Truyện Sex Tán gái sư phạm
Tối… Vy lên trường hội thảo cái gì gì về phương pháp dạy học. Bụng thì đang to dần lên từng ngày mà cứ ham hố hết đoàn đội này nọ, giờ lại đến hội thảo với chả hội thao. Không yên tâm để vợ bắt taxi đi, nên tôi quyết tâm đèo vợ lên trường. Nàng kêu tôi về trước lát nhờ bạn chở về, nhưng mà đã mất công đi thì mất công đợi, đằng nào giờ về nhà cũng có làm gì đâu.
Em vào hội trường ngồi, tôi tìm cái quán cà phê ngồi chờ. Đang nhong nhong chợt nhớ tới tin nhắn lúc tối Trinh gửi, tôi chậc lưỡi bấm máy gọi lại. Ham hố cái gì đâu? Chỉ là cái bản tính tò mò không biết ả gọi làm cái gì nên thắc mắc chút thôi mà.
– Alo – tiếng nhạc đập ầm ầm trong điện thoại.
– Có chuyện gì thế?
– Ưm… rảnh không?
– Chuyện gì?
– Muốn gặp Khánh một lát, có chuyện muốn nói.
– Nói qua điện thoại luôn đi.
– Không tiện trình bày lắm, nếu Khánh không có thời gian thì thôi vậy!
Tôi hay bị xuôi xị theo mấy câu “thì thôi vậy” của tụi con gái lắm. Nghe nó cứ yếu đuối, sướt mướt kiểu gì đấy và cảm giác mình vừa làm chuyện gì đấy có lỗi xong. Haizzz… trời sinh ra con gái đã có quyền nhõng nhẽo đấng mày râu rồi mà.
– Thôi được rồi… ở đâu?
– Trinh đang ở bar…
– Đợi lát.
Tôi tắt máy rồi phóng xe đi qua bar.
Mới 8h tối nên khách còn chưa đông lắm, chủ yếu là đám thanh niên ngồi quanh quất uống một vài ly rượu. Mùi thuốc lá, mùi cồn, mùi nước hoa và cả hơi người hòa quyện vào nhau khiến tôi cảm thấy ngột ngạt và khó chịu. Tìm một cái bàn trống tôi ngồi vào đấy rồi gọi cho Trinh. 2 phút sau cô nàng xuất hiện, lả lướt, quyến rũ và gợi cảm như vậy. Đợi cô ta ngồi xuống, tôi nhướn mày hỏi:
– Sao? Có chuyện gì?
– Mình tìm chỗ nào đó yên tĩnh nói chuyện có được không? – cô nàng mím môi, nhìn tôi bằng ánh mắt rất là tha thiết
– Ok – tôi gật đầu.
Tôi với Trinh bước ra ngoài quán bar, một vài con mắt nhìn theo, đôi ba ánh mắt nhìn thiếu thiện cảm. Xời, tụi mày nghĩ gì kệ mẹ tụi mày, ông đứng đắn ông không thèm lăn tăn.
Trinh dẫn tôi tới một cái ghế đá ở một cái công viên đối diện quán bar. Một cái công viên nhỏ với đôi ba cái ghế đá và những cặp tình nhân đang hạnh phúc mơ mộng về một tương lai không xa và những viễn cảnh vô cùng tươi đẹp.
Tôi ngồi xuống ghế, vắt chéo chân, thả lỏng cơ thể tận hưởng chút không khí trong lành của đêm Hà Nội. Ánh đèn đường mờ ảo chiếu rọi xuống, không xuyên qua được tán cây nên thứ ánh sáng mờ ảo đó càng mờ ảo hơn. Gió thổi nhè nhẹ… lâu lắm rồi không đưa vợ đi dạo, hôm nào đưa vợ đi công viên chơi cho thông tư tưởng, ăn rồi chỉ có học với lủi thủi trong nhà, đôi khi đâm ra mê tín.
Trinh ngồi xuống bên cạnh tôi, thỏ thẻ cất lời:
– Cảm ơn Khánh đã tới gặp Trinh.
Đây đâu phải là tác phong của cô nàng mà tôi biết đâu. Dòng đời xô đẩy, thật khổ cho những chúng sinh không biết bơi. Tôi cười nhếch mép hỏi:
– Có chuyện gì mà tìm gặp tôi thế?
– Khánh có thể giúp Trinh một chuyện được không?
– Chuyện gì?
– Trinh muốn tìm một công việc để có thể ổn định cuộc sống, Khánh quen biết nhiều, ráng liên lạc giúp Trinh được không?
Tôi nhíu mày nhìn Trinh, một công việc để ổn định cuộc sống, chán làm gái rồi à? Một con đĩ không yêu nghề chăng? Tôi cười khẩy. Cũng tốt thôi, biển khổ vô biên, quay đầu là bờ. Đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại, ngày trước Chí Phèo nó đòi lương thiện không ai cho, nay xã hội nó khai sáng, văn minh rồi, chỉ cần mong muốn thì ắt có người chào đón thôi.
– Cái này để tôi liên lạc từ từ, có gì tôi gọi sau. Chắc phải chờ một thời gian dài đó. Tôi cũng không dám đảm bảo điều gì đâu.
– Cảm ơn Khánh nhiều nhé! Trinh sẽ chờ… Trinh thực sự chán cuộc sống như thế này làm rồi…
– Tại sao lại chán?
– Không có hạnh phúc, không có niềm vui… ngày nào cũng chỉ chỉ quay đi quay lại ngần đấy… tẻ nhạt, vô vị, không thấy mình đang sống.
Trinh thở dài, ngước mặt nhìn lên bầu trời đen kịt. Có lẽ cô nàng đang mường tưởng về cái tương lai của mình giống như cái bầu trời đó, không trăng, không sao, không chút ánh sáng. Bước đi trong một vòng luẩn quẩn, như một đường mòn, biết là một vết xe đổ mà vẫn dẫm chân vào.
– Biết vậy sao không tự đứng bằng chân, bám víu vào người khác làm gì?
– Có những thứ trong cuộc sống của Trinh Khánh không hiểu được đâu. Khánh cứ coi thường Trinh đi, cuộc sống này, Trinh chả có gì để mất, cũng chả được cái gì nữa. Vậy sao phải cố gắng? Cố gắng vì điều gì?
– Buông xuôi nên luôn cảm thấy sự sống không tồn tại, sao không cố gắng vì điều gì? Vì bản thân mình đấy thôi.
– Bản thân ư? Có ai cần tới bản thân này nữa đâu?
– Mình không tự thương thân mình thì làm quái g&igra