Gái Gú Việt Nam

Thiên đường – Tác giả Hara

Lời nói đầu:

Truyện: Thiên đường…

Tác giả: Hara…

Ngày xưa đi học có ai vào trường hợp là một học sinh học kém lại không đẹp trai nên không được các bạn nữ ngó đến không? Trong lớp hoặc trong trường chắc chắn sẽ có một bạn gái khiến cho bạn phải mê mẩn, vậy bạn có tưởng tượng được nếu thực sự bạn có thể ấy ấy với bạn nữ đó thì cảm giác sẽ như nào không.

Phần 1: Sự khởi đầu
– Ngày 1/9/2014, một buổi sáng mùa thu đẹp trời với những dải nắng vàng phủ khắp mọi con đường đến trường của học sinh trên toàn huyện. Lâu rồi mới lại thấy nô nức những chàng trai cô gái với áo trắng và khăn quàng trên vai tung tăng tới trường. Đúng rồi đấy, hôm nay là ngày khai giảng, trở lại trường sau quãng thời gian nghỉ hè, gặp lại bạn bè, thầy cô, bác bảo vệ, cây phượng vĩ… và trên tất thảy, là gặp lại crush của tôi.

Tôi thì giới thiệu qua loa chút, tên Hoàng, năm nay học lớp 9, trường THCS TVB. Năm nay thì cũng là năm cuối cấp rồi, một năm nữa là thi vào cấp 3, mặc dù thi vào cấp 3 thì cũng không phải là chuyện khó, nhưng muốn vào trường chuyên của huyện, nhất là vào được lớp A1 (lớp giỏi nhất) thì cứ phải gọi là trong cái khó ló cái khăn. Tôi thì lực học cũng vào dạng khá, được cái học giỏi môn toán, và cũng trong đội tuyển toán của trường (mặc dù là đứng áp chót của tuyển ☹), nhưng bù trừ lại thì mấy môn khác như văn, tiếng anh, lý, hóa, sinh, sử, địa… thì lại hơi bình thường (hình như là tất cả các môn còn lại ☺). Nói chung thì nếu muốn thi vào trường chuyên mà ở lớp tầm A3, A4 là khả thi, còn muốn A1 thì phải cố gắng nhiều. Và mục đích của tôi chính là thi bằng được vào A1, lý do ư, đơn giản là vì “cậu ấy”.

Đó là một bạn nữ tên Khánh Linh học cùng tôi hồi cấp 1 và giờ là cấp 2 (trường cấp 2 tốt nhất huyện đấy nhé, tính ra tui cũng giỏi đấy chứ), và tôi sẽ gọi bạn ấy là em để thẩm du tinh thần chút. Nếu muốn dùng các mỹ từ nào đó để miêu tả về em thì chỉ có thể là hai chữ “Thiên thần”. Không ngoa đâu, vì đấy là sự thật. Một cô bé nhỏ nhắn, cao 1m54, và siêu dễ thương. Khuôn mặt nhỏ xinh trắng trẻo với đôi mắt long lanh và đôi môi chúm chím mỗi khi cười đã làm không biết bao nhiêu thằng con trai phải gục ngã, kể cả các anh lớp trên hay mấy em lớp dưới. Làn da trắng mịn không tì vết khiến bất kỳ ai cũng muốn đặt đôi bàn tay lên mặt em và xoa nựng, cũng như đặt môi lên gò má hồng và hôn thật sâu. Mà đâu chỉ có vậy, là con một trong gia đình có bố là bác sĩ, mẹ là giáo viên nên em thông minh từ bé rồi, thành tích học tập luôn đứng top đầu trong lớp, môn nào cũng giỏi, vì thế mà việc thi đỗ A1 có thể nói là chuyện hiển nhiên. Không những xinh, Linh còn là một người rất hiền lành và tốt bụng, hay cười, hay giúp đỡ mọi người, và thậm chí còn hay chỉ bài toán đội tuyển cho tôi (poor). À, ngoài ra còn sạch sẽ nữa, người lúc nào cũng có mùi rất thơm, chỉ cần lướt qua thôi là cũng làm tôi thấy nóng trong người rồi.

