Gái Gú Việt Nam

Lạc lõng

Phần 20
Một hôm sau…

Tôi vẫn thế, ngồi nói chuyện với nhỏ ngồi từ sáng đến chịu. Không chán, không ngán sao mà trong tôi lại có ấm áp, có hạnh phúc đúng là lạ thật. Tôi luôn hay cười đến mức bị nhỏ chửi:

– Khùm à cười hoài vậi – nhỏ mắng tôi…

– Ờ…

– Thôi em đi thăm ngoại đã…

– Ừm đi cẩn thận…

Vậy rồi, nhỏ tắt máy tôi lại một mình với con mèo mập lù. Mệt lại buồn lại thèm cái cảm giác có người quan tâm. Lại thế chiều lại buông xuống, những ánh nắng yếu ớt lọt qua khe cửa chiếu xuống nền nhà. Một chút ấm áp một chút lạnh đã hòa nên cái đặt trưng của mảnh đất này.

Bíng bonggggg bíngggg bonggggg…

Tiếng chuông cửa nhà vang lên dồn dập.

– Ai thế nhỉ…

Tôi bước ra ngoài xem, ngay trước mắt tôi lúc này là…

– Ơ ơ ớ ờ – tôi há hốc mồm…

– Ya hú ngạc nhiên chưa – nhỏ nhảy cẩn lên bịt mắt tôi…

– Ơ sao bảo mai mới về lận mà – tôi vẫn giả vờ mặt lạnh tỏ vẻ bình thản…

– Ngoại khỏe rồi nên về, vì nhớ mèo ú, nhớ nhà nữa – nhỏ cười cười nói…

– Anh không thích à – nhỏ nói tiếp…

– Về sớm nhà lại bừa bộn lên thêm…

Nói chỉ nói vật thôi chứ thật ra là vui lắm, rất vui là đằng khác hôm nay là 30 tết rồi còn gì. Sắc xuân ùa về qua từng kẽ lá, nắng ấm áp.

5h chiều.

Ắnh nắng chiều buông xuống qua khung cửa úa màu, nhỏ lon ton chạy vào nhà ngồi phịch xuống ghế sofa ôm con mèo mò mò bụng nó. Tôi uể uải nhìn đống hành lý của nhỏ mà phát nãn. Nhưng rồi cũng đâu vào đấy tôi xách cái đống hành lý đi vào nhà bỏ vào phòng nhỏ rồi bước xuống nhà định kiếm cà phê uống thì bất chợt nhỏ nắm tay tôi kéo lại.

– Anh! – Nhỏ gọi…

– Giề – tôi quay lại…

– Mình đi chợ mua mai đi…

– Hả??? – Tôi ngơ ngác…

– Nhìn nhà “chúng mình” xem, nhà gì mà tết hổng có cây cối gì hết trơn – nhỏ chề môi…

Từ “Chúng mình” là tôi có một cảm giác thật tuyệt, thật khó tả để viết ra bằng lời, nhưng tôi cũng thèm lắm, cũng thèm được cái cảm giác này cả đời…

– Mua chi, vầy đơn giản đẹp rồi – tôi nhe răng cười…

– Giờ có đi mua hông – nhỏ dơ dơ nắm đấm lên lè lữi…

– Không – tôi lắc đầu…

Vừa đứng cãi vã với nhỏ thì tiếng chuông nhà lại vang lên dồn dập.

Vừa bị mất phân tâm một chút thì nhỏ thụi tôi một cái vào bụng rồi chạy te ra mở cổng.

– Aaaa chị Nga – nhỏ la lên rồi xà vào lòng em…

– Ũa mới về hả nhóc…

– Đừng gọi em là nhóc, em lớn dòi – nhỏ cải lại…

– Gọi gọi mới về hả em – Nga xoa đầu nhỏ…

– Hìhì dạ mới về tức thì nà…

– À mà ảnh ăn hiếp em đó chị – nhỏ núp sau người em chỉ tay về phía tôi chề môi…

– Ơ sao lại đi ăn hiếp con nít vậy trời – em nhìn tôi lườm lườm…

– Nó ăn hiếp anh thì có – tôi la…

– Ơ nhìn xem ai bự hơn, anh hiếp em thì có – nhỏ lườm theo…

– Chết nhé không được ăn hiếp em của em nhé – em dơ nắm đấm lên hù dọa tôi…

– Xì có đâu – tôi giã vờ sợ sệt…

– Chị chị, chị thấy nhà này xấu quắc hông, tết gì mà hông có cái cây nào làm cảnh hết – nhỏ ôm chặt em…

– Đúng rồi – em nói lớn…

Ôi trời sau lại hùa theo con nhỏ này vậy trời.

