Vẽ tranh – Tác giả thefool
Cuối cùng thì thằng ku bên dưới cũng từ từ xìu xuống, như miếng bánh cuốn nhân nòng nọc vậy. Cương đi ra, đã nghe giọng đanh đá của Minh ngự ngay giang bếp hồi nào rồi. Mới lú cái mặt ra, cả đám nhìn Cương, gồm có Minh, Sương, Ý, Dung đang ngồi ở bàn ăn, nhưng có mỗi Minh ăn cơm. Minh kêu:
“Ê nhóc… Tay sao rồi em… Làm gì trong phòng con Huyền nãy giờ vậy… Mới quất nó nữa hả… Tay vậy còn mạnh dữ ha… Há há há…”
Ui cái bà dâm thứ nhìn trong nhà này… Mới ra bị bả khịa muốn nóng mặt rồi… Mấy chị em kia muốn cười luôn, mà nhìn vẻ mặt như đang kìm nén. Cương nói:
“Dạ… mới quất chị…”
Minh: “Ê… ê… Nhóc này kỳ nha… Nãy giờ chị làm gì em mà đòi quất chị nữa hả…”
Cương: “Nói hồi tay em nó tự bung băng, phụt máu đỏ nhà luôn à…”
Minh: “Há há há… Cái thằng… Trời ui… Hôm qua nó làm thấy ghê ha mấy đứa… Chị nhìn còn sợ nó luôn…”
Cương: “Sợ mà giờ ngồi khịa tui… Hay ha…”
Minh: “Ơ thằng này… Chị sợ em nhất thời thôi… Chứ mặt em, như con gái… ai mà sợ… ha ha ha…”
Cương: “Mặt con gái… mà đái vô có bầu nha…”
Cả đám chị em vừa nghe anh phụt 1 câu tục dã man, mặt ai nấy đơ ra ngỡ ngàng. Còn bà Minh chắc cùng hệ, nên hiểu, còn cười mà hỏi lại:
“Há há há… Thằng này nay mạnh dữ ha… Được… được… Mà đái gì ghê vậy, có bầu luôn hả…”
Cương: “Ui… Biết còn hỏi… Chị rảnh lắm á…”
Minh vừa há miệng tính nói gì nữa, thì:
“Cạch… cạch…” – Huyền mở cửa phòng bước ra. Huyền hỏi:
“Làm gì đứng đây ku… Vô ngồi với mấy đứa đi…”
Cương chưa kịp nói thì Minh nhảy vô:
“Huyền… Cương này bữa nay mạnh lắm nha… Làm như thay máu sao ớ… Nói chuyện dữ dằn lắm em…”
Huyền: “Cái gì… Dữ gì…”
Minh kể lại toàn bộ đoạn chat của bả với Cương cho Huyền nghe. Huyền cũng không bối rối hay gì, mà chỉ nói:
“Mạnh phải rồi… Nó còn ở gần tụi mình nữa đâu… Sắp ra đảo rồi bà ui…”
Minh: “Ủa là sao…”
Sương: “Bị gì vậy anh… chị…”
Huyền kéo Cương ra bàn ngồi, rồi chị cũng ngồi xuống nói:
“Chủ nhà gọi chị sáng nay, kêu trong tuần này về, chưa biết ngày nào. Bả về mà thấy có đàn ông trong nhà… là chửi cho thúi mặt á…”
Sương: “Ủa… Vậy là sao… Là giờ anh Cương phải ra ngoài hả chị…”
Cả đám nhìn Sương, rồi quay lại nhìn Huyền. Chị tiếp:
“Nói chung cũng chưa đâu, tại chị kêu bả báo trước khi về đây. Nên khi nào bả gọi rồi tính. Với sáng chị cũng tranh thủ kêu con bạn nó kiếm phòng cho ku này nè. Mà chỗ đó hơi xa, cũng cách đây hơn 10km. Rồi còn chưa biết Cương nó chịu không. Phải coi có tiện đường đi học các thứ không mới biết được.”
