Gái Gú Việt Nam

Xuyên về thời Lê – Tác giả Long Lee One

Phần 20
Những hành trình vận lương của đội buôn nhà họ Lương cứ thế tiếp diễn, cái móng sắt dưới chân ngựa của Lương Bằng dần mòn đi, cũng giống như cái thú săn phụ nữ trong tim anh vậy, hóa ra, mỗi người phụ nữ đã qua tay anh, đều có những câu chuyện, những nỗi niềm riêng, có người đến với anh chỉ để lấp đầy nỗi cô đơn, có người đơn giản vì trang trải cuộc sống, cũng có những người vì nhục dục xác thịt. Không biết từ bao giờ, từ chuyến đi thứ bao nhiêu, Lương Bằng không còn ra ngoài tìm vui nữa.

Hôm ấy, đội buôn nhà họ Lương ghé lại một thôn làng nhỏ không tên, gần với biên giới Đại Việt và Ai Lao, chính xác hơn là biên giới Đại Việt và Bồn Man *, cái đất Bồn Man này, vốn do họ Lư Cầm làm tù trưởng, đã xin nhập vào Đại Việt, đặt thành châu Quy Hợp, tên là thế nhưng vẫn còn loạn lắm, chưa thật quy thật hợp vào Đại Việt đâu, cho nên triều đình phải cho đóng đồn Quy Hợp để phòng thủ, tất cả các đội buôn chỉ đưa đến đây là dừng, toàn bộ hàng hóa, quân nhu tập trung hết vào đại doanh Bình Tây – Hổ Nha, sau đó sẽ được quân đội vận chuyển, đội buôn nào không tuân theo lệ, tự vượt biên vào đất Bồn Man, bị cướp bị giết tự chịu trách nhiệm, đội buôn nhà họ Lương đương nhiên không dám phá cái lệ ấy, trong khi chờ đợi quân đội kiểm kê lương thực các kiểu, liền tụ tập lại cái thôn nhỏ này, người dân ở đây chân thật, hiếu khách, nhất là những vị khách từ miền xuôi, thường hay mang theo cá khô, mắm và nhất là muối đến để đổi lấy những sản vật từ núi rừng.

Hai anh em Lương Côn, Lương Bằng cùng những thành viên chủ chốt trong đội đang tụ tập trong nhà của Pá Sang, một thầy lang vườn, trước kia có vài lần chữa thương, chữa bệnh cho người trong đội mà thành quen. Lúc này, cả đám đàn ông đang nâng chén trò chuyện thì đột nhiên một giọng hát trong trẻo ngọt ngào theo gió lọt vào nhà.

– Ô! Pá Sang à, ở đây ai lại có giọng hát hay như vậy, trong như nước suối mát lành từ đầu nguồn, lại ngọt như mật con ong rừng!
– Hahaha! Là con gái ta chứ còn ai vào đây!

Trước câu hỏi của Lương Côn, Pá Sang cười to đầy đắc ý, đương nhiên rồi, cha mẹ nào nghe con mình được khen mà không tự hào, nhất là con gái lão, ai cũng nói cô là cô gái xinh đẹp nhất vùng, lại hát hay như con chim sơn ca, khéo léo còn hơn cả con nhện dệt tơ cơ mà.

– Pá Sang à, ông đừng gạt chúng tôi, anh em bọn tôi ghé nhà ông mấy lần, có bao giờ thấy con gái ông đâu.
– Hahaha, đấy là do con gái ta theo học bà lang ở nơi khác, giờ mới về đấy thôi.
– Chà, sao ông không dạy cô ấy mà phải gửi đi nơi khác?
– Haizzzz!

Câu chuyện đang vui, liền bị tiếng thở dài của Pá Sang cắt đứt, Lương Bằng vốn không còn chú ý tới chuyện trai gái nữa, từ nãy giờ chỉ ngồi bàng quan cũng bị tiếng thở dài thu hút. Rít một hơi thuốc từ cái ống tàu dài, làn khói xanh bay bay vấn vít trong không khí, Pá Sang nhìn về phía có giọng hát kia, giọng trầm trầm.

– Ngày ấy nhà ta nghèo lắm, không có tiền cưới vợ, đành phải vay bạc của nhà Lư Cầm, hai chúng ta cứ nai lưng ra làm, chăm