Gái Gú Việt Nam

Liếm lồn cô giáo

Phần 7
An Huyên không còn nhớ nổi bọn họ đã làm những gì vào phần còn lại của buổi tối. Cô chỉ biết bản thân mình đã buông xuôi, không cách nào cứng rắn phản kháng nữa mà hết lần này đến lần khác thút thít đòi hỏi cảm giác bị xâm chiếm. Dưới ánh trăng trong veo, cô được cánh tay cứng như thép của Tịch Minh ôm vào lòng, nửa thân dưới dũng mãnh của cậu liên tiếp va chạm, đẩy cô tới cao trào. Rồi sau đó, khi cô chưa kịp nguôi ngoai, Tịch Phụng tiếp tục thế vào vị trí trống vắng mà Tịch Minh vừa rút ra, dồn dập đẩy hông như thể bao nhiêu đây không cách nào thỏa mãn được ham muốn của cậu.

Cuối cùng, An Huyên được người ta cuộn tròn trong một chiếc chăn lớn để ôm lên xe. Lúc này cô đã mê man, không còn nhận thức rõ được nữa. Trong tâm trí mơ hồ của cô nổi lên một tiếng nói quen thuộc: “Anh trai, có phải chúng ta hơi miệt mài quá độ không? Cứ thế này liệu cô giáo có ổn?”

Âm thanh trầm thấp đáp lại, không giấu được cảm giác bất lực: “Nhìn bảo bối như vậy, có cách nào kiềm chế được?”

– Nhưng cứ thế này e là có bất trắc. Anh biết em đang nói đến chuyện gì mà.

– Anh biết. Nhìn xem chai rượu này ngạo nghễ cỡ nào – Tịch Minh gõ nhẹ vào thân chai thủy tinh đã rỗng làm phát ra những tiếng “lanh canh” thanh thúy – Chắc chắn ông ta cũng ngạo mạn như vậy. Những ngày này Tịch gia không còn an toàn nữa.

Cậu dừng lại, cầm lấy bàn tay xinh xắn của An Huyên đưa lên môi hôn:

– Để bảo bối ở đây, sợ là lành ít dữ nhiều.

Sáng hôm sau, An Huyên thấy mình đang nằm trong một căn phòng vừa quen vừa lạ. Cô hốt hoảng nhỏm dậy, nhìn quanh một hồi rồi mới thở hắt ra. Đây chẳng phải là nhà cô hay sao? Vẫn là khung cửa sổ gỗ đã mòn vẹt vì bao người từng thuê trước đây đã tựa vào. Vẫn là bộ chăn gối in hoa tử đằng tím biếc. Vẫn là mùi thức ăn phảng phất từ những cửa tiệm từ bên dưới bay lên.

Cô đã thực sự ở nhà rồi!

Nếu không vì tấm thân đau nhức, có lẽ cô đã tin tưởng rằng mình vừa trải qua một giấc mơ dài khủng khiếp. An Huyên lết vào nhà tắm, bình nước nóng đã được bật sẵn. Trong lúc mệt mỏi tắm rửa, cô kiểm tra cẩn thận thân thể mình. Đụng tới đâu cũng thấy đau, nỗi chán ghét nhanh chóng dâng lên đầy trong đôi mắt long lanh.

Cả ngày hôm ấy, An Huyên được bình an làm việc. Ngoại trừ lúc ăn trưa, cô có tình cờ gặp anh em Tịch gia trong căng – tin nhưng bọn họ phản ứng như thể cô là không khí vậy. Tich Phụng đang nói chuyện với mấy nữ sinh, thấy An Huyên đi ngang qua thì lập tức né qua một bên, nhường đường cho cô, miệng vẫn không ngớt cười cợt về câu chuyện của một cô bạn học xinh xắn.

Bộ dạng thờ ơ đó của cậu trái ngược hẳn với cử chỉ dịu dàng chăm sóc thường ngày cậu vẫn dành cho cô giáo của mình. Mỗi sáng, Tịch Phụng thích nhất là được tự tay nấu đồ ăn sáng, đợi cô được Tịch Minh phục vụ trong nhà tắm xong thì cậu sẽ tới bế cô lên, cẩn thận bón cho cô từng miếng nhỏ. Sáng nay, khi An Huyên thức giấc, không có ai giúp cô tắm rửa, cũng không có ai nấu cho cô ăn, khiến cô có chút hụt hẫng.