Cương: “Nãy anh có số bạn chị Huyền rồi, có gì hỏi để người ta dẫn đi coi nhà. Nghe nói cũng yên tĩnh, cũng nhà cấp 4 thôi. Được thì anh dọn qua bển luôn, khỏi phiền mấy chị em…”
MinH: “Mà mới bị tay vậy… Làm ăn gì được không mà đòi ở 1 mình…”
Cương: “Chứ chủ nhà chị biết em ở đây, lỡ chửi cả đám, lúc đó còn tệ hơn à…”
Minh: “Bà này thiệt… Canh đúng lúc này mà về…”
Huyền: “Có gì đâu chị ơi… Bả cũng hiền mà… Tại thấy nhà phụ nữ không, ai dám cho đàn ông vô…”
Minh: “Nó có phải đàn ông đâu mà…”
Huyền im, chứ không lẽ khai ra, chết 2 chị em luôn á… 1 bầu không khí im lặng bao trùm, kéo dài gần nửa phút. Chợt Huyền nói:
“À… Em có nói với bả… Cương là bạn con Tuyền, qua giúp nhà mình mấy vụ cam cò, rồi cây gì đó. Có nói vụ thằng hôm qua luôn. Thì chị với mấy đứa mà có gặp bả, thì nói vậy luôn nha.”
Minh: “Hay nói mẹ nó luôn là thằng nhỏ bữa giờ ở nhà thuê vậy vậy đó, rồi giờ mình cho ở tạm. Đang kiếm nhà cho nó thuê… Vậy đi cho gọn. Đúng hông…”
Huyền: “Trời… cái đó em cũng định vậy rồi. Mà ăn thua bà đó thôi. Lỡ bả không chịu, bả chửi cho 1 tăng, rồi book vé về liền… là Cương ra đảo sớm nữa. Nên em định chờ bả về luôn. Lỡ lúc đó vẫn chưa kiếm được nhà cho Cương, mà bả thấy thằng Cương trong nhà, thì mình chế cháo gì đó thêm… kiểu như nói nó qua chơi hay sao sao đó. Hiểu hông…”
Nguyên đám lại ngồi trầm tư tiếp. Mất thêm nửa phút nữa. Dung lúc này mới nói:
“Thôi cứ vậy đi mấy chị… Nghĩ thêm nữa lại mệt thân…”
Sương: “Anh sao anh… Anh…”
Cương đang suy nghĩ gì đó… chắc lo ngắm người đẹp chứ hiền lành gì… Anh nói:
“Thì anh cũng chuẩn bị hết rồi, có báo động là anh vọt đi. Với lại lỡ không kịp, thì anh thuê đại dãy trọ nào đó, rồi ở tạm chừng tháng, lúc đó kiếm tiếp. Vậy đi… Mấy chị em khỏi lo nữa… Nghe hông…”
Minh: “Đó thấy chưa Huyền… Chị nói thằng này nó thay máu rồi mà. Mạnh miệng ghê lắm… Mỗi tội nhìn mặt như con gái… Trừi ưi…” – bà Minh vừa nói, vừa chồm qua nhéo má Cương.
Minh đang mặc cái áo thun 2 dây bản to, mà ngực bả không có áo lót, nhưng nhìn vẫn gọi là “không nhỏ”, lúc bả cúi người chồm qua nhéo anh, 2 cái trái mọng nước nó tưng tưng, đập đập vô nhau trước mắt anh. Nãy cạn tinh luôn, mà giờ nhìn còn nứng là đủ biết. Cương chỉ ngửa đầu ra sau để né Minh, bả mới ngồi lại. Anh nói:
“Thôi mọi người làm gì làm đi… Em ra kia nằm cái…”
Minh: “Em giành chỗ con Dung là nó đập em chết nha…”
Cương nhìn qua Dung, Dung cười cười nói:
“Chị này… Để Cương nó ngồi có sao đâu. Làm như em là gì vậy…” – Dung quay qua Cương:
“Kệ… em cứ ngồi đi… không sao đâu…”
Sương, Ý, Huyền cười cười, riêng Minh:
“Wa… Dung bữa nay lạ quá nha… Bình thường…”
Minh đang tính nói gì đó, thì Dung hít một hơi sâu, rồi nhìn Minh mà nhăn mặt như kiểu “bà im nha… không có nói gì nữa nha!”
