Xuyên không về Đại Việt – Tác giả Sài Lang
An Dương doanh trại lúc về đêm, khí trời u ám, mọi người cũng đã nghỉ ngơi sau một ngày dài luyện tập giả chiến đầy mệt mỏi.
Giữa trúc lâm gió thổi xì xào, các cành trúc dài cong vút tựa như những chiếc cầu treo, đung đưa trước gió, được ánh trăng soi sáng trông ý cảnh hữu tình xiết bao.
Ba bóng người nhàn hạ vừa tản bộ vừa nói chuyện phiếm trên con đường đá lát giữa rừng trúc, chất giọng hào sảng cất lên trong đêm khuya nhưng chẳng hề ảnh hưởng đến ai cả.
– Long huynh đệ mau nói xem, tại sao hôm ấy ngươi lại liều mình xông pha trận mạc như thế?
Trần Khánh Dư dùng ánh mắt tò mò nhìn Long, vị tướng này tựa hồ có chút ý tứ nghi hoặc, Trần Dần bên cạnh cũng nói theo:
– Đúng vậy nha! Hôm đó Long tướng quân giết đến hai mắt đỏ ngầu. Quân địch chết dưới đao của ngài tuyệt không dưới hai trăm tên!
Trước ánh mắt nghi hoặc của hai người bọn họ, Long chỉ điềm nhiên cười khan, đủng đỉnh đáp:
– Haha! Lại có chuyện như vậy sao? Thật ra hôm đó ta là vì thấy các huynh đệ tử trận quá nhiều, trong lòng nhất thời xúc động muốn trả thù cho họ mà thôi! Vả lại ta cũng không nhớ mình đã chém giết được bao nhiêu địch nhân cả!
Ba người vừa trò chuyện vừa tản bộ hóng gió, đêm đen yên tĩnh dù có hơi chút lạnh giá nhưng khung cảnh này quả thật rất hợp để nói chuyện phiếm với nhau.
Vút! Vút!
Đột nhiên, gió lạnh ở đâu đó kéo đến từng cơn, ngọn trúc cao lung lay rũ xuống như gánh phải vật gì nặng nề, thân trúc cọ xát với nhau phát ra âm thanh kẽo kẹt nghe rợn người.
Thình lình từ trong rừng trúc lao ra một bóng đen, toàn thân trùm kính trong bộ đồ dạ hành của sát thủ, thanh âm lạnh lẽo cất lên:
– Ác đồ! Nạp mạng đi!
Dưới ánh trăng sáng soi, một thanh trường kiếm bóng loáng như phỉ thúy, thân kiếm tỏa ra u quang lạnh lẽo, sát khí kinh người phóng thẳng đến trước mặt Long.
– Long huynh đệ cẩn thận!
Tiếng quát trầm trọng của Dư tướng quân vang lên, thân hình như một làn khói lướt tới thoáng cái liền chắn trước người Long, vung đao đón chặn lưỡi kiếm hiểm ác kia.
Keng!!!
Trần Khánh Dư quả nhiên là danh tướng lão luyện, trong ba người thì ông ta là người có phản ứng nhanh nhất, chớp mắt đã đem Long bảo vệ, cùng Trần Dần nghiêm mặt dán chặt vào thân thể của tên thích khách đối diện.
Trần Dần tiến lên đứng sóng vai cùng Dư tướng quân, gằn giọng quát:
– Thích khách to gan! Dám hành thích* Long tướng quân?
(*Hành thích: Cùng nghĩa với ám sát, đánh lén, ám toán)
Hắc y nhân nghe vậy lập tức cười khinh, tiếng cười trong trẻo như tiếng suối xa, giọng giòn tan đầy mê hoặc:
– Nói thừa! Ta dám xuất hiện ở đây thì đương nhiên dám giết hắn!
Không dài dòng, tên thích khách lại một lần nữa huy động trường kiếm trong tay, lấy một địch hai, kịch chiến với Trần Khánh Dư và Trần Dần.
Bên này Long với bộ mặt kinh ngạc không kém: “Là nữ nhân?” Đoạn tiếp tục quan sát tên thích khách.
Thế công của nữ thích khách vô cùng uyển chuyển, dù một địch hai nhưng không hề rơi vào thế hạ phong, hơn nữa còn có thể thong thả chèn ép hai vị tướng, bắt buộc bọn họ phải bị động phản kích.
“Người này rốt cuộc là ai? Vì sao võ công lại thâm ảo đến vậy? Hầu như mọi chiêu thức đánh ra điều bị hắn phá giải được hết?”
Dư tướng quân vừa chống đỡ vừa kinh sợ trong lòng, ông ta cùng Trần Dần hợp sức lại vậy mà cũng chỉ có thể đánh ngang tay với tên thích khách, hoàn toàn không có cơ hội để phản kích, điều này có nghĩa gì? Đó chẳng phải là tên thích khách trước mặt đây sở hữu một thân võ công vô cùng cao siêu ư?
Trong nhất thời cả ba rơi vào tình thế giằng co, có điều tên thích khách vẫn ung dung múa kiếm, không hề tỏ ra chút chật vật gì cả, tựa hồ đang chơi đùa, đánh kiểu như mèo vờn chuột vậy. Điều này làm cho Dư tướng quân cùng Trần Dần một bụng tức giận không thôi.
Long nãy giờ âm thầm quan sát tên thích khách, sau khi nhìn rõ thân thủ và đường lối chiêu thức của đối phương, hắn bỗng cất tiếng:
– Dư tướng quân hãy dùng đao pháp Sơn Đông Không Động để khắc chế kiếm pháp của hắn! Trần Dần, ngươi phối hợp cùng Dư tướng quân, dùng Vũ Long Quyền đánh vào chỗ sơ hở của đối phương!
Dưới sự chỉ điểm tinh tế của của Long, ba người bọn hắn vậy mà phối hợp ăn ý vô cùng, một người đứng quan sát, hai người còn lại sử dụng võ thuật cổ truyền thâm ảo, quyền ảnh và đao ảnh đan xen vây đánh tên thích khách. Cứ hễ đối phương vừa lộ ra sơ hở là Long liền chỉ chỗ cho hai vị tướng đánh đến.
Phút chốc tình thế liền đảo ngược, tên thích khách xuất hiện dấu hiệu hoảng loạn, có nguy cơ cao sẽ lật thuyền trong mương.
Thích khách liên tiếp bị thất thủ, chèn ép đến thở không ra hơi, tức giận hét lớn:
– Tiểu nhân hèn hạ! Dùng ba đánh một mà không biết nhục à? Như vậy cũng xứng đáng làm tướng sĩ anh hùng ư?
Mắt thấy bản thân rơi vào thế hạ