Truyện Sex Cô bé đi xe wave đỏ
Đến nơi thì cũng đã gần 4 giờ. Hỏi tiền thanh toán sửa cả 2 xe. Ông chủ bảo hết 500k 2 xe, còn con vespa bị xước thì phải hôm khác đến ông í bả rồi sơn lại chỗ xước cho, chứ giờ không có thợ làm. Cô ta chưa đến nên mình cũng trả luôn. Kiếm quán cafe gần đó ngồi, tiện thể gọi điện cho cô ta.
– Alo ai đấy ạ.
– Là cái người tông vào cô hôm qua đây. Sao ! 4 giờ rồi mà không thấy mặt mũi cô đâu vậy?
– Tôi còn đang làm, đã bảo anh hôm qua là hẹn nhau 5 rưỡi cơ mà.
– Có nghĩa là giờ cô bắt tôi phải chờ cô 1 tiếng 30 phút nữa?
– Tùy anh, không chờ thì anh về đi, không lấy tiền thì về luôn đi !
– Cô tưởng tôi cần tiền của cô á. Đã sai lại còn lên giọng à. Bực mình.
Cô ta cúp máy luôn, đã thế ở lại gặp bằng được, phải làm căng, để con gái nó mà nhờn với mình 1 lần thì không được. Sĩ diện đàn ông cơ mà. Ngồi im ở quán sửa xe đợi cô ta, không ra quán cafe nữa, 5h15 cô ta đi xe ôm đến. Mình đứng dậy.
– Kể ra cũng cô cũng có ý tốt, bắt tôi đợi hơn 1 tiếng, và cô đến sớm so với cái lịch hẹn của cô 15 phút, thiện chí gớm.
– Cho chết.
– Gì cơ, cô bảo tôi chó chết á – Lúc đó mình không nghe kĩ
– Tai anh nghễnh ngãng à. Chú ơi cháu gửi tiền sửa xe với ạ, 2 xe này ạ.
– Cậu kia trả tiền rồi – ông chủ sửa xe bảo.
Cô ta quay sang mình
– Đồ lanh chanh, cầm đèn chạy trước ô tô.
– Này nha, tôi không muốn lãng phí thời gian nên tôi trả cả, chút đi uống nước tôi đòi cho bằng hết. Đi theo tôi, đằng kia có quán cafe, đi rồi nói chuyện.
Cô ta lẳng lặng đi theo tôi, cái chân vẫn còn đi cà nhắc, mặc cái áo dài tay màu trắng với quần âu màu đen, trông cũng ra dáng dân công sở. Hôm nay cô ta để cột tóc búi rối, trông cũng xinh xắn. Để lộ ra cái cổ trắng ngần, lơ thơ vài sợi tóc bám sau gáy. Chẳng hiểu sao mình rất thích nhìn từ sau như vậy nữa.
…
Ra đến quán cafe.
– Anh chị uống gì ạ – phục vụ hỏi
– Tôi uống nước cam
– 2 nước cam em ạ – thật ra mình không thích nước cam lắm, nhưng cố tình để trêu ngươi cô ta xem sao.
– Đàn ông lại đi uống nước cam, yếu đuối – lại lẩm bẩm.
– Kệ tôi, cô mà gọi tôi là đồ yếu đuối nữa cô biết tay tôi đấy nha.
– Tai thính phết nhở – tay bụm miệng cười.
– Thôi, không cãi nhau với cô nữa, vào việc luôn, tôi cũng không có thời gian. Cô tính sao về chuyện hôm qua.
– Tôi đúng là người có lỗi, anh xem hết bao nhiêu tiền tôi gửi, nhưng cũng tại anh chị 1 phần, chứ không phải lỗi tại tôi hoàn toàn, xe tôi cũng hỏng, người cũng bị thương.
– Rồi, bây giờ thế này. Tiền viện hôm qua hết gần 3 triệu, cô xem hóa đơn rồi đấy, hóa đơn cô cầm, 3 phần ăn nhẹ lúc điều trị xong cộng với lúc cấp cứu 3 người. Tiền sửa xe hết 500k, nhưng thôi tôi bỏ qua tiền sửa xe, 2 triệu rưỡi tiền viện phí cô lo.
Cô ta lôi ví ra, lục hết các ngăn được 3 tờ 500k, với 1 tờ 200k, tiền lẻ không tính.
– Anh… có thể cho tôi nợ được không, ở đây tôi có gần 2 triệu thôi.
– Tôi không có thói quen làm phước cho người không quen biết.
– Thật sự tôi vừa mới rời công ty cũ, chưa tìm được việc làm mới. Tôi hứa sẽ trả anh đầy đủ. Nh&