Truyện Sex Mèo con
Tối hôm đó, trở về phòng cũ, chỉ một mình nó… Nó lại rơi vào cái sự cô đơn mà cả ngày nó trốn tránh. Nó lại đối mặt với bao nhiêu nỗi nhớ…
– A lô, anh ngủ chưa?
– Chưa. Anh còn đang bận tí
– Bận gì thế?
– Linh tinh thôi
– Nghe buồn thế, nhớ người đó nữa hở?
– 1 chút
– Ừ, thôi ngủ ngon đi nè.
– Ừm, em cũng ngủ nhé.
…
Sáng hôm sau, nó dậy thật sớm, ăn mặc thật đẹp, xịt nước hoa, các kiểu, rồi bay thẳng qua nhà con bé.
– Dậy chưa đấy?
– Rồi, đang chuẩn bị thay đồ rồi đón xe đi học nè.
– Thế tranh thủ đi sớm nhé. Anh muốn gặp em tí.
– Hì, ừ. Em biết rồi.
…
Con bé mở cửa, giật mình khi thấy nó đứng ở cổng từ khi nào. Rồi con bé cười thật tươi với nó, chạy một mạch ra khỏi nhà, quên cả việc chào bố mẹ.
– Sao tới rước em làm gì, em tự đi xe bus lên được mà.
– Rảnh quá không có gì làm nên ghé chơi thôi.
– Hì, à nè nhắm mắt lại đi.
Nó làm theo
– Tèn ten. Ragu em nấu đó. Nóng hổi luôn. Định tí lên trường gặp nhau ở quán cafe, xong em mua bánh mì rồi mình ăn chung.
– Ơ… hôm qua nói chơi mà bữa nay làm thiệt luôn hở?
– Hông thích à – con bé xị mặt xuống
– Sợ…
– Vậy thôi em ăn 1 mình.
– Giỡn thôi, kiểu gì anh chả ăn được. Mà lẹ lên xe còn ăn nữa.
Bữa đó 2 đứa tới trường sớm, tầm đâu 6 giờ 15 là tới rồi. Nó với con bé chạy thẳng vào căn tin, mở hộp ragu ra, rồi cùng ăn sáng
– Hôm nay không đi ăn quán nữa hử?
– Có đồ ăn rồi ra đó làm gì, sáng sớm ra không mua người ta đập cho đấy
– Mua nước cũng được
– Thôi vô đây ăn cho tiện. Đỡ mất công chạy tới chạy lui.
Ăn được 1 lúc thì đám bạn lớp nó xuống căn tin. Thấy cảnh chướng mắt diễn ra như thế, chúng nó nhộn lên thôi rồi. Đứa nào cũng bu lại chọc ghẹo hỏi han này nọ. Con bé ngại quá đỏ ửng cả mặt lên.
– Ra chỗ khác tao ăn cho ngon miệng cái coi.
– Có gái cái mạnh miệng ghê ta
– Nói nữa bố vả cái mày lòi cứt ra giờ.
– Anh! – con bé nhéo lấy tay nó – ăn nói kì cục quá. Em đang ăn mà.
– Ờ, anh xin lỗi.
Xong nó với con bé tiếp tục ngồi ăn, kệ mẹ bọn kia. Bọn kia cũng ngồi trò chuyện với nó tí rồi lủi lên lớp. Nó ăn xong cũng vác cặp 2 đứa, tiễn con bé vào lớp rồi mới về lớp nó.
Trưa hôm đó, lớp nó ra trễ, con bé đã đứng trước cửa đợi nó từ khi nào. Chúng bạn thì nhìn nó bày tỏ ánh mắt gato lồng lộn (lớp nó sỉ số 20, nhưng chỉ có 3 đứa gái, lại toàn lacoste), nó thì kệ mẹ lũ ấy.
– Hôm nay thích ăn món gì anh chở đi
– Về nhà em ăn đi. Bữa nay em nấu nhiều ragu lắm.
– Kì lắm hông, tự nhiên dắt trai về nhà.
– Có gì đâu, ba mẹ đi tối mới về mà.
– Ừm. Vậy có ai nói gì thì cũng hông phải lỗi của anh nhé.
– Xì.
Nó ghé mua một ít trái cây, rồi chở con bé về. Cũng là lần đầu nó bước vô nhà con bé. 1 tầng, hơi rộng nhưng kiến trúc bên trong khá đẹp. Nội thất cũng đẹp. Nó thích nhất cái giếng trời và hòn non bộ ở ngay kế bên cầu thang, kế bên phòng ăn và phòng khách, tự nhiên nhìn căn nhà sáng hẳn ra.
Nhà bếp đẹp, có cái tủ chén đĩa màu trắng ở trên cao trông khá xinh. Con bé vừa vào nhà, vứt cặp vô phòng là chạy xuống bếp, lật đật mở cửa tủ lạnh lấy đồ ăn ra hâm. Đúng là khó ngờ một con nhỏ cũng thuộc dạng xinh gái trong trường, ở nhà lại đảm đang vậy. Ba má con bé hình như làm công chức hay làm ở công ty nước ngoài gì đấy, sáng đi sớm chiều tối mới về. Dạo 1 vòng quanh tầng dưới nhà con bé, rồi dừng lại ở bếp. Con bé vẫn cặm cụi hâm nếm lại đồ ăn. Bất giác, từ đằng sau, nó choàng tay, ôm lấy eo con bé.
