Gái Gú Việt Nam

Chiếc áo dòng của chị – Tác giả From Nowhere

Tại Bảo Lộc, một thị trấn nơi sương mù quấn quanh đồi trà mỗi sáng sớm, nhà của Lan và Lộc nằm nép bên rặng cà phê, những cây tùng già rì rào trong gió mát lạnh. Gia đình Công giáo sống giản dị, nề nếp. Chị Lan, con gái lớn, năm nay tròn hai mươi, mái tóc đen dài lúc nào cũng tết gọn sau gáy, nét mặt dịu dàng mà nghiêm trang, đôi mắt lúc nào cũng ấm áp khi nhìn em trai. Lộc mười lăm tuổi, học lớp mười, cao lớn sớm, da ngăm khỏe mạnh, vẫn còn nét bướng bỉnh trẻ con nhưng đôi mắt sâu, đôi lúc ánh lên vẻ tò mò khó đoán.

Hai chị em từ nhỏ đã thân thiết, lớn lên trong không khí lễ nhà thờ, kinh cầu, những buổi chiều chơi trốn tìm giữa sân sau, rồi lăn ra đất cười khúc khích, không ngại ngần gì nhau. Chị Lan vừa là chị, vừa giống như người bạn thân nhất của Lộc. Dù khác giới, khoảng cách năm tuổi làm cho mọi điều giữa họ vừa có khoảng cách kính trọng, vừa có sự thân quen không rào cản.

Năm ấy, chị Lan chuẩn bị vào Sài Gòn, nhập tu viện học làm Sơ, sẽ xa nhà lâu ngày. Trong nhà, ai cũng bận rộn, chuẩn bị từng chút cho chị. Lộc càng những ngày cuối càng quẩn quanh bên chị, cố nán lại từng khoảnh khắc, vì trong lòng thấy nhói, không muốn rời xa. Tối hôm đó, nhà đã tắt đèn, chỉ còn phòng hai chị em sáng nhẹ. Chị Lan ngồi cạnh cửa sổ, vá lại áo dòng trắng, ánh đèn vàng hắt lên gò má. Lộc đứng tựa cửa, lòng đầy bối rối, mắt không rời khỏi bóng dáng chị, cảm giác như trong khoảnh khắc này, điều gì đó sắp vĩnh viễn vuột khỏi tay.

“Chị Lan…” Lộc ngập ngừng, giọng nhỏ, khác hẳn cái vẻ nghịch ngợm thường ngày.

Chị Lan không ngẩng lên, chỉ khẽ cười, “Sao hôm nay nhìn chị hoài vậy?”

Lộc tiến lại, từng bước nặng trĩu, rồi ngồi xuống mép giường, mắt nhìn đôi bàn tay đang khâu áo. Ngoài vườn, tiếng côn trùng rì rào như ru lòng người, căn phòng kín như thu lại trong hơi thở của hai chị em.

“Chị… mai mốt chị đi rồi… em ở nhà chắc buồn lắm.” Lộc nói, giọng nghèn nghẹn.

Chị Lan buông kim chỉ, nhìn em trai, ánh mắt vừa dịu dàng vừa xót xa. “Chị đâu có đi mãi đâu, hè lại về mà.”

“Nhưng không giống hồi trước nữa.” Lộc lắc đầu, giọng nhỏ hẳn đi.

Một khoảnh khắc dài, như thể ngoài kia gió cũng ngừng thổi. Rồi Lộc bất ngờ ngẩng lên, mắt đỏ hoe nhưng quyết liệt: “Chị Lan, cho em… cho em chạm ngực chị được không?”

Chị Lan thoáng ngỡ ngàng, hơi khựng lại. Đôi gò má chợt ửng hồng dưới ánh đèn. Không có giận dữ, không có sợ hãi, chỉ là một nỗi lạ lẫm xao xuyến dâng lên từ tận đáy lòng. “Sao… tự nhiên em lại muốn vậy?”

Lộc cắn môi, mắt không dám nhìn thẳng, tay run run đặt lên đầu gối, “Tại em… em tò mò… với lại… mai mốt chị đi rồi, em… em nhớ chị, em chỉ muốn… chị cho em một lần thôi, để em không quên…”

Bên ngoài, tiếng mưa rơi rả rích lên mái tôn, tiếng gió thổi qua tán lá như che giấu từng tiếng thở dồn dập trong căn phòng nhỏ. Chị Lan im lặng, hơi thở cũng chậm lại, rồi khẽ đặt bàn tay lên mu bàn tay em, ấm nóng truyền qua làn da. Lộc run rẩy, cảm giác như mọi giới hạn, mọi rào chắn vô hình đang dần tan biến.