Trong mắt những thằng con trai lớp tôi thì Linh chả khác gì thiên thần giáng thế cả, chỉ cần được em cười với một lần thôi là hồn bay đi cả tuần không về. Đáng buồn là Linh lại ngồi cùng bàn với một bạn nữ nên chưa có thằng nào được diễm phúc có cơ hội đụng chạm da thịt và ngửi mùi hương của em hàng ngày. Nghe đồn là vì Linh đã nhờ giáo viên xếp chỗ để không phải ngồi cạnh con trai. Tôi thấy cái này cũng khá rõ ràng, một người con gái như thế mà lỡ xếp ngồi với một thằng đã xấu trai còn được cái học dốt thì sao chịu nổi. Mặc dù nói là Linh tốt bụng và thân thiện, thì đúng là tốt bụng và thân thiện thật, mấy bạn trai đó nhờ thì vẫn giúp, hỏi chuyện thì vẫn nói bình thường thôi nhưng rõ ràng sẽ không quan tâm đến và cũng chẳng muốn chơi cùng. Đơn giản là vì Linh là một người quá hoàn hảo, vì thế tất nhiên sẽ có một sự chảnh nhẹ đi kèm, ai cũng vậy thôi. Còn chuyện thiên thần mà siêu tốt bụng còn yêu mấy anh yếu kém thì chỉ có hoang tưởng và ở trên phim mà thôi, ít ra đó… là những gì tôi nghĩ.

Và đây, Lâm loz, một ông thần khác trong lớp tôi, nếu ví Linh là ánh sáng thì Lâm loz chắc chắn là bóng tối rồi. Một thanh niên mới chuyển đến lớp tôi hồi giữa năm ngoái. Nhan sắc thì ở mức trung bình yếu, tất nhiên là thua xa tôi rồi. Tôi mặc dù không được gọi là đẹp trai nhưng cũng được cái cao ráo và ưa nhìn. Còn về thằng Lâm, người lùn lùn béo béo da ngăm ngăm, hình như nó cao hơn Linh được tí chút. Nói béo thì cũng không hẳn là béo quá, hơi béo so với bình thường thôi, mặt thì già khú, giọng nói thì ồm, người thì lúc nào cũng thấy mồ hôi, nhưng được cái là hắn chơi nước hoa chứ không thêm cái hôi rình thì đúng chuẩn thảm họa. Đúng rồi đấy, chơi nước hoa, vì sao à, vì nhà nó giàu v**. Tôi nghe mấy thằng bạn kể là bố nó chơi xổ số gì đó trúng giải độc đắc nên tự nhiên thành tỷ phú, chuyển nhà lên huyện sống và chuyển trường cho nó luôn. Đó là lý do một đứa học dốt đặc như nó được vào học ở trường này, lại còn là lớp chọn. Cái gì nó cũng kém ngoại trừ khoản tiền nong và múa mồm. Vì hay pha trò cho cả lớp cười và hào phóng bao tiền cho các dịp ngày lễ của lớp nên nó rất được lòng các bạn khác, tất nhiên là trừ một vài người như tôi và Linh chẳng hạn. Vì trước đấy từng là một tên kém cỏi ở quê nên khi được lên huyện gặp gỡ những bóng hồng hắn đã không hề ngần ngại mà vung tiền tặng quà các bạn nữ khác. Độ chịu chi thì khỏi phải bàn nên hắn cũng có được một hội bạn thân gồm mấy thằng, mà hầu như là mấy thằng đồng dâm bàn luận về mấy cái bậy bạ trên mạng. Vì thế trong mắt tôi hắn chỉ là một thằng dâm tặc kém cỏi không hơn không kém! Mà cay cú thay, hắn có một cái ăn đứt tôi đó là cái mặt dày. Tôi là một người khá nhút nhát và nhất là rất nhát gái. Còn hắn thì như là mất dây thần kinh xấu hổ, ngày nào cũng thấy đi khen các bạn nữ xinh đẹp này nọ, tôi nhìn mà tôi tức á. Và điều khiến tôi ghét nó đến cùng cực là nó thỉnh thoảng lại gạ gẫm Linh chỉ cần đi chơi với nó và nó sẽ cho Linh cực kỳ nhiều tiền. Dù chỉ là đi khu trò chơi đông người thông thường thôi, nếu là những cô gái khác thì tội gì mà không đồng ý, nhưng với Linh thì câu trả lời luôn là không, vừa lòng lắm, Linh mà lại đi chơi với cái thằng như mày à! Mặc dù Linh luôn từ chối nhưng cứ thỉnh thoảng hắn lại mở lời, dần dà rồi mọi người cũng chỉ cho rằng đấy là một trò tấu hài của hắn thôi, nhưng tôi biết thừa lần nào hắn cũng mang trong mình hy vọng Linh sẽ đồng ý. Hắn chưa hề đưa lời đề nghị ấy với bạn nữ nào khác, bởi vì hắn – ngay từ ngày đầu chuyển đến đây – đã phát cuồng và mê mẩn Linh đến điên dại rồi. Và mọi việc hắn làm cũng chỉ là để gây ấn tượng với Linh mà thôi. Từ đôi mắt hắn nhìn Linh tôi cũng cảm nhận được sự khao khát thèm thuồng lên tới đỉnh điểm. Thế nên là, tôi thề là tôi ghét cay ghét đắng cái thằng mặt lìn này.

