Gái Gú Việt Nam

Liếm lồn cô giáo

Phần 24
Cho đến cuối đời, An Huyên cũng không biết được hôm ấy mình đã được mang lên giữa bầu trời như thế nào.

Khi cô mở mắt ra, xung quanh là những lớp chăn lông cừu êm ái cùng ánh sáng mờ mờ từ bóng đèn gắn trên nóc chuyên cơ.

Cô khẽ cựa mình, cơn đau xuyên dọc cột sống khiến cô không tài nào cất mình lên được, đành bất lực liếc nhìn ra ngoài khung cửa sổ hình bầu dục như được sơn bởi những lớp màu trắng xóa.

Mây!

Hết cụm này đến cụm khác, từng đám mây như kẹo bông cứ thế trôi ngang qua khung cửa mơ màng.

Nỗi kinh ngạc xen lẫn hoảng sợ đổ ập đến, khiến hai mắt An Huyên trợn trừng!

Điên rồi! Cô đang ở giữa trời, giữa những lớp chăn êm ái như được dệt từ vô vàn cụm mây ngoài kia.

Và trần truồng.

An Huyên giãy giụa, cố ngồi dậy, bất chấp cơn đau như siết chặt lấy khung xương bé nhỏ của mình. Cô suýt thì hét lên khi phát hiện giữa hai chân mình là hai mái tóc đen nhánh đang cặm cụi chen chúc nhau.

Cả hai khuôn mặt giống nhau như tượng tạc đồng loạt ngẩng lên, khóe miệng cùng cằm của cả hai ướt đẫm dâm thủy. Một người liếm liếm môi, giọng khản đặc:

– Cô giáo đã tỉnh? Có đói không?

Hai cánh môi của An Huyên há to đến mức nhét vừa cả quả trứng gà. Cô không phản ứng nổi trước cảnh tượng hoang đường đến thế.

Có vẻ Tịch Minh và Tịch Phụng không quan tâm lắm đến việc phải giải thích cho cô hiểu đầu cua tai nheo sự việc ra sao. Chỉ thấy cậu anh trai từ phía dưới lần lần môi hôn ngược lên trên, đưa lưỡi vào cái miệng xinh đang mở lớn, đùa nghịch cùng đầu lưỡi hồng hồng. Bên dưới, cậu em lại tiếp tục công việc mút mát hai mảnh âm thần lúc này đã đỏ sẫm như cánh hồng nhung.

Tịch Minh vừa hôn, vừa thì thầm vào tai cô:

– Được liếm lồn trên không trung bảo bối có thích không?

Lời nhắc nhở của cậu khiến An Huyên sực nhớ ra, vội ngó quanh.

Chuyên cơ vắng lặng, không có ai ngoài ba người đang ôm ấp nhau trên một chiếc giường lớn, bộn bề chăn gối.

An Huyên lúng búng: “Cái… cái này…”

Đừng nói là chuyên cơ riêng của Tịch gia đi!!!

– Ừm, em nghĩ đúng rồi đấy! – Tịch Minh như đọc được mớ suy nghĩ lộn xộn đang chạy rầm rập trong đầu cô vậy – Đưa em đi nơi này tham quan một chút. Còn khoảng một tiếng nữa sẽ tới nơi.

– Nơi nào…

Tịch Minh đột nhiên đói khát ngoạm chặt lấy môi An Huyên, không cho cô nói nữa. Đầu lưỡi cậu khuấy đảo trong miệng, mút sạch nước bọt đang ứa ra. Bên dưới, Tịch Phụng cũng nâng cặp mông trắng nõn của cô giáo lên, bú thật mạnh khiến cô đột ngột lên cơn co giật, nước dâm văng tứ tung.

Lúc lâu sau, khi cơn khát của hai thiếu niên nguôi dần, An Huyên cũng nằm xụi lơ, không nhấc nổi một ngón tay lên nữa. Toàn thân cô dày đặc những vết hôn đỏ lựng, điểm vài vết xanh xanh do bị cắn. Tấm chăn bên dưới bị mồ hôi cùng nước dâm của cô làm bẩn, người ta cũng mang đi thay cái mới.

