Gái Gú Việt Nam

Truyện Sex Chuyện tình buồn

Phần 2

Chiều hôm ấy, được nghỉ học, mình ngồi trà đá với mấy thằng cùng xóm. Đang bắn thuốc lào thì nhìn thấy dáng ai rất quen, ngồi sau con Jupiter và phóng vào quán cafe hơi chếch chếch với nhà mình. Người đèo gái là 1 ông mặc quân phục, to cao, nhìn rất chững chạc. Cười nói vui vẻ lắm. Mình ho sặc sụa luôn, vừa ho vừa chỉ, xong thế nào lại bỏ tay xuống làm mấy thằng bạn tưởng điên.

Lúc ấy tự nhiên cũng bình tĩnh lại, chẳng nghĩ gì, vì gái kể gái có 2 ông anh trai, 1 ông bộ đội, thỉnh thoảng mới về nhà và cưng gái lắm. 2 đứa cũng chưa là gì của nhau, nên chỉ thấy hơi khó chịu tí thôi, nhưng cũng không thể coi như không có gì xảy ra được. Lí do thứ nhất, là vì hồi ấy các em gái cấp 3 trường mình cực kì mê các anh bộ đội, nó như 1 phong trào vậy, ngày nào cũng thấy thư từ bay về tới tấp, nào là binh chủng pháo binh, HVKTQS, HVCAND, chả biết chúng nó hót hươu hót vượn gì…. nhiều em còn làm hồ sơ thi Sư phạm nữa cơ, mơ ước là sau này thành cặp vợ chồng kiểu mẫu “pháo anh trên đồi cao nã vào đầu giặc Mĩ, bục giảng dưới hầm sâu em cũng là chiến sĩ” – nhất là các em bên ban Xã hội.

Và, lí do thứ 2: là anh trai em gái thì không có sờ má gái như vậy! – Lúc đó mình nghĩ thế.

Chính vì 2 lí do đó mà tối hôm ấy đi học thêm về, mình phóng ra bưu điện, lao vào bốt gọi điện ngay cho gái. Và sau khi được giải thích đó là anh trai vừa đi xa về thì mình như 1 thằng trẻ con được kẹo, trút được gánh nặng ngay lập tức, lại phóng xe đạp về với tâm trạng phơi phới. Phơi phới được đến chiều hôm sau. Dấu ấn đầu tiên mà mình biết gái không ngây thơ như mình nghĩ.

Chiều đó, sau khi đưa gái đi học về, mình với thằng H tạt vào ngồi quán bia gần nhà gái (chỗ mình có phố bia, vẫn nhớ là 2K 1 cốc hồi đó. Học sinh, chẳng có tiền, mấy cái nem chua để từ đầu đến cuối buổi, chỉ dám ăn lạc luộc, bánh đa vớ vẩn). 2 thằng đang chém gió điên đảo thì thấy tiếng gọi thằng H.

– Ê, H!
H: Anh K, vào đây ngồi với bọn em
Ông anh nhìn lùn tịt, mặt khắc khổ bước vào, nhìn thấy mình chìa tay ra bắt luôn.
– Em chào anh ạ, em là C bạn của H
Ông K: Anh là K. Rồi quay sang bảo thằng H:
– 2 em cứ ngồi đi, anh mua can bia về tối có khách.

Thằng H thì không chịu cứ nằng nặc bắt ông ấy ở lại, mình chả hiểu ông này là cái gì mà nó làm như bác Hồ thế không biết. Cuối cùng thì ông K cũng ở lại kèm theo điều kiện là uống 1 cốc xong phải về.

H: Đây là anh K, anh trai của C.
À, hóa ra vậy, mình như bắt được vàng, cơ hội lấy hình ảnh. Ngồi hỏi han này nọ, thì bỗng dưng thằng H chỉ mình nói

H: thằng này đang tán cái C đó anh. Anh thấy em rể được không? hehe
Anh K: Thế hả? Ừ, cứ yêu nhau là được, khà khà. Anh thì quan trọng gì, công nhân như anh ráo mồ hôi ráo tiền, chả có thời gian để ý gì đến nó, ông M (anh cả) thì đóng quân xa, cả năm mới về 1 lần, nhiều khi cũng thương nó, nó có người yêu nhà tao còn mừng ý chứ.

Nghe đến đây mình thấy hơi chột rồi, nhưng vẫn cố hỏi thêm, chắc ai cũng từng gặp qua cái cảm giác này, cảm giác hỏi và hy vọng mình sai.
Mình: Thế anh M Tết vừa rồi có về không anh?
Anh K: Có, ổng về trước Tết đến mùng 2 lại lên đơn vị luôn, mấy năm nay toàn thế, sang năm mới lại về.

À ừ. Vậy là hiểu anh trai rồi. Anh trai à? Trò dối trá mình không bao giờ tha thứ. Mình sa sầm mặt, hồi đó còn trẻ con, thất vọng thế nào là thể hiện ra mặt luôn.

