Tình cảm anh em, chú cháu được thân thiết hơn đặc biệt là cô bé Lê Thị Yến (sn 1999) rất quý mến chú.

– Bé Yến.

– Dạ chú kêu con.

– Lấy cho chú cái khăn coi, Hưng gọi khi đứng trong nhà tắm.

– Đây nè chú… con bé đứng sững sờ rồi ù té chạy ra ngoài… Mẹ ơi, Chú Hưng bì cái gì trên lưng ghê lắm… con bé nói.

– Chú bị tai nạn khi còn nhỏ đó… Chú hiền lắm con không cần sợ, chị Nhiều phân tích.

– Dạ… Yến tỏ vẽ đã hiểu, nó lại sà vào lòng chú ngồi chơi, nó sờ vào ngực, những vết bỏng làm nó thấy ghê ghê nhưng lạ lạ.

Làn da con gái mịn màng của bé Yến làm Hưng thấy thích thú, hắn thích ôm con nhỏ và con nhỏ cũng thích thế. Được bà chị dâu hiền dịu tốt bụng và mấy đứa cháu vui vẻ nên Hưng cũng hay xuống chơi cùng anh chị, một chuyến xe đò cùng một chuyến xe bus là đến nhà anh tư nên Hưng cũng không ngần ngại xuống chơi, mỗi lần xuống là hắn lại mang những trái cây, con gà cho các cháu.

Đầu tháng 5/2005, Hưng lại xuống nhà anh chị chơi, hắn ngủ lại đây và bé lần này bé Yến xin mẹ ngủ với chú. Dù là con gái độc nhất (Yến có hai anh và một em trai) nhưng thấy con còn nhỏ, Hưng lại hiền từ nên chị Nhiều không mảy may suy nghĩ đồng ý ngay.

– Hôm nay con ngủ với chú, Yến chui vô lòng thủ thỉ.

– Thật hả.

– Dạ, mẹ cho rồi.

– Không được đái dầm nghe, Hưng trêu.

– Hư… chú đái dầm thì có.

Trời về khuya, c&