Cương nhìn qua nhìn lại… anh đoán 99% là ý gì rồi. Anh bình thản, nheo mắt nhìn Minh một cái, rồi đi ra ghế salon ngồi. Thực ra không phải ngồi chơi, mà để nhắn tin cho bạn Huyền bên thuê nhà. Cương nhắn:
“Dạ cho em hỏi phải chị Chi không… Em là Cương, bên chị Huyền, hỏi vụ thuê nhà nè chị…”
Ngồi chờ cũng rất lâu, tới tận 1′ sau, bên kia nhắn lại:
“À Cương hả… Ờ… chị có căn nhà chỗ đó, người ta không ở nên cho thuê, nói chung nghe Huyền cũng kể em bị thuê phải chỗ bị này kia, nên chị cũng nói thật… nhà này nó sạch đẹp, tuy nhà cấp 4. Cái gì cũng tốt, trừ cái là xa chợ, trường với rất vắng. Em nếu thích yên tĩnh thì ở được… chứ kiểu như muốn sôi động, bon chen như mấy dãy trọ… ở chừng 1 ngày chắc cũng chán à.”
Cương: “Dạ… càng yên tĩnh, em càng thích, nhưng chủ yếu em chưa biết có thuận đường đi học này kia không, rồi không gian sao sao nữa. Thì mai em bận rồi, chắc cỡ ngày kế nữa, chiều tối em mới qua coi. Chị gặp bữa đó được không chị…”
Chi: “Ừ vậy đi… Chiều tối bữa đó chắc 5h chiều rồi em cứ qua nhà đó đứng đợi, xong gọi chị. Chứ chị cũng đi làm ngược đường bữa đó, chìu mới rãnh gặp em. Với khu cũng vắng nên chị cũng sợ, không dám đứng chờ đâu. Em thông cảm nha…”
Cương: “Dạ không sao chị… Em hiểu mà…”
Chi: “Uh… Vậy gặp em sau nha…”
Cương: “Dạ, cảm ơn chị…”
Chi: “Không có chi em… Bạn Huyền thì chị giúp thôi…”
Cương: “Dạ, nếu coi nhà được hay không, em cũng mời chị café. Công chị dẫn em đi…”
Chi: “Thoi em… Màu mè chi… Sinh viên không mà! Chị không tính toán mấy vụ đó đâu…”
Cương: “Dạ nước suối đâu có màu gì đâu mà chị ngại không uống! Hi hi…”
Chi: “Ha ha… Mới làm quen chị mà dám chọc chị luôn ha… Em gan lắm à…”
Vừa nghe bà chị “gan lắm à”, Cương sực nhớ lời Huyền dặn, là bà chị này rất là dữ. Không biết phải tại vậy mà chồng bỏ, hay bỏ chồng không. Anh quyết định rút lui:
“Dạ em nhát lắm chị ơi… Tại thấy chị nói chuyện dễ thương, thân thiện nên em giỡn xíu hoi. Đừng giận em…”
Chi: “Nhát mà đánh cướp rồi ăn trộm, ứa máu ra luôn ha…”
Cương: “Dạ… tại em bảo vệ đàn bà phụ nữ thôi chị. Thấy nữ giới người ta yếu sức sẵn rồi, mà gặp ngay thứ gì đâu… em thấy cũng nổi điên lắm chứ…”
Chi: “Wa… Vậy chắc em kiểu lady first ha. Giống người Tây á…”
Cương: “Em hướng ngoại mà chị. Mà em thấy cũng đúng thôi… Phụ nữ cũng có nhiều thứ thiệt thòi. Nhất là dân Á Châu mình hay trọng nam khinh nữ, nên em không thích kiểu đó. Giống như đàn ông ngoại tình thì xã hội cũng lơ lơ đi, mà đàn bà ngoại tình thì bị chửi cắm đầu luôn. Pháp luật cũng có, nhưng mà miệng đời nó ghê hơn chị…”
Chi: “Em trẻ mà suy nghĩ cũng ghê gớm quá ha… Hay thiệt…”
Cương: “Có đâu chị, cái gì cũng phải có qua có lại chứ.”
Chi: “Nói thiệt em chứ… chồng chị cũng ngoại tình mấy lần. Chị biết mà cũng lơ luôn đó. Sau này thấy làm quá, chị mới ly dị đó chứ. May mà chưa có con với ổng… chứ không, tội đứa nhỏ.”
