Xuyên qua võ hiệp Việt Nam Ma Tôn
Vương Như Hoa bên cạnh thì có chút không vui, rõ ràng đây là con cặc của riêng mình, hiện tại lại đang bị Thẩm Thanh Hà bú liếm, bảo sao nàng vui cho được.
Ma tôn biết ý cười nói: “Phu nhân nếu không ngại thì tham gia cùng, nói thật Thẩm phu nhân bú liếm rất là lợi hại, phu nhân có thể học hỏi một hai”
“Hừ” Vương Như Hoa kiêu ngạo nói: “Ta mà cần học hỏi nàng sao, nàng ta bất quá chỉ là bú quá nhiều cặc nên có kinh nghiệm thôi”
Ma tôn không thèm để ý Vương Như Hoa mạnh miệng nhưng lời này của nàng lại chọc tới Thẩm Thanh Hà đang bú liếm cho hắn, nàng nói: “Muội muội… a… đã… đến… a… a… nơi đây… thì còn… A… a… tôn nghiêm… gì… mà… A… a… a… mỉa… mai… ta”
“Ọt” “ọt” “ọt”
Gắng sức đút con cặc vào tận cổ họng thêm vài lần, nàng rút nó ra, nước miếng chảy dài như một cọng dây nối miệng nàng và quy đầu, Thẩm Thanh Hà hửi lấy hửi để mùi cặc của Ma tôn, cũng như cố hít thêm một chút không khí rồi nói tiếp: “Khi nãy muội muội giật mình, có phải là nhận ra thân phận của ta”
Liếm thêm một cái dọc thân cặc, nàng nhìn Ma tôn khen: “Các hạ có một con cặc thật tuyệt vời”…
Thẩm Thanh Hà đứng dậy, chĩa ra cái lồn của mình, hai tay banh rộng ra để hắn có thể nhìn sâu vào đó, cái lồn nàng lúc này đã chảy nước lầy lội, lông lồn cũng bị dính một chút nước, hình ảnh rất dâm dục.
“Có thể để thiếp thân nếm thử nó được không?” Lồn Thẩm Thanh Hà cạ sát vào quy đầu của Ma tôn nài nỉ.
Ma tôn hỏi: “Chưa được A Đại cho phép mà phu nhân dám đi ăn cặc khác à”
Thẩm Thanh Hà lém lỉnh cười cười: “Chủ nhân khi nãy cũng đã mời mọc qua các hạ rồi còn gì, với lại con cặc của các hạ thật sự rất ngon lành, ta không nhịn được”
Nói rồi nàng lại phải lấy tay xoa xoa lồn của mình, đúng là tỉnh táo không quá 3 câu lại muốn chìm vào nhục dục: “A… a… a… Mau mau… đụ thiếp thân… thiếp thân rất muốn… A… a… cầu xin… các hạ…”
Ma tôn cười khẽ, gật đầu, Thẩm Thanh Hà xoay mông đít lại, ngồi ngay xuống cặc của Ma tôn, hai chân banh ra để cho Vương Như Hoa thấy rõ, cặc của Ma tôn là như thế nào từ từ đụ vào lồn nàng, hành động tràn đầy khiêu khích này làm Vương Như Hoa giận run người.
Nàng chửi thầm trong lòng: “Tốt ngươi cái đồ đê tiện, bề ngoài hiền thục, nhân hậu, sau lưng lại đĩ thõa không thể tả, dám khiêu khích lão nương”
Nhưng lồn nàng không nhịn được bắt đầu chảy nước nhầy nhụa.
Thẩm Như Hà thấy nét giận tái đi của Vương Như Hoa càng thêm đắc ý, nàng rên lớn: “A… a… con cặc này… tuyệt… quá… A… a…”
“Muội… muội… có phúc… mà không biết hưởng…”
“Để tỷ… tỷ… dạy muội… muội… phục vụ… nam nhân… là A… a… như… thế nào…”
Tay Vương Như Hoa siết chặt, nghiến răng mắng: “Con đĩ khốn kiếp”, một phần vì giận, một phần vì cảnh tượng này quá kích thích, Vương Như Hoa không nhịn được vòng tay qua dưới mông, dùng ngón tay chọc nhẹ vào khe lồn, hy vọng có thể giảm bớt cơn thèm khát.
Vương Như Hoa càng tức giận thì Thẩm thanh Hà càng nứng, nàng cúi rạp người xuống hai tay chống đất, lấy thế làm tăng tốc độ nhịp, con cặc đâm càng lúc càng sâu, Thẩm Thanh Hà há mồm thở dốc, nước miếng nàng chửi dài xuống đất.
