Tự truyện về đời tôi
Một buổi chiều, một người quen trong xóm, có việc đi xóm trên về nhắn tin cho tôi là Yến mới về và nhờ nhắn tôi tối lên nhà Yến…
Khỏi nói nỗi vui mừng của tôi…
Những chuyện đã qua với dì, chị L và giờ là chị em nhà Cúc… tôi soi rọi trong tâm trạng giống như những hạt sương khuya còn đọng trên cành lá của miền cao nguyên, khi ánh ban mai xuất hiện thì những hạt sương long lanh thật đẹp trước khi tan biến… còn với Yến thì đối với tôi như là khí trời để thở, lúc nào tôi cũng muốn tắm mình trong làn gió mát giữa bao la bầu trời qua hình ảnh của Yến…
Tại nhà của Yến khi màn đêm dần buông xuống…
Khi thấy tôi, nàng chạy lại ồm chầm tôi mà… khóc tức tưởi… trước mặt mọi người trong gia đình… làm tôi khá bất ngờ…
Có lẽ đây là những giọt nước mắt của những ngày xa cách, giọt nước mắt của những nỗi lo toan vất vả của những ngày đã qua, giọt nước mắt của sự hờn trách khi nàng chịu đựng, thì tôi không chia sẻ được gì&hel