Tối hôm ấy điện thoại phòng mình kêu liên tục (hồi ấy chưa có di động). Biết bị lộ nên gọi điện thanh minh à!? Haha. Lần nào chuông reo mình cũng nhấc, nghe thấy tiếng C mình lại dập xuống. Đến lần thứ 4, mình mới nóng mặt
Mình: Bạn đéo có lịch sự tối thiểu hả? Có biết làm phiền gia đình tớ thế nào không?
Rồi dập máy.

Hôm sau đến lớp mình nhận được 1 lá thư. C nhờ thằng H đưa. Không cần biết viết gì, mình xé ngay trước mặt thằng H, vo viên ném luôn sọt rác. Thằng bé ngớ người không hiểu chuyện gì. Với mình đơn giản sự thật chỉ có 1, ngay thẳng thì chẳng có gì phải giải thích. Mình cũng tránh mặt C từ đó, nhiều hôm thấy mình đang ngồi ghế đá, C tách nhóm bạn đi lại chỗ mình định ngồi thì mình lại đứng dậy đi vào WC. Chẳng muốn nói gì, nghe gì.

Thời gian đó kéo dài đến lúc thi tốt nghiệp. Mình thỉnh thoảng vẫn nhìn trộm C – xuống sắc thấy rõ, gầy và hốc hác, không còn khuôn mặt bầu bĩnh nữa. Nhưng mình mặc kệ, cái mình bị lừa dối còn đau hơn nhiều lần!

Thi tốt nghiệp xong, gái có tổ chức 1 buổi tiệc nhỏ để coi như chia tay thời cấp 3. Tất nhiên mình cũng được mời. Chẳng thiết tha gì, nhưng nghe mấy thằng bạn nói ra rả, rồi thêm mấy em L, K nói thêm vào nữa nên cũng quyết định diện đồ đến nhà em nó. Tiệc hôm nay cũng chẳng khác gì buổi 8/3 trước mình đến, vẫn từng ấy mống, cơ mà hôm nay có cả bia rượu. Chắc là quất 1 buổi sau cùng đây.

Mẹ C thấy mình thì vẫn rất niềm nở, nhưng nghe trong giọng nói có vẻ gì đó không thích.
– Sao lâu nay không thấy đến chơi C?
– Dạ, cháu bận học ạ.
– Ừ, dạo này thấy em nó buồn buồn. Mấy đứa chơi với nhau thì bảo ban đừng để ảnh hưởng gì đến học hành nha cháu, sắp thi rồi. (Giọng trách móc)
– Dạ.

Vào nhậu. Gái giành ngồi cạnh mình, thỉnh thoảng lại gắp cho mình, mình không gắp ra mà cứ để đấy đến lúc đầy cả bát, 2 đứa cứ thế không nói gì. Mình kệ. Được 1 lúc.
– Sao C không ăn? Tớ nấu không ngon à?
– Không phải.
– Thế C ăn đi, đầy cả bát rồi.
– C kệ tớ.

Được lúc thì nghe thấy xụt xịt… gái đưa tay lên quệt mắt. Mình hoảng quá rút cái khăn đưa ngay cho gái, cứ thấy con gái khóc là mình cuống hết lên, haizzz. Đấy là trong lòng, còn ngoài mặt mình vẫn lạnh tanh. Ngước nhìn lên thì thấy bố gái đang nhìn 2 đứa, mắt rực lửa, chắc ông nghĩ đây là thằng làm con gái mình ốm yếu như thế. Mẹ gái thì nhẹ nhàng hơn.

– Bác uống riêng với thằng cu C nào!
Mình: Vâng ạ, cháu mời bác – mình cầm cốc lên
– Đỗ đại học nhé!
– Vâng cháu cảm ơn bác – cháu hiểu ý bác mà.

Bọn kia thì nhao nhao lên bảo bố gái phân biệt đối xử này nọ, bla bla bla làm ông bác phải uống đủ với cả lũ.

Được bia rượu tiếp lời, mấy anh chị có gì là cứ tuôn ra hết, ôm nhau, thủ thỉ, khóc lóc. 3 thằng mọi khi như đô vật, động tí là nhè mình ra đánh mà giờ nhìn như 3 con mèo. Mình thì chẳng vấn đề gì vì từ cấp II cứ bố 1 cốc con 1 cốc, bia hơi.

Uống cũng tê tê rồi, bỗng em L bật dậy, bụm miệng khóc xong lấy xe phóng về luôn, chẳng chào hỏi gì ai. Thằng T cứ ngồi đần mặt ra xong lại cúi xuống. “Gì mà như Lan Điệp vậy trời” – mình nghĩ. Mấy đứa lại xúm vào hỏi han thì nó cứ gạt đi, nước mắt lã chã, bảo nó đuổi theo thì nó cứ ngồi gục đầu xuống, lại khóc. Mìn