Cương: “Vậy giờ chị muốn ở vậy luôn hả…”
Chi: “Cũng không hẳn em… Khi nào gặp đúng người thì mình lấy thôi. Ủa mà em có người yêu chưa…”
Cương: “Xấu nên không ai yêu chị ơi…”
Chi: “Sao tự ti dữ vậy ta… Thôi mai gặp rồi coi em xấu cỡ nào mà than dữ vậy.”
Cương: “Dạ. Mốt gặp chứ chị…”
Chi: “Ờ chị quên. Lâu lâu tâm sự với đàn ông chuyện tình cảm nên quên luôn. Vậy đi ha…”
Cương: “Dạ bye chị”
Rồi Chi cũng không nhắn thêm gì. Cương cũng tắt máy rồi nhìn quanh…
“Ui trời…” – anh chợt nhìn qua, thấy Dung ngồi xa xa trên sofa, bấm điện thoại nãy giờ mà anh không hề hay biết.
Dung: “Em làm như chị là gì, mà giật mình dữ vậy em…”
Cương: “Em bận nhắn tin nên không để ý thôi chị. Phù…”
Dung: “Ủa tối em ngủ đâu…”
Cương: “Dạ đây chị…”
Dung: “Ngủ đây là không được đâu, chỗ của chị nha…”
Cương đơ mặt ra, nghĩ trong đầu “không lẽ giờ chui toilet ngủ luôn”. Bỗng nghe Dung:
“Hm hm… Chị giỡn thôi… Phòng chị trên kia, ngủ đây chi em…”
Cương không giận, mà còn thẫn thờ khi Dung LL bây giờ còn giỡn với mình nữa. Dung lại nói:
“Ngủ đây muỗi chích, rồi nóng lạnh thất thường nữa… Sao em chịu nổi…”
Cương: “Dạ ngủ tạm thôi chị. Không sao chị… Hm hm…”
Cương nằm dài lên ghế sofa, hướng đầu về phía Dung. Chứ không lẽ chĩa mông vô mặt chị, nó kỳ… Ai nấy đều vô phòng của mình hết rồi, trừ Dung và cái thằng Homeless bị băng bó. Cảm giác có người chị lạnh lùng ngồi gần bên, Cương cũng thấy hơi ngại, nhưng cũng thấy ấm ấm sao đó. Chắc nhờ vậy, đang cầm điện thoại xem gì đó… Anh lim dim mắt, rồi ngủ luôn lúc nào không hay.
Trong màn đen bao phủ, Cương cảm thấy có gì đó ấm ấm, mềm mềm đang từ từ đè lên người… Từ từ mở mắt ra…
Chị Dung!
Không phải chị Dung đè à… Cương thấy chị đang khom xuống, đắp cái mền lên người anh. Xung quanh vẫn còn đèn sáng trưng. Chị chắc thấy anh mở mắt, nên nói:
“Cái mền của chị… Đắp đỡ nghe…”
Ui… Mấy ông ơi… Gương mặt thần thánh nữ của Dung khi ngược sáng, nó đẹp mà dễ thương… Tới nỗi Cương không thèm để ý tới 2 bầu sữa đang thòng xuống ở dưới, dù đã có áo ngực. Chắc chị mà mặc áo hở cổ nhìu, chắc là anh để ý rồi. Cương nói:
“Dạ cảm ơn chị…” – mặc anh nhìn ham hố thấy ớn.
Chị cười mỉm, rồi đi từ từ lên lầu. Cương nhìn theo chị, cái thân hình thon gọn của chị, nổi bật với 2 cái quả gì đó bự bự ở trước ngực… tuy có áo lót bên trong, nhưng cũng thấy hơi tưng tưng dù chị bước đi rất nhẹ nhàng. Kèm thêm gương mặt như phải đồ họa máy tính mới tạo ra được. Cương nhìn Dung chết mê chết mệt. Mệt rồi… anh cũng lim dim và ngủ luôn.
…
“Có cái gì đó nhột nhột ở má ta…” – Cương đang chìm trong 1 khoảng không tối thui, nhưng cảm thấy có gì kỳ kỳ trên mặt.
Bất chợt mở mắt ra… Ui… Cái con mén Tuyền nó đang ngồi ngay trước mặt anh, mặt nó cười cười nham hiểm thấy ghét. Bé nó la:<