Cô lướt qua Tịch Phụng, trong lòng đầy thắc mắc vì sao bọn họ lại tha cho cô. Cách đó một quãng, Tịch Minh cũng ngồi im lìm đọc sách, giống như cả một trận động đất có xảy ra thì cậu cũng sẽ ngồi vững như bàn thạch. An Huyên nín thở đi ngang qua chỗ cậu để tới quầy bán hàng. Cậu biết cô ở ngay trước mặt mình nhưng không có phản ứng. Đúng lúc đó, Tiểu Hồng từ đâu chạy tới, sà xuống ngồi cạnh Tịch Minh, ríu rít chuyện trò. Cô bé nhìn thấy An Huyên, vui vẻ chào hỏi. An Huyên thận trọng đáp lại vài câu xã giao. Trong lúc đó, Tịch Minh vẫn ngồi im như tượng.

Rõ ràng cậu ta có biết là cô đang đứng đó!

Thái độ dửng dưng của cậu lẽ ra phải khiến cô mừng như điên, nó chứng tỏ rằng bọn họ đã hết hứng thú với cô rồi nên mới để cô đi. Thế mà giờ đây, trong tim cô như vừa bị ai khoét một lỗ nhỏ. Cái lỗ đó không đau, chỉ là như có gió lùa qua, thấy trống vắng và buốt buốt.

Điên mất! Cô tự trách mình đa tình. Bọn họ liệu có thể hứng thú với cô sao. Chẳng qua đi là vui chơi qua đường thôi. Nhìn xem, cả hai người đó vẫn là những cậu bé mười tám tuổi, bên cạnh họ là vô số những nữ sinh ngây thơ, hồn nhiên. Đó vốn là điều bình thường mà. Cô làm sao để trẻ lại được chín tuổi nữa?

Người đầu bếp ở căng – tin đặt một bát thịt xào chua ngọt vào khay ăn của An Huyên, cô bỗng thấy cổ họng ứ nghẹn. Thế là cô liền trả lại bát thịt, chỉ lấy qua loa ít rau cải luộc rồi đi về phía bàn giáo viên, nơi một vài đồng nghiệp đang vẫy tay.

Chiều hôm ấy, An Huyên bỗng đau bụng dữ dội. Thoạt tiên, cô còn tưởng do mình ăn ít quá nên đau dạ dày. Nhưng hóa ra, cô đã đến tháng. Mỗi khi đến kỳ, toàn thân cô đều đau nhức, bụng dưới quặn thắt, xương chậu mỏi nhừ. Khắp trên dưới cao thấp đều lạnh và râm ran nhức nhối.

Ngay khi tiếng chuông tan học vừa vang lên, học sinh ùa ra khỏi lớp, An Huyên đổ gục xuống bàn, đôi môi tái nhợt. Có lẽ những ngày qua bị kiệt sức quá nhiều nên đề kháng của cô đã yếu đi. Không ổn rồi, cô ôm lấy bụng, thận trọng đi về phòng giáo viên, hai mắt như hoa lên, không nhìn rõ đường đi dưới chân nữa.

Cả phòng ồn ào, náo nhiệt vì đã kết thúc một ngày làm việc mệt mỏi. An Huyên chui vào một góc, cố xoa dịu cơn đau.

Đột nhiên, có người ngồi xuống bên cạnh cô, ân cần hỏi han:

– Em không khỏe sao? Có cần phải xuống phòng y tế?

Cô ngước lên nhìn, người vừa tới là Phạm Đạt – giáo viên môn vật lý. Phạm Đạt là một anh chàng trẻ tuổi, tốt nghiệp đại học ở Úc và trở về nước giảng dạy được hai năm. Với vóc dáng cân đối, khuôn mặt hài hòa cùng phong thái lịch thiệp, Phạm Đạt là niềm mơ ước của rất nhiều giáo viên trẻ cũng như các nữ sinh đang tuổi mơ mộng.

– Em ổn mà…

An Huyên cố mỉm cười, mong anh tránh đi. Cô tuy quý mến anh nhưng cũng không muốn trò chuyện nhiều, sợ sẽ gây hiểu lầm cho những người khác.

Có vẻ Phạm Đạt không bận tâm đến sự gượng gạo của cô. Anh thản nhiên dùng bàn tay với những ngón thon dài của mình đặt lên trán cô kiểm tra. Thấy cô không sốt, anh mới gật gù, nói:

– Lát em để xe lại trường đi, anh đưa em về.

Nếu không vì cơn đau đang hành hạ, An Huyên nhất định sẽ reaction tình huống này thật nhiệt tình: Miệng há to hết cỡ, hai mắt trợn muốn rớt cả con người ra ngoài. Nhưng cuối cùng cô cũng c