Lạc lõng
– Ê… ê… – ai đó nói vọng…
Ngơ ngơ ngác ngác cố trường dậy nhìn con nhỏ, nhỏ đứng chống nạnh nhìn tôi hằm hừ, con nhỏ mới nói gì thế nhỉ…
– Gì?
– Xuống ăn cơm. – Con nhỏ cằm cái muỗng xới cơm chỉ chỏ nhìn tôi…
– Cái gì? – Tôi bật đứng dậy ngơ ngác…
– Đấm vô mặt bây giờ chứ gì – con nhỏ chọi nguyên cái muỗng vào mặt tôi…
Bốp… trúng ngay mặt cái bốp, tôi nhăn nhó thở dài rồi bước xuống giường, con nhỏ đi đằng trước miệng lảm nhảm cái gì đó không rõ. Bước cọc cạch xuống nhà mà lòng tôi cứ ngẫm nghĩ đăm chiêu, má ơi con nhỏ này có biết nấu ăn không vậy trời, tôi ngồi bẹp xuống ghế ngơ ngơ ngác ngác nhìn cái đống đồ ăn đang bốc khói dưới bàn. Nhìn qua nhìn lại có 3 món, nhưng mà món nào món nấy nhìn là lạnh xương sống hết cả lên, cái dĩa hột vịt chiên xàm xít đen thùi lùi. Cái nồi cá kho thì nhìn được được một chút, tô canh bí thì nhìn cũng được. Hít hà cố gượng tay run lặp cặp gắp cái miếng hột vịt đen xì lì lên cho và miệng nhai, một cảm giác đắng nghét tê buốt khiến tôi điếng người lên, quằn quại một lúc cũng nuốt vào thở hồng hộc.
– Làm cái mặt đó là sao – con nhỏ hỏi…
– Gì?
– Bộ điếc à – con nhỏ xù lên…
– Ừ – tôi thở dài…
– Ừ cái gì mà ừ – nhỏ nhìn xoáy vào mắt tôi…
– Thì ừ chứ gì…
Quẹt lấy một ít nước của tô cá kho vào tô, một cảm giác lâng lâng như đang bơi lội ở thái bình dương bao phủ lấy tôi, một sự mặn mà đến tinh khiết. Không đợi gì thêm tôi đứng phắt dậy nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình tĩnh, nốc nguyên ca nước vào miệng cho vơi đi sự mặn mà của nước mắt. Con nhỏ quay lại nhìn về phía tôi ngơ ngác, tôi cũng phớt lờ sự ngơ ngác đó ôm cái tô canh kia đem đi nấu lại, lần này thì lạt nhách luôn, tôi thở dài rồi nấu lại. Khui cọc cạch một hộp cá mồi thêm rồi ôm ra bàn. Tôi kéo phần cá kho với hột vịt về mình, còn hai cái kia thì đẩy sang cho con nhỏ…
– Làm ơn mai mốt đói thì kêu tôi, tôi làm cho ăn.
– Không thích – tỉnh bơ luôn…
– Không thích thì nấu mì ăn đi – tôi thở dài…
– Ừ…
Con nhỏ ăn lấy tô canh tôi vừa mới nêm lại gật gù cười tít mắt, lần đầu tiên tôi mới thấy con nhỏ cười à nghe, nhìn y chang con nít vậy.
– Nhìn gì mà nhìn, đâm cho đuôi luôn bây giờ chứ nhìn – con nhỏ hầm hừ…
– Ờ…
– Ờ gì mà ờ…
– Ăn đi nhiều chuyện quá… – tôi thở dài…
Cố ăn hết cái đống con nhỏ làm mém tí tôi ngộ độc luôn rồi, miệng tôi bây giờ vẫn còn tê buốt vì mặn. Không biết con nhỏ này nó làm món cá này có đổ hết chai nước mắm của tôi không ta.
Tối… từng ngọn đèn bừng sáng lên trong mọi ngóc ngách của cái thành phố xa hoa này, tôi thở dài nhâm nhi một bản nhạc trịnh buồn và tách cà phê nóng trên tay. Sài Gòn vẫn cứ thế, nó vẫn sằm uất như thế, đó đến giờ tôi chưa bao giờ thấy Sài Gòn ngừng nghỉ chút nào cả. Gió nhẹ nhàng lướt qua những khe cửa nhỏ vào nhà, ngồi ngay phòng khách tôi tựa ngườ