– Nãy em kêu ảnh đi mua cây về trang trí, ảnh nói mua làm gì rồi dọa đánh em nữa – nhỏ mách lẽo…

– Rõ rồi hé dám ăn hiếp nó hé…

– Trời không lẽ tin mình nó à…

– Haha – nhỏ cười…

Đứng cả buổi rồi, mọi việc đều theo…

Em và nhỏ quyết định. Dường như bây giờ tôi chả có quyền gì để nêu lên ý kiến nữa. Haiziziziz nhục nhã quá đi, nhục nhả cái mắt từng làm mưa làm gió khắp chốn phụ nữ lúc trước.

Gió đưa hương xuân khe khẽ va từng ngóc ngách ở cái thành phố trán lệ này, có lẽ những ngày xuân sẽ cho tôi một chút ký ức về quá khứ…

Từng ngọn gió thổi nhẹ nhàng trên từng kẽ lá, ánh nắng tàn buôn xuống, sau dãy nhà. Từng vòng quay bánh xe đều đều trên đường, tôi uể uải và mệt mỏi lắm nhưng cũng phải mở căng con mắt thật to ra để mà lái xe ra chợ hoa. Tiếng 2 người con gái ríu ra ríu rít trên đường, từng dòng người chạy qua lại đông nghẹt, đúng là tết mà. Một thứ gì đó thật khác biệt, nhộn nhịp nhưng không xáo trộn giống những ngày bình thường. Trên gương mặt họ đầy vẻ vui tươi hạnh phúc, tiếng cười tiếng nói chen chút nhau. Nhưng vẫn còn đâu đó, vẫn còn những mảnh đời cơ cực, ánh mắt họ buồn rầu vì những bữa cơm qua ngày, cuộc sống còn không lo toan được thì huống hồ gì mà biết đến tết, liệu trong cuộc đời họ, họ có đình nghĩa được tết là gì chăng?

– A đauuu – tôi giật người…

– Nghĩ gì mà ngơ ngơ ngác ngác vậy ông – nhỏ bẹo má tôi hỏi…

– Kệ tôi, biết gì mà tò mò…

– Vì tôi thích được hơm – nhỏ xì xì tôi…

– Khùng…

Tôi chửi thầm rồi lái xe tiếp tục, chạy thêm vài trăm ba vòng nữa cũng tới, nguyên một chợ hoa nở rộ dưới ánh nắng tàn, đẹp thật, quá sức tưởng tượng. Nào là mai, đào, hạnh cúc đua nhau khoe sắc, tôi thì thào hít vào lòng ngực cái mùi hương nồng nàn đó, dễ chịu và tỉnh táo. Dạo cùng với 2 người này một vòng thì cuối cùng cũng chọn được vài cây ưng ý. Mắc cười nhất là con nhỏ bị quê, giã vờ ta đây chỉ chỏ bình luận cây này đẹp giống gì, nhưng lại bị người bán phản bác, gương mặt của con nhỏ thật tội nghiệp, xụ đi trong thấy, dậm chân thình thịch xuống đất. Tôi và Nga chỉ biết bệnh miệng cười sằng sặc mặc kệ con nhỏ đang nỗi cáu bừng bừng.

Tay bưng bệ những chậu hoa tròn lũng lẳng, một mình tôi thì không ôm xuể để chạy xe, thế là phải bắt con nhỏ ngồi sau ôm tiếp. Ai ngờ… chính cái sự nhờ vã ấy lại là tai hại cho tôi, hai vai tôi sưng tím cả lên vì những cú ngắt nhéo của con nhỏ. Tôi thì chỉ biết cắn răng chịu đừng, dù cho nước mắt chãy ròng ròng ra ngoài. Chỉ có tôi với nhỏ về nhà, còn Nga thì bảo chạy đi mua đồ ăn về làm lẫu ăn đón giao thừa luôn. Khu của tôi cũng gần chỗ bắn pháo nên cứ ngồi giữa sân nhà mà xem. Chạy về nhà hớt hãi vì đau và mệt, tôi nằm phịch trên nghế sofa thở ào ào như trâu. Còn con nhỏ thì thích thú cười khì khì vò bụng con mèo mập. Tôi lật đật móc trong tui ra gói thuốc lá, chưa kịp chăm rít vài hơi thì con nhỏ đã giật đi chọi vô thùng rác cái bịch…

– Trong nhà này không được hút thuốc – con nhỏ vừa nói vừa lườm tôi sát rạt…

– Ơ…

Tôi chỉ biết Ơ lên một tiếng trong vô vọng mà thôi “Đệch chả luạ mình mất quyền cmnr” tôi chửi lầm bầm.

Con nhỏ đi xuống bếp, hai cái mông tròn trịa sau lớp vải mỏng tanh như đang khiêu khích người khác. Chắc nhỏ này mặc sịp