– Gì đấy? – Giật mình, con bé quay sang nhìn nó.
Con bé khẽ gỡ tay nó ra, nhưng không được, lại thôi.
– Cảm ơn em – Nó hôn nhẹ lên trán con bé, con bé cũng mỉm cười, rồi lại quay vào bếp, khuấy khuấy cái nồi ragu của nó.
Mặt con bé đỏ ửng lên. Nó biết điều đó. Nó cảm nhận được con bé đang run lên trong vòng tay nó.
– Sao thế? Sợ anh ăn thịt à?
– Ừm. – Con bé khẽ gật đầu.
Nó nhẹ nhàng hôn lên tóc, con bé, rồi buông con bé ra, nó phụ con bé bày tô chén ra bàn. Cứ thế, 2 đứa ngồi ăn cùng. Nó hỏi linh tinh gì đấy, con bé cũng ấp úng trả lời. Có vẻ. Con bé vẫn còn chưa hết bất ngờ trước cái ôm khi nãy của nó.
Ăn xong, con bé dọn chén, nó lau bàn. Con bé vẫn im lặng, không nói gì, nó cũng lại phụ con bé xếp chén này nọ, rồi nó ôm con bé, trao con bé nụ hôn đầu đời (hoặc thứ mấy trong đời con bé, nó cũng chả quan tâm lắm). Cứ đứng hôn nhau một lúc như thế, chợt, con bé đẩy nó ra, quay mặt đi chỗ khác.
– Tụi mình đi nhanh quá… Em chưa sẵn sàng.
– Coi như đây là điểm bắt đầu vậy.
– Em hông biết nữa… nhưng… em ngại quá…
Nó kéo con bé lại, ôm nhẹ eo con bé, hôn lên trán, lên mũi, rồi lên môi con bé. Con bé cũng choàng tay qua đầu nó, nhắm mắt, cũng dần đáp lại nụ hôn của nó.
– Anh thích em.
– Chỉ thích thôi à – con bé tròn mắt hỏi nó.
– Hơn như thế nữa.
– Hì, em cũng vậy.
– Chiều nay em có đi học chứ?
– Không, anh có à?
– Ừ, 2 giờ anh vô.
– Trời, giờ 1 rưỡi rồi còn gì. Anh đi lẹ đi kẻo trễ.
– Ừm, vậy em tắm rửa ngủ nghỉ rồi dậy học bài cho tốt nhé.
– Ừm, anh cũng đi cẩn thận nha.
Nó rửa mặt, hôn chào tạm biệt con bé, rồi phóng xe tới trường. Con bé cũng đứng đó, nhìn nó một lúc lâu sau mới khóa cổng. Không có gì phải vội, nó chợt nghĩ, gấp quá lại hỏng việc.
Chiều hôm đó nó ghé nhà con bé, đi ăn linh tinh với con bé rồi về, cũng không quên hôn một cái. Sáng hôm sau nó lại chở con bé đi, trưa lại chở con bé về ăn uống, rồi lại đứng vừa rửa chén vừa ôm nhau, hôn nhau. Được một lúc, khi con bé vẫn còn đang say đắm với nụ hôn ngọt ngào từ 2 đứa, nó bế thốc con bé lên, ẵm con bé vào phòng…
…
– Lỡ em có bị sao hông anh, em sợ lắm. – Con bé nằm bên cạnh nó, ôm chặt tay nó, người con bé run run.
– Không sao đâu. Em nói hôm nay an toàn còn gì.
– Nhưng em sợ lắm. Đau lắm… Lỡ có thì sao anh – con bé vừa nói, vừa mím môi lại… 1 giọt nước mắt khẽ lăn trên mi con bé.
Nó ôm lấy con bé, hôn con bé thật nhiều. Nó biết con bé vẫn còn đau. Nó nằm ôm con bé một lúc, rồi nó dắt con bé vào nhà tắm, kì cọ tắm táp cho nhau. Nó cũng đem cái ra nệm phòng con bé, giặt cho sạch cái vệt nhỏ màu hồng còn in trên đó, rồi đem ra sân sau trên lầu phơi.
– Chắc anh ngủ với nhiều người rồi nhỉ
Con bé mặc bộ đồ ngủ ở nhà, đứng tựa lưng vào tường, vừa nhìn nó giặt cái ra nệm vừa hỏi.
– Mới 1 lần thôi. Em là lần thứ 2.
– Với người đó hở?
– Không, với 1 con nào đó ở bar.
– Đừng đi mấy chỗ đó nữa. Có gì buồn từ giờ cứ tâm sự với em nhé.
– Ừm. – nó cười nhạt – em còn đau không?
– Còn. Lắm luôn đó.
– Anh xin lỗi. Nãy anh xúc động quá nên kiềm chế không được.
– Tí về em méc mẹ.
Nó cười. Giặt giũ gì đó xong, nó phụ nấu đồ ăn chiều cho gia đình con bé, để