Và xong, độc thoại của Hoàng đến đấy là hết rồi, giờ chúng ta sẽ quay trở lại với người dẫn truyện.

Đúng như Hoàng đã nghĩ, Lâm là một tên háo sắc phát cuồng vì Khánh Linh. Với hắn, Linh như một idol Kpop vạn người mê mà không tài nào chạm tay tới được vậy. Linh thì có vẻ không có thiện cảm mấy với hắn, nhưng không phải là ghét vì hắn hay pha trò vui và hào phóng nữa, chỉ vì suốt ngày gạ gẫm Linh đi chơi nên Linh cũng chán chả buồn nói. Còn nói lại chút về phần tên Lâm, từ lúc bố trúng độc đắc hắn đã được tận hưởng cuộc sống của người giàu. Nhà to, tivi điện thoại máy tính đều là đồ xịn, cũng vì thế mà hắn đã sớm được tiếp cận với dòng phim con heo. Để nói thì là từ bao giờ nhỉ, có lẽ là cuối năm lớp 7 bố hắn trúng thì đầu năm lớp 8 là hắn bắt đầu oanh tạc các web phim sex bằng con điện thoại đời mới của mình rồi. Rồi khi chuyển lên huyện có được thêm một đội đồng dâm thì các chiến tích của hắn càng được gia tăng. Không biết trong 1 năm hắn đã xem không biết bao nhiêu là bộ phim jav rồi, xem nhiều đến mức mà thỉnh thoảng hắn còn cảm thấy chán những diễn viên ngực to và âm đạo thâm đen kia. Với độ tuổi đang dậy thì, sự ham muốn mãnh liệt lúc nào cũng sục sôi ở trong quần, 1 tuần hắn phải làm từ 3 – 4 nháy để thỏa mãn bản thân. Đầu óc lúc nào cũng chỉ mơ tưởng được rúc đầu dưới váy một em xinh tươi nào đó, nhiều lúc trong cơn nứng hắn còn định đi trộm quần lót của chị hàng xóm, nhưng khi nhìn tổng thể chị lúc đã định thần lại thì hắn bỏ luôn cái ý định đấy khỏi đầu. Và tất nhiên, đối tượng trong những cơn “mộng tinh” của hắn là Linh chứ còn ai vào đây. Mỗi lần Linh đi qua để lại mùi hương từ tóc và quần áo thôi cũng làm hắn cứng lên như cây gậy như ý rồi. Hắn hâm mộ tới mức chỉ cần được đi chơi cùng Linh, bước đi bên cạnh thôi cũng đủ mãn nguyện rồi. Tuy nhiên những lần ngỏ ý đều thất bại kể cả cho có tăng tiền lên tới vài triệu cho nửa tiếng đi dạo cùng đã càng khiến hắn trơ nên thèm thuồng hơn. Và trở về với hiện tại, sau thời gian nghỉ hè được quay lại trường, khoảnh khắc nhìn thấy Linh bước vào lớp cùng chiếc áo trắng tinh khôi và khăn quàng đỏ thắm đã ngay lập tức khiến thứ gì đó của hắn cộm lên. Sau đó, đến cuối buổi học hắn lại ra khen và gạ gẫm Linh đi chơi, và câu trả lời tất nhiên là: “Đéo”, à ý tôi là “Không”. Trong vài tuần sau thì hắn vẫn tiếp tục với tần suất vài ngày 1 lần, kết quả thì các bạn biết rồi đó. Nhưng rồi, như giọt nước tràn ly, giới hạn của con người cũng có chừng mực…