Chị Lan chậm rãi tháo từng khuy áo trên ngực, từng nút mở ra, chiếc áo mỏng khẽ trượt xuống, để lộ làn da trắng hồng, vòng ngực căng tròn dưới ánh đèn vàng dịu, bầu ngực không lớn lắm nhưng mềm mại, đầu nhũ hồng nhạt, nổi bật trên nền trắng nõn, khe ngực hiện rõ theo từng nhịp thở gấp. Chị không nói gì, chỉ nhẹ nhàng kéo tay em đặt lên ngực mình, ngón tay Lộc run lên vì xúc động, ngạc nhiên, vừa sợ vừa háo hức.

Ngón tay chạm vào làn da chị, mềm như tơ, ấm như lửa, từng mạch máu, từng hơi thở của chị đều lan ra qua đầu ngón tay. Lộc không dám bóp mạnh, chỉ khẽ vuốt ve, cảm giác đầu ngón tay rờ rợn, nhói lên tận óc, tim đập thình thịch như trống làng. Mỗi lần Lộc ấn nhẹ, đầu ngực chị Lan lại nhô lên, cứng dần, hơi run, chị Lan khẽ rên, giọng lạc đi, “Ừm… nhẹ thôi…”

Lộc ngẩng lên, thấy mắt chị nhắm hờ, môi mím lại như cố kìm nén cảm xúc, má đỏ rực, thân hình hơi rướn về phía trước, bàn tay Lộc cứ thế nắn bóp, vân vê đầu ngực chị, cảm nhận từng chuyển động nhỏ, từng nhịp thở gấp gáp hơn. Chị Lan ngồi im, để mặc em trai khám phá, hơi thở nóng dần, lồng ngực phập phồng, tiếng rên khe khẽ “ư… aa…” vang lên giữa căn phòng im lặng.

Tiếng mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, như cuốn trôi mọi ranh giới, trong khoảnh khắc đó chỉ còn hai chị em, tất cả đều ngưng đọng lại quanh vòng ngực chị Lan, bàn tay Lộc lần đầu biết thế nào là làn da của người con gái, là hơi ấm, là mùi hương, là điều gì đó thiêng liêng mà chỉ mình em được phép chạm tới.

Và họ không nói thêm gì nữa, chỉ còn tiếng thở, tiếng tim đập và tiếng mưa ru ngoài cửa sổ, đêm ấy ở Bảo Lộc, mọi thứ đều lặng im, chỉ riêng hai chị em biết, vĩnh viễn không bao giờ quên được cảm giác ấy.

Lan vẫn ngồi yên bên cửa sổ, ánh đèn vàng mờ chiếu trên bầu ngực mềm mại, đầu nhũ hồng nhạt vẫn còn vương hơi lạnh của đêm cao nguyên. Lộc vừa nắn bóp, vừa run rẩy vì xúc cảm lần đầu, tay khẽ ấn sâu vào làn da chị, cảm nhận từng nhịp đập gấp rút phía dưới ngón tay. Không khí trong phòng như đặc quánh lại, mọi âm thanh bên ngoài đều nhạt đi trước tiếng thở của hai chị em.

Lộc ngước lên, mắt vẫn còn lóe lên tia do dự xen lẫn ao ước, rồi hạ giọng, run rẩy:

“Chị Lan… cho em… ngậm… ti chị nha…”

Chị Lan hơi giật mình, má ửng hồng, cổ họng nuốt khan, ngón tay run nhẹ nhưng không rụt lại. Chị chỉ nhìn Lộc, mắt long lanh một nỗi gì vừa sợ vừa thương, vừa yếu mềm không cưỡng nổi, rồi khẽ gật đầu, thì thầm rất nhỏ, “Ừ… em làm đi…”

Lộc cúi xuống, hơi thở phả lên làn da thơm tho, đầu lưỡi mấp máy, miệng nhẹ nhàng áp lên đầu ngực chị. Cảm giác đầu tiên là vị mặn nhàn nhạt của mồ hôi, làn da đàn hồi mềm mại dưới đầu môi. Lộc khẽ mút lấy, đầu ngực căng lên, co lại giữa đôi môi em, lưỡi ve vuốt, lăn nhẹ quanh quẩn trên đỉnh nhũ, hơi rít vào, “chụt… chụt…” vang lên rõ ràng trong căn phòng tĩnh lặng.

