Gái Gú Việt Nam

Truyện dịch loạn luân hay nhất

Phần 32
Buổi sáng hôm sau, tôi vào văn phòng và ngồi ở bàn làm việc với ly cà phê. Tôi nghe có tiếng động, nhìn lên thì thấy Jennings đang đứng ở cửa với vẻ hoảng