Những câu từ chối liên tiếp của Linh đã đấy hắn vào tình trạng ức chế dồn nén, hắn lên những diễn đàn quen thuộc của hắn và kể lể xin giúp đỡ, hầu như mọi người đều trả lời một cách cợt nhả và trêu chọc, chẳng có bình luận nào thực sự là có hiệu quả cả, hắn lại càng chán nản hơn, thêm một bình luận có ý châm chọc hiện lên nhưng lần này nó lại khiến hắn chú ý đến…

Hôm sau, hắn tới lớp với một vẻ mặt bơ phờ. Cả ngày chỉ thấy hắn nằm vật ra ở bàn, cũng không thấy đến gạ gẫm Linh nữa. Mọi người kháo nhau hình như hắn có chuyện buồn, đến Linh cũng bất giác ngó sang hắn với ánh mắt có phần thương hại. Cứ vậy cho đến lúc tan học, mọi người ra về hết rồi hắn mới chầm chậm lết được cái thân hình cục mịch của mình ra khu để xe. Lúc ra khỏi cửa lớp thì thấy trường vắng tanh, có vẻ mọi người đã về từ đời nào rồi. Hắn thở dài rồi chậm rãi bước đi trên hành lang. Bổng, đôi mắt của hắn đã gặp một bóng hình quen thuộc, là Linh, Linh đang chạy hối hả vào cổng trường và tiến đến cầu thang dẫn lên lớp học. Hắn bất giác cảm thấy bối rối và như một phản xạ tự nhiên lùi lại vào trong lớp. Trùng hợp thay Linh cũng đang muốn vào lớp, đoạn thấy hắn vẫn còn chưa về Linh ngạc nhiên hỏi:

– Ơ Lâm (tên hắn đó còn nhớ không z) sao ông chưa về? Muộn lắm rồi mà!
– À ờ tôi ngủ quên mất hờ hờ – Hắn luống cuống đáp lại – Mà giờ này bà còn đến đây làm gì?
– À tôi để quên đồ đến lấy í mà – Nói rồi Linh tiến về phía bàn học của mình để tìm đồ.

Ngó ngoáy một hồi Linh chuyển sang gãi đầu:

– Ủa nó rơi đâu được ta?
– Rơi gì đấy? – Hắn hỏi ngay…
– Cái con đô rê mon tôi gắn ở nắp bút í mà. Chắc lúc lấy ra bỏ vào cặp nó bị rơi ra. Mà tôi thích cái đấy lắm nên quay lại tìm luôn chứ mai sợ bị mất ấy.

Nghe vậy hắn bảo sẽ tìm giúp Linh rồi xắn tay vào làm luôn. Học thì lười mà việc này thì hăng hái lắm, hắn bò mọi ngóc ngách từ trên xuống dưới tìm. Linh thấy vậy thì cũng tăng thêm tí tẹo thiện cảm với hắn, đáp lại câu: “Thanks ông nhé” và cứ thế 2 người cũng tìm. Hắn mò từ đầu lớp đến cuối lớp nơi Linh đang đứng mà vẫn không tìm thấy nên bò dậy ngay cạnh Linh và bảo:

– Không biết rơi đâu mất rồi nhỉ?

Tìm một hồi không thấy Linh cũng đã chuẩn bị bỏ cuộc. Vụ con đô rê mon vừa ra khỏi đầu Linh đã ngay lập tức nhận ra mình đang đứng một mình ở cuối lớp tối tăm với Lâm béo (cái tên xuất hiện đầu tiên trong đầu Linh khi nhắc đến Lâm), Linh bất giác lui lại một nhịp và bảo:

– À à vậy chắc là mất rồi thôi mình không cần tìm nữa đâu. Về nhà đi không cũng muộn rồi!

Hành động và lời nói có phần lắp bắp của Linh đã khơi lại tất cả những kìm nén mà hắn đã chịu trong suốt thời gian qua, cảm giác phấn khởi vừa rồi ngay lập tức biến mất thay vào đó là một mớ cảm xúc hỗn tạp. Ngay lúc Linh quay người định bỏ đi thì hắn kéo tay Linh lại, lắp bắp:

– À à Linh này, cuối tuần này bà đi chơi với tôi không, đi dạo công viên nửa tiếng thôi tôi cho bà 2 triệu luôn.