Nằm vùi đầu vào gối, cô ngượng ngùng giấu đi khuôn mặt đỏ như trái cà chua chín của mình. Chết mất thôi, cô bị hai người bọn họ làm đến hư rồi. Vừa rồi còn không có liêm sỉ mà ưỡn người lên rên rỉ mấy câu tục tĩu.

Do tư thế nằm sấp mà cặp mông tròn trịa của An Huyên vểnh lên cao. Tịch Minh một tay cầm ly rượu, một tay ngứa ngáy, bèn thò móng vuốt ra nhào nặn.

Chết tiệt! Mông quá mềm, đàn hồi thật tốt! Làn da trắng mịn kiêu hãnh bắt lấy ánh sáng từ cửa sổ, hân hoan rung động như lớp lông tơ của trái đào vừa chín tới.

Mấy ngón tay của Tịch Minh vừa vuốt vừa ấn, đem cái mông xinh đẹp bóp bóp xoa xoa, khiến khối thịt nõn nà rung rinh, mang đến cảm giác mịn màng, mát mẻ khó chống đỡ.

Bụng dưới của cậu lại bắt đầu rục rịch. Dương vật vừa mềm xuống lại hùng dũng ngẩng cao đầu, hối thúc chủ nhân công thành chiếm đất.

Tịch Phụng nhìn anh chơi đùa cặp mông mẩy cũng sớm nhộn nhạo. Cậu dốc nốt chỗ rượu vào miệng rồi cúi xuống xem xét. Hai bàn tay to lớn, có nhiều vết chai do chơi thể thao khéo léo ôm lấy cặp mông An Huyên, tách nhẹ sang hai bên, để lộ ra một lỗ thịt màu hồng nhạt. Những nếp nhăn quanh miệng lỗ lưa thưa như những cánh hoa, lấp lánh phủ một lớp chất lỏng tinh khiết.

– Đúng là dâm đãng! – Tịch Phụng than khẽ – Ngay cả lỗ đít cũng gợi dục như vậy!

Tịch Minh cũng ghé sát lại.

Rồi cả hai bất chấp sự phản đối yếu ớt của người vẫn đang vùi mặt vào gối kia, liền chơi đùa lỗ thịt đang chặt khít.

Tịch Phụng đem lưỡi liếm liên tiếp những vòng tròn quanh miệng lỗ, thỉnh thoảng lại ấn nhẹ đầu lưỡi nhọn vào chính giữa, gợi ý cho những nếp gấp giãn nhẹ ra.

An Huyên bị liếm đã thành quen, lỗ đít tự động co bóp, bên dưới, hai múi thịt tươi cũng run rẩy. Dâm thủy lại ròng ròng chảy xuống.

Hai mông An Huyên bị bẻ ra, lại bị nhấc lên cao. Cô vừa thấy chới với vì không có điểm tựa thì Tịch Minh đã chen xuống bên dưới, lựa vị trí ngay chính giữa hai chân cô mà nằm. Tịch Phụng lại thả nửa thân dưới của cô xuống, lỗ lồn dâm đãng vừa vặn rơi ngay miệng Tịch Minh. Cậu vội vã ngậm chặt, không để giọt nước dâm nào phí phạm.

Cậu đâm thẳng lưỡi vào cái lỗ thịt trơn bóng. Mặt lưỡi dày tới tấp cọ lên vách thịt, khuấy dòng nước nhờn thơm tho. Cảm giác toàn bộ miệng lưỡi của mình được bao phủ bởi miệng lồn ấm áp, nước dâm ngon ngọt chảy dọc từ đầu lưỡi tới cổ họng khiến cậu càng thêm đói khát. Đầu lưỡi Tịch Minh dạo chơi bên trong cơ thể An Huyên, sung sướng tận hưởng cảm giác bị những cơ vòng của cô siết chặt như muốn hút vào trong.