Nhịp được một hồi nàng quay đít lại, ngồi đối mặt với Ma tôn, hai tay ôm lưng hắn, ra sức nhấp: “Thật… thật… mạnh… mẽ… A… Sao có thể… to như… vậy… không được… muốn ra… muốn ra…”
Nước lồn nàng phóng mạnh, ồ ạt chảy dài trên thân cặc của Ma tôn, nàng đưa tay vuốt lấy liếm một chút nhìn Vương Như Hoa nói: “Muội muội mỗi ngày đều được thưởng thức vật báu như này mà không biết trân quý, tỷ tỷ nói thật với muội, đợi muội đụ thêm càng nhiều con cặc, muội muội mới biết con cặc này quý giá ra sao, dù có cho ta ngàn vàng, ta cũng sẽ không đổi”
Lời này khiến Vương Như Hoa tâm thần có chút lung lay, xác thật nàng cả đời chỉ thưởng thức qua 2 con cặc là của Lâm Chấn Nam và Sử tiêu đầu, nên chỉ biết đánh giá sự lợi hại của hai người mà thôi. Mà Thẩm Thanh Hà thì khác, cái bộ dạng này của nàng đủ để nói lên tất cả, nàng đã trải qua biết bao cuộc mua vui chốn dâm dục này. Lời đánh giá của nàng rõ ràng là càng thêm có cơ sở, cặc của Sử tiêu đầu là con cặc cực kỳ lợi hại.
Thẩm Thanh Hà nhấc mông ra khỏi cặc của Ma tôn, cúi đầu liếm vài cái nói tiếp: “Thế nào, ta đã nói đến mức này mà còn không biết trân quý hay sao, mau lại đây liếm chung đi”
Bên cạnh, Ma tôn không nói gì mà lẳng lặng nhìn hai nữ nhân này trò xiếc, Thẩm Thanh Hà hành vi làm Ma tôn rất tán thưởng, một dâm nô, biết mình muốn gì, biết mình cần gì, trông thấy thái độ kiêu ngạo của Vương Như Hoa thì ra sức dạy bảo, rõ ràng là A Đại dâm nô, nhưng sẵn sàng trái lệnh để cầu tình dục với một con cặc tốt hơn nhưng nếu nói nàng phản bội thì không phải, vì nàng sẽ mãi trung thành với A Đại, điểm này Ma t6on có thể nhận ra thông qua Ma công của hắn.
Tất cả nói rõ một điều, đó là Thẩm Thanh Hà rất tự chủ, nàng dâm đến tận xương là thật, nàng cầu hoan cũng là thật, nàng sẵn sàng làm mọi thứ để được đụ chịch cũng là thật, nhưng nàng cũng có lý trí của riêng mình. Đây là một kiểu dâm nô sẽ không bao giờ có nội tâm dằn vặt hay buông thả để trả thù một ai, nàng là một dâm nô thuần túy, tâm nàng sinh để dâm dục, dù kêu nàng gài bẫy để cho con dâu hay con gái của nàng đến đây làm đĩ để A Đại càng thêm thỏa mãn nàng, nàng cũng sẽ sẵn sàng.
Dâm tâm này đã đạt đến mức gần với Dâm tâm của 10 tên mỹ nhân mà Ma tôn triệu hoán đến. Hắn hài lòng gật đầu, nghĩ thầm A Đại quả nhiên là có tài, mới huấn luyện ra được dâm nô như vậy, xác thực là cần ban thưởng.
Tại sao nói “Vô Thượng Đại Ma Đạo, Vô Địch Chí Tôn Công” là Ma công mạnh nhất, đơn giản vì nó gần với “Đạo” nhất, gần ở đây ý là chỉ dù cho là một phàm nhân bắt đầu tu tập cũng sẽ cảm ngộ cái “Ma Đạo” trong thiên địa, thứ đáng sợ nhất, cũng là thứ gần với bản nguyên con người nhất.
Người tu luyện thực chất bản tâm của họ là gì, là tà ác, là tham lam, là thị sát, là dâm dục, là hỗn loạn. Có chăng bọn họ tu luyện chính là để đẩy lùi “Tâm ma” trốn tránh nguyên thủy dục vọng, vậy phải chăng họ đang nghịch thiên mà đi, chứ không phải “Ma” đang nghịch thiên hành sự.
Đạo là một thứ mơ hồ, nó như là một quan niệm sống, một chuẩn mực đạo đức, một tín điều, một con đường mà ta phải theo đến cuối cùng. Nhưng khi “đạo tâm” vỡ vụn sẽ ra sao, đó là mất ý chí, là phản phệ, là sinh tử, là mất tất cả. Mà “Ma tâm” thì khác, nó là một thứ tồn tại sâu trong linh hồn, nó là tinh thần lạc ấn không thể xóa bỏ, dù cho ngươi không còn gì, ngươi vẫn sẽ sống, cùng “Ma”, nó sẽ giúp ngươi tồn tại.
“Vô Thượng Đại Ma Đạo, Vô Địch Chí Tôn Công” chính là công pháp hoàn mỹ nhất để nuôi dưỡng ma tâm, không có cái thứ hai. Nó không chỉ giúp Ma tôn tu vi nháy mắt đăng đỉnh mà còn có thể hấp thu thiên hạ võ học, công lực, tinh thần, ký ức. Hơn nữa, nó còn giúp Ma tôn đào tạo ra Ma nô, dưỡng dục ra Ma tâm chứa “Ngũ đại Ma nguyên” cho thuộc hạ. Một loại công pháp mà thiên địa bất dung, duy Ma trường tồn.
Nên sau khi hài lòng với tài nghệ của A Đại, hắn muốn ban cho A Đại ma tâm chứa một trong “Ngũ đại ma nguyên” để hắn tu vi tiến lên một bước. Đương nhiên đN