Chị Lan rướn người, tay bấu chặt mép giường, ngực phập phồng, mắt nhắm nghiền, khóe miệng run rẩy bật ra những tiếng thở gấp gáp, “ư… a… nhẹ thôi em…” Mỗi lần Lộc hút mạnh, chị lại rùng mình, đầu ngực càng cứng, lưỡi em lướt quanh đầu vú, cảm giác nóng ran chạy dọc sống lưng.

Tiếng Lộc nuốt ngấu nghiến, đôi khi còn cắn nhẹ đầu ngực làm chị nẩy người, “ưm… aa…” tay Lộc giữ lấy bầu vú, miết từ gốc đến đỉnh, ngón cái chà xát nhẹ quanh đầu nhũ, môi không ngừng mút, nhịp nhàng, tham lam như sợ mất, mùi da thịt thơm nồng lẫn mùi sữa nhàn nhạt chưa từng ai chạm đến.

Chị Lan càng lúc càng run, lưng cong lên về phía em trai, không còn giữ được bình tĩnh nữa, hai bàn tay túm lấy tóc em, vô thức kéo sát hơn, để em vùi mặt sâu giữa ngực chị. Mỗi tiếng “chụt… chụt…” vang lên lại như kéo dài mãi không hết, đầu nhũ càng lúc càng đỏ, bóng loáng vì nước miếng em, môi em dính đầy hương vị ngọt ngào của chị, nóng bỏng mà run rẩy.

Chị Lan vừa run vừa rên nhẹ, âm thanh khản đặc mà ngọt ngào, “ư… em… dừng… dừng chút… chị… không chịu nổi…” nhưng bàn tay lại ôm đầu em chặt hơn, không muốn buông ra. Lộc càng lúc càng say, chỉ biết mút, hút, liếm quanh đầu ti, tiếng thở và tiếng môi lưỡi vang vọng mãi trong căn phòng nhỏ ở Bảo Lộc đêm ấy, không còn gì tồn tại ngoài hai chị em và những nhịp thở chênh vênh, bỏng rát, như khắc sâu vào ký ức mãi mãi không thể quên.

Trong khoảnh khắc ngột ngạt ấy, khi Lộc còn ngậm chặt đầu ngực chị, mùi da thịt quyện với tiếng thở gấp gáp của hai người, chị Lan bỗng buông nhẹ bàn tay khỏi tóc em, ánh mắt lấp lánh trong ánh đèn vàng, lạ lẫm mà tò mò, khác hẳn vẻ dịu dàng thường ngày. Chị ngả người tựa vào tường, đầu ngực bóng loáng còn ướt nước miếng, đôi mắt liếc xuống thân dưới của Lộc, rồi ngập ngừng, giọng thấp xuống như thì thầm bí mật:

“Em… cho chị coi với… để chị… xem của em thế nào đi.”

Lộc còn run, mặt đỏ bừng nhưng không lùi lại, chỉ hơi bối rối, ngượng nghịu rướn người ngồi trên giường, đôi bàn tay tự giác cởi cúc quần, rồi kéo quần xuống hông, lộ ra dương vật đã căng cứng, dựng đứng vì hồi hộp và kích thích. Ánh đèn hắt bóng trên làn da ngăm, từng mạch máu nổi lên rõ ràng, đầu khấc đỏ au, bóng loáng một vệt ướt nhỏ đầu mút. Lộc không giấu, còn hơi nín thở, chờ đợi.

Chị Lan lặng im ngắm nhìn, đôi mắt sáng long lanh, như vừa ngỡ ngàng vừa say mê. Bàn tay nhỏ nhắn khẽ run khi vươn tới, đầu ngón tay chạm vào thân em, hơi lạnh của làn da chị khiến Lộc rùng mình, tim đập thình thịch. Chị nắm lấy gốc, vuốt lên dọc thân, cảm nhận rõ từng nhịp co giật nhỏ, từng mạch máu căng phồng. Mỗi lần chị vuốt, Lộc lại nấc nhẹ, hơi thở đứt quãng, mông tự nhiên nhấc lên sát tay chị.

Chị Lan càng lúc càng táo bạo, bàn tay không chỉ vuốt mà còn xoa nhẹ quanh đầu khấc, ngón cái miết tròn trên rãnh nhỏ, cảm nhận giọt dịch trơn dính dọc thân, rồi bóp nhẹ phần gốc, nhịp nhàng lên xuống. Mỗi lần kéo lên, đầu dương vật lại lộ rõ, đỏ rực, bóng loáng, mỗi cú vuốt của chị làm Lộc run bắn người, rên khẽ, “ư… chị… nhẹ… aa…”

Không khí đặc quánh lại bởi mùi da thịt và hơi thở, chỉ còn tiếng bàn tay chị lướt trên thân em, “trượt… trượt…” nhè nhẹ, nhịp nhàng. Đôi lúc chị ngước mắt lên nhìn em, ánh mắt tò mò, lạ lẫm nhưng cũng đầy yêu thương, như muốn khắc sâu từng chi tiết.

Lộc không chịu nổi nữa, toàn thân căng cứng, rên lên, “Chị… em sắp… aa…” Chị Lan không dừng, bàn tay càng siết mạnh hơn, nhịp vuốt nhanh, đều, mỗi cú trượt lại kéo đầu khấc trượt trong tay, cảm giác nóng ran lan tỏa khắp người Lộc. Đột nhiên, Lộc rướn mạnh, bụng siết chặt, rồi bắn ra từng dòng tinh dịch nóng hổi, phun mạnh lên tay chị, một ít dính cả lên ngực trắng nõn còn lộ ra ngoài.

Tinh dịch dính đầy trên tay chị Lan, lấp lánh dưới ánh đèn. Chị ngồi lặng một lúc, bàn tay vẫn giữ lấy thân em, thở nhẹ ra, mắt vẫn không rời cảnh tượng ấy, vừa tò mò vừa bối rối, rồi khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng lau sạch cho em, cảm giác thân mật lạ kỳ lắng đọng mãi trong căn phòng nhỏ đêm đó, giữa lòng Bảo Lộc chìm trong sương và tiếng mưa rơi không dứt.

Đêm ấy trôi qua trong một không khí đặc quánh, sóng sánh những bí mật chỉ có hai chị em biết. Sau khi mọi thứ lắng lại, chị Lan ngồi bên mép giường, vừa nhẹ nhàng lau sạch cho Lộc, vừa thở ra một hơi dài, đôi mắt dịu lại, ánh nhìn đầy thương yêu và pha lẫn chút gì như nỗi day dứt không tên. Không ai nói thêm lời nào về những gì vừa xảy ra, tiếng mưa ngoài trời rơi vẫn đều đều, cả căn nhà chìm vào một sự yên tĩnh kéo dài như bất tận.

Lộc ngồi thẫn thờ bên giường, vẫn còn hơi run vì dư âm, mắt cứ dán vào đôi vai trần của chị gái trong làn sáng cuối cùng của đèn ngủ. Chị Lan khẽ nghiêng đầu, môi cười nhạt mà dịu dàng, giọng nhỏ nhẹ đủ nghe:

“Về phòng ngủ đi em… Khuya rồi. Mai chị phải dậy sớm.”

Lộc gật đầu, rón rén mặc lại quần áo, lặng lẽ bước ra khỏi phòng. Khi bước ra ngoài hành lang tối, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bóng chị vẫn ngồi bên cửa sổ, mái tóc xõa xuống vai, tấm lưng nhỏ bé ẩn sau chiếc áo trắng. Một khoảnh khắc ấy thôi mà dường như kéo dài mãi, khắc sâu vào ký ức.

Sáng hôm sau, Bảo Lộc vẫn mù sương, trời lành lạnh, vạt nắng mới nhợt nhạt trải trên đồi. Cả nhà dậy sớm, ba mẹ đã chuẩn bị sẵn đồ đạc, mẹ gói lại đồ ăn, ba chất vali lên chiếc xe máy cũ. Lộc phụ mẹ mang túi ra cửa, mắt đỏ hoe nhưng cố kìm lại, không khóc.