Linh giật mình ngay lập tức rút tay lại bất giác thốt lên:

– Ông bị điên à! – Sau đó nhận ra mình phản ứng hơi thái quá Linh liền nhỏ giọng lại – Mấy lần trước chả bảo không rồi còn gì, sau này ông đừng nói kiểu đấy nữa!

Giây phút cánh tay vừa bị gạt phăng đang hờ hững giữa không trung, hắn đã 9 phần mất đi lý trí, bình luận mà hôm qua hắn đọc được hiện rõ mồn một lên trong đầu. Cùng lúc này Linh vừa quay đi và có lẽ đang định chạy nhanh ra khỏi lớp, nhưng đã muộn một nhịp, hắn nhanh chóng vượt lên chặn trước Linh và bắt đầu gằn giọng:

– Sao lúc nào bà cũng phũ với tôi thế, bà coi thường tôi đến thế cơ à (rõ ràng – Hoàng said), tôi nhà giàu đầy tiền, có tiền là có tất, con gái bây giờ toàn yêu vì tiền thôi, bà chỉ cần đi dạo với tôi một lúc là có hai triệu mà còn không chịu nữa hả? Thế nào thì bà mới chịu đây?

Linh hoảng sợ vì những hành động của Lâm (loz):

– Ông bị sao vậy, tránh ra cho tôi về!!!

Vừa nói vừa đẩy Lâm sang một bên, nhưng sức con gái đẩy một thằng mập thì sao nổi. Ngược lại, khoảnh khắc bàn tay Linh chạm vào cánh tay của Lâm, da chạm da làm cho người hắn bất giác rung lên, cây gậy thịt trong người hắn đã rục rịch từ lúc đứng cạnh Linh rồi, và vào ngay lúc này khoảnh khắc tiếp xúc da thịt cộng với mùi hương nồng nàn từ người Linh làm “nó” chính thức “vươn vai” thức dậy đón ánh nắng mặt trời. Quần hắn cộm lên thấy rõ và hình như trong một khoảnh khắc ngắn ngủi Linh đã chú ý đến điều này. Trong đầu hắn bây giờ, bình luận hôm qua hiện lên rõ hơn bao giờ hết: “Khoe cây gậy thịt bự chảng của mày ra là ẻm mê luôn chứ gì =)))))”. Đó đích thị là một bình luận đùa vui, nhưng với một kẻ đang bất ổn như hắn thì không. Khoảnh khắc đó, hắn vừa cởi khóa quần ra vừa nói:

– Từ từ Linh cho bà xem cái này này!

Vừa dứt lời, con hàng gân guốc đen đúa của hắn bật ra khỏi quần, hiên ngang hướng thẳng về phía của Linh. Để mà nhận xét cho đúng thì kích thước của nó cũng khá đấy chứ, không phải quá to mà cũng trên mức trung bình, mỗi tội mới chớm 15 tuổi mà lông lá đã xum xuê thế kia rồi. Thời khắc ánh mắt Linh chạm phải chiếc dương vật kia, cô đã gần như bị sốc và đứng hình mất một giây, ngay sau đó thì rụt tay lại che mặt và hét toáng lên. Tuy nhiên, có vẻ như là bản năng, đôi bàn tay thon nhỏ đó đã không che hết đôi mắt của Linh và đôi mắt đó đã bao trọn lấy chiếc dương vật mà lần đầu Linh được nhìn thấy, và có lẽ hình ảnh này sẽ được hằn sâu vào trong trí nhớ của Linh. Sau khi không tự chủ mà nhìn theo bản năng trong vòng chốc lát, lý trí đã lập tức trở lại, Linh đẩy mạnh Lâm ra và sợ hãi chạy đi. Cú ngã này đã làm cho Lâm (loz) hoàn hồn lại, định thần mất mấy giây sau đó hắn hớt hải đuổi theo Linh và gọi với:

– Linh Linh, tôi xin lỗi, tôi không cố ý…

Nhưng Linh lúc này chẳng suy nghĩ được gì, chỉ biết chạy thẳng một mạch về đến nhà…

Tối hôm đó, Lâm đứng ngồi không yên vì sợ Linh sẽ tố cáo hành vi của mình. Còn về phía Linh, vốn là người hiền lành và hơ