Con mẹ nó, người phụ nữ này đúng là yêu tinh!

Cậu yêu cả những giọt nước tinh khiết từ sâu trong cơ thể cô, muốn nuốt chửng cô vào bụng.

Cảm thấy cô tự giác chuyển động mông lên xuống, cậu biết cô thèm lắm rồi nhưng chưa thể cho cô thỏa mãn lúc này được. Cứ để bảo bối tự mình cưỡi ngựa, mang đầu lưỡi cùng môi cậu như điểm mấu chốt mà ngứa ngáy cọ lồn vào, giống như cậu đang địt cô bằng lưỡi vậy. Cậu ở bên dưới vừa ngắm hình ảnh ướt át dâm mỹ, vừa được nếm thịt tươi, còn gì sung sướng bằng!

– Hai người… – An Huyên rên khẽ – … vừa mới làm xong mà…

Tịch Phụng cười cười, tiếp tục liếm lên từng nếp gấp quanh lỗ đít cô: “Lại muốn chơi tiếp.”

Cái lỗ thứ hai trên người cô lại giãn thêm một chút khiến Tịch Phụng vô cùng hài lòng.

Lồn An Huyên dĩ nhiên ngon miệng, nhưng lỗ đít cô cũng đặc sắc không kém. So với nơi mà Minh đang chăm sóc thì cậu thực thích hương vị nồng đậm của hậu môn An Huyên.

Cô là người ưa sạch sẽ, một ngày tắm đủ hai lần. Lại còn thích ăn những đồ thanh nhẹ nên cơ thể cô cũng tỏa ra hương thơm tươi mát vậy. Trước khi đưa An Huyên rời nhà, Tịch Phụng chăm sóc thật kĩ nơi này của cô. Trong lúc vệ sinh, cậu cũng hơi bất ngờ vì sự sạch sẽ hiếm có của An Huyên.

Còn nhớ lúc đầu bị Tịch Phụng đem lỗ đít mở ra, cô điên cuồng lắc đầu: “Đừng… bẩn lắm…” Nhưng cậu chỉ cười:

– Không bẩn chút nào! Cô giáo thật ngọt ngào. Ngoan ngoãn để bọn này liếm đi.

Bây giờ thì đã thành thói quen, cậu cùng Minh mỗi người chia nhau ăn một nơi. Tịch Phụng hài lòng vì cơ thể An Huyên đã thích ứng, bắt đầu biết co giãn, lỗ đít cũng chủ động bóp chặt. Cậu thích thú đưa ngón tay vào, vạch khẽ miệng lỗ ẩm xốp, mút thật mạnh khiến cô hét chói tai. Bên dưới, Tịch Minh cũng banh rộng hai mảnh âm thần, bú chùn chụt dòng nước thơm ngọt.

An Huyên nghiến răng: “Còn hơn cầm thú!”

Bộ dạng bất lực của cô khiến cả hai bật cười:

– Bảo bối quá khen!

Đến lúc này, Tịch Minh khẽ liếc mắt ra hiệu với em trai. Cậu em tinh ý lập tức nhét thêm ngón tay nữa vào lỗ đít An Huyên, nhẹ nhàng cọ xát. Cảm giác lỗ đít hơi đầy, An Huyên ngọ nguậy nhưng bị Tịch Minh giữ chặt. Môi cậu không ngừng hôn lên đóa hoa ướt sũng của cô, ngậm cả hạt đậu đỏ tươi và đánh lưỡi khiến cô sướng đến co giật.

Tịch Phụng hôn lên cặp mông trắng nõn, không ngừng đưa đẩy mấy ngón tay. Cậu có chút tự châm biếm bản thân. “Thằng nhỏ” này to như vậy, bình thường vốn là niềm tự hào của cậu, bây giờ lại làm khó cho cả hai người rồi.

– Cô giáo… cố chịu một chút – Tịch Phụng nghĩ thầm – Bọn anh sẽ đền bù cho em.

An Huyên chẳng mảy may biết đến ý đồ của hai thiếu gia thừa ti&#