Chị Lan mặc áo dài trắng, gương mặt rạng rỡ mà trầm tĩnh, cứ như một vị thiên thần nhỏ sắp xa nhà. Chị ôm lần lượt ba, mẹ, dặn dò những điều giản dị, rồi quay sang Lộc. Hai chị em đứng đối diện nhau, ánh mắt đong đầy tất cả những gì không thể nói ra.

“Ở nhà ngoan, học cho giỏi, nghe chưa?” Chị Lan xoa đầu em trai, bàn tay lướt qua tóc em thật nhẹ, đôi mắt ngấn nước nhưng vẫn cố gắng mỉm cười.

“Chị đi rồi… nhớ về thăm nhà nha.” Lộc lúng búng, cố giấu đi giọng nghẹn ngào.

Chị Lan chỉ cười, vỗ vai em trai lần cuối, rồi kéo vali ra cổng, leo lên xe, ngoái đầu nhìn lại căn nhà, nhìn mẹ, ba, và Lộc đứng dưới sân, nhỏ bé trong biển sương Bảo Lộc mênh mông.

Chiếc xe nổ máy, chầm chậm khuất dần trong làn sương mờ buổi sớm, chỉ còn lại Lộc đứng lặng trước cổng, lòng tràn ngập một nỗi nhớ nhung day dứt xen lẫn thứ xúc cảm khó gọi tên. Mọi chuyện đêm qua trở thành bí mật lớn nhất đời cậu, giấu mãi trong tim, chỉ riêng mình và chị Lan biết, như sương mai lặng lẽ tan trong ánh nắng đầu ngày.

Chiều Bảo Lộc năm ấy lại mù sương, không khí mát lạnh len lỏi qua từng khe cửa. Một năm trôi qua, mọi thứ trong nhà vẫn vậy, chỉ có khoảng trống vắng của chị Lan là khiến Lộc luôn cảm thấy ngày càng lớn dần, trống trải khó tả. Mẹ vẫn hay nhắc tên chị trong bữa cơm, ba thỉnh thoảng ngồi im lặng nhìn xa xăm ra đồi chè, còn Lộc thì mỗi lần nghe tiếng chuông nhà thờ ngân vang lại tự dưng bồn chồn khó ngủ.

Tin chị Lan học tốt, ngoan hiền và đã chính thức được khoác lên mình bộ áo dòng đen tinh tươm khiến cả nhà vui lây. Ngày chị báo sẽ về thăm, cả nhà chuẩn bị từ sớm, nấu những món chị thích, dọn dẹp từng góc nhỏ trong căn nhà cũ. Sáng hôm ấy, khi bóng dáng chị Lan hiện ra giữa sân, áo dòng đen chỉnh tề, khăn trắng phủ trên tóc, gương mặt vừa sáng rỡ vừa bình an, ai cũng mừng rỡ, riêng Lộc cứ đứng lặng nhìn, vừa ngưỡng mộ vừa xốn xang.

Bữa cơm trưa rôm rả tiếng cười, chị Lan kể chuyện trong tu viện, hỏi thăm đủ điều, chăm chú lắng nghe mẹ nhắc về mấy chuyện nhỏ nhặt ở quê nhà, lâu lâu lại quay sang chọc ghẹo Lộc khiến cậu chỉ biết cười trừ, mắt thì lúc nào cũng dõi theo từng cử động dịu dàng của chị. Ánh sáng chiếu xuyên qua cửa sổ, chiếu lên bộ áo dòng màu đen, bóng chị đổ dài trên nền nhà, vừa gần vừa xa lạ như có điều gì ngăn cách không thể gọi tên.

Chiều đến, khi ba mẹ ra vườn hái cà phê, chỉ còn hai chị em ngồi lại trong nhà, Lộc lặng lẽ ngồi bên cạnh chị Lan, lòng dậy lên từng cơn sóng ngầm khó kiềm chế. Mọi ký ức đêm năm trước trỗi dậy trong đầu, những cảm giác thân thuộc, hơi thở, làn da, tất cả như mới hôm qua. Cậu nhìn chị Lan, bối rối, thấp giọng thì thầm:

“Chị Lan… cho em… chạm ngực chị nữa đi…”

Chị Lan hơi giật mình, mắt ánh lên vẻ ngạc nhiên, trong bộ áo dòng kín đáo, khuôn mặt càng thêm nghiêm trang mà ánh mắt lại mềm ra, tràn đầy mâu thuẫn. Một thoáng im lặng rất dài, chỉ có tiếng kim đồng hồ gõ nhè nhẹ trong phòng. Rồi không hiểu vì lý do gì, hay vì kỷ niệm xưa, hay chỉ vì đôi mắt van lơn của Lộc, chị Lan cúi đầu, bàn tay nhỏ nhắn luồn nhẹ dưới lớp áo dòng, khẽ đặt lên bàn tay em trai, kéo về phía ngực chị, nơi lớp vải dày che chắn những gì thiêng liêng nhất.

Lộc run lên, lòng bàn tay nóng ran áp vào bầu ngực mềm dưới lớp vải đen, cảm nhận rõ từng nhịp đập lạ lẫm từ chị. Nhưng lần này, trước khi cậu kịp hành động gì hơn, chị Lan đột nhiên dừng lại, ánh mắt dịu xuống, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên đùi em trai. Trong khoảnh khắc, bàn tay chị lần xuống dưới, mân mê, cảm nhận phần cứng cáp, run rẩy phía trong quần Lộc. Mọi động tác đều rất chậm, nhẹ, như sợ một âm thanh mạnh cũng đủ làm vỡ tan mọi điều bí mật.

Bàn tay lạnh của chị Lan áp lên, lặng lẽ cởi nút quần, luồn sâu vào, cảm nhận rõ vật thể đã cứng nóng. Chị không nói gì, chỉ cúi đầu, hơi thở dồn dập, môi run rẩy khi lần đầu tiên vuốt ve trở lại, nhịp nhàng, dịu dàng, vừa vặn trong lòng bàn tay nhỏ bé. Lộc thở mạnh, hai mắt nhắm lại, cảm nhận từng ngón tay chị lướt lên xuống, mơn trớn đầy trìu mến mà cũng ngập ngừng, như sợ phạm phải điều cấm kỵ khôn cùng.

Căn phòng nhỏ ở Bảo Lộc chiều hôm ấy chỉ còn tiếng thở dồn dập của hai chị em, tiếng vải cọ xát, và bàn tay chị Lan âm thầm vẽ nên đường nét của một bí mật không tên, tiếp tục nối dài mạch xúc cảm đã bắt đầu từ một năm về trước… một điều chỉ riêng hai người giữ lấy, trong ánh chiều nghiêng và bộ áo dòng đen như nguyện cầu cho tất cả những gì vừa thiêng liêng vừa tội lỗi.

Trong ánh chiều còn vương trên mái ngói, không khí trong căn nhà nhỏ như đặc quánh lại. Bàn tay chị Lan vẫn mân mê, vuốt ve dương vật cứng ngắc của Lộc trong lòng bàn tay mảnh khảnh, hơi thở chị run nhẹ, đôi môi mím chặt như cố dằn lại điều gì sâu kín. Áo dòng đen khẽ rung theo từng nhịp thở gấp gáp. Cả hai lặng lẽ nhìn nhau một lúc lâu, mọi khoảng cách, rào cản từ bộ áo dòng, từ những lời nguyện cầu, từ tất cả những gì thiêng liêng chị từng theo đuổi bỗng như chỉ còn lại nơi đầu ngón tay ấm nóng, nơi ánh mắt mềm ra, khát khao, mơ hồ chẳng thể nói thành lời.

Không nói một tiếng, chị Lan rụt tay lại, đứng lên, chậm rãi ra cửa phòng khách, liếc mắt dõi ra ngoài sân một lượt rồi cẩn thận quay lại đóng sập cửa, nhẹ tay xoay chốt khóa. Tiếng chốt cửa vang lên rất khẽ nhưng nghe như sấm dội trong đầu Lộc, khiến cậu nuốt nước bọt, tim đập loạn nhịp, thân thể gần như cứng đờ vì căng thẳng và chờ đợi.

Chị Lan quay lại, bước chân nhẹ, bộ áo dòng quét trên nền gạch nghe xào xạc. Khi đến cạnh giường, chị cúi xuống, bàn tay lần lượt cởi quần của em trai ra, đôi mắt không rời khỏi ánh mắt Lộc, vừa lúng túng vừa như chìm trong một quyết tâm lạ lùng. Dương vật Lộc bật ra khỏi quần, căng cứng, đầu khấc đỏ au ướt át, run lên từng đợt khi gặp không khí mát lạnh.

Chị Lan quỳ xuống sàn, vạt áo dòng quệt qua chân Lộc, rồi chậm rãi cúi đầu xuống sát thân thể em trai. Một hơi thở nóng hổi phả lên đầu dương vật, đầu lưỡi hé mở, chạm nhẹ vào rãnh nhỏ phía dưới đầu khấc, khiến Lộc giật nảy người, miệng bật ra một tiếng thở dốc, “A… chị…”

Không trả lời, chị Lan nhẹ nhàng ngậm lấy đầu khấc đỏ rực, đầu môi mềm mại bóp sát quanh vòng tròn nhỏ ấy, rồi từ từ nuốt sâu hơn, từng phân một, cho tới khi cả chiều dài dương vật căng cứng chìm dần trong miệng chị. Hơi thở chị ấm nóng, lưỡi ve vuốt, lăn tròn quanh đầu khấc, đầu môi siết chặt, đôi tay bám nhẹ vào đùi em trai, nhịp nhàng di chuyển đầu lên xuống, vừa chậm rãi vừa day dứt, như muốn ghi nhớ từng chi tiết.

Tiếng “chụt… chụt…” vang vọng giữa căn phòng im lặng, hòa với nhịp thở gấp gáp của Lộc, khiến căn nhà nhỏ như rung lên vì những xúc cảm bị dồn nén quá lâu. Mỗi lần chị Lan rút miệng ra, đầu dương vật lại ướt bóng nước miếng, dây nhớt kéo dài, lưỡi chị không ngừng liếm dọc sống thân, bàn tay giữ chặt lấy gốc, vừa bóp vừa vuốt, kết hợp nhịp nhàng với môi lưỡi nóng bỏng.

Lộc rên khẽ, thân người run lên không kiểm soát, hai tay vô thức bám lấy vai chị gái, cảm nhận khoái cảm trào lên từng đợt sóng, nóng ran từ gốc chân lên tận óc. Chị Lan càng bú càng chủ động, miệng hút sâu, thỉnh thoảng còn cắn nhẹ đầu khấc, mắt nhắm nghiền, má đỏ bừng, hơi thở gấp gáp đầy dục vọng. Mỗi lần lưỡi chị miết mạnh vào rãnh dưới, Lộc lại bật ra tiếng rên dồn dập, “ư… aa… chị… nữa… nữa đi chị…”

Căn phòng đặc lại trong âm thanh da thịt và tiếng “chụt… chụt…” ngày một nhanh hơn, mạnh hơn, nóng bỏng và đầy khát khao. Chị Lan không còn giữ được vẻ nghiêm nghị của một Sơ mới, tất cả chỉ còn lại bản năng và nỗi nhớ nhung, vồ vập nuốt trọn từng nhịp đẩy của em trai, cho đến khi Lộc không thể chịu nổi nữa, thân dưới giật mạnh, bắn trào từng dòng tinh dịch nóng hổi, trắng đục, phun thẳng vào sâu trong miệng chị.

Chị Lan vẫn giữ nguyên, miệng ngậm chặt, nuốt lấy từng đợt, đầu lưỡi liếm sạch từng giọt cuối cùng, chỉ khi Lộc đã run rẩy xong, chị mới rút miệng ra, lau nhẹ khóe môi, đôi mắt đượm buồn mà dịu dàng nhìn lên em trai, hơi thở vẫn còn vương mùi vị thân quen mãi không tan, giữa căn phòng khóa kín chiều hôm đó… nơi chỉ còn hai chị em, tất cả thế giới ngoài kia đều lặng im trong tiếng gió Bảo Lộc rì rào phía sau khung cửa.

Lộc vẫn còn ngồi thẫn thờ trên mép giường, hai chân run lẩy bẩy, mồ hôi lấm tấm trên trán, hơi thở gấp gáp chưa dứt hẳn, dương vật vẫn còn giật nhẹ trong làn không khí lạnh. Cảm giác ấm nóng ẩm ướt của miệng chị Lan vẫn vương lại như dư vị không tan trên thân thể, khiến Lộc càng thêm bối rối, vừa hoang mang vừa rạo rực khó hiểu. Chị Lan quỳ dưới sàn, vẫn cúi đầu lau nhẹ mép miệng, đôi mắt khẽ nhắm lại như đang cầu nguyện thầm thì cho chính mình, rồi từ từ ngẩng lên nhìn em trai, ánh mắt long lanh pha trộn giữa xấu hổ, nuối tiếc và một nỗi buồn dịu dàng sâu thẳm.

Lộc lắp bắp, giọng còn lạc đi vì kích động:

“Chị… sao chị lại làm vậy… chị… chị là Sơ rồi mà… Sao lại…”

Cậu không thể nói tiếp hết câu, nhưng ánh mắt đầy nỗi khát khao, dằn vặt, mâu thuẫn lộ rõ trên gương mặt. Có một phần trong lòng Lộc muốn đi sâu hơn, muốn nhiều hơn nữa… sự va chạm, cảm giác lấn lướt giới hạn, muốn chị Lan trao trọn vẹn bản thân chứ không chỉ dừng ở những nụ hôn, những lần vuốt ve bí mật như thế này.

Chị Lan ngồi lặng một lúc, hai bàn tay đan vào nhau, vạt áo dòng phủ kín thân dưới, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lộc. Một nụ cười nhợt nhạt xuất hiện trên môi, vừa xót xa vừa thanh thản:

“Chị cũng không biết nữa… Có lẽ vì chị nhớ em… nhớ tất cả mọi thứ ở nhà, nhớ cả những điều không nên nhớ. Ở tu viện, mỗi ngày đều cầu nguyện, đọc kinh… nhưng càng cầu nguyện thì những ký ức về em lại càng rõ ràng hơn… Chị không muốn quên, cũng không thể quên được…”

Chị ngước lên nhìn Lộc, ánh mắt dịu xuống, thành thật và yếu mềm hơn bao giờ hết:

“Em là em trai chị, nhưng… cũng là người duy nhất làm chị rung động, làm chị thấy mình vẫn là người trần mắt thịt, vẫn còn yếu đuối, còn tham lam… Chị biết đáng lẽ không nên như vậy… nhưng hôm nay… chị muốn… muốn được gần em, dù chỉ một lần, một chút cũng được… Cho chị giữ lại trong lòng, trước khi quay về với Chúa.”

Ánh sáng ngoài trời đã ngả chiều, bóng chị Lan đổ dài trên nền nhà, đôi mắt đỏ hoe mà vẫn không rời khỏi Lộc, bàn tay chị run run đặt lên đầu gối em, nhẹ nhàng siết lấy như sợ sẽ buông lơi mãi mãi.

“Em đừng hỏi chị vì sao… cũng đừng trách… Nếu em muốn nhiều hơn… có thể sau này… chị cũng không biết mình sẽ thế nào nữa… Nhưng chỉ hôm nay thôi, được không? Để chị giữ lại chút gì của em, cho riêng mình chị…”

Căn phòng lại chìm vào yên lặng, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa và hai bàn tay vẫn nắm chặt nhau, biết rằng dù có đi đâu, bao nhiêu rào chắn, trong tim cả hai vẫn mãi giữ một vùng ký ức không thể gọi tên, chỉ thuộc về Bảo Lộc, về ngôi nhà nhỏ và mùa áo dòng đen đầu tiên chị Lan trở về.

Khi Lộc rời khỏi phòng, đầu óc vẫn còn quay cuồng với vô vàn xúc cảm – sự ngây ngất và bối rối lẫn lộn, bên tai còn văng vẳng tiếng thở, mùi hương áo dòng chị Lan phảng phất mãi không tan. Cậu đứng lặng ngoài hành lang, lấy lại nhịp thở, tim đập dồn dập khi liếc xuống sân, thấy chẳng còn bóng dáng ba mẹ đâu, chỉ còn vạt nắng vàng chiếu nghiêng qua sân trước, cửa cổng hé mở – ba mẹ đã đi từ lúc nào, có lẽ ra chợ hoặc lên vườn, chắc sẽ lâu mới về.

Một ý nghĩ liều lĩnh dâng lên trong đầu Lộc, mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì từ trước đến giờ. Cậu quay vào, đóng cửa nhà thật khẽ, rồi đi thẳng lại phòng ngủ, nơi chị Lan vẫn còn ngồi lặng, hai bàn tay siết nhẹ tà áo dòng, đầu cúi xuống như chìm vào một niềm trăn trở chẳng ai chia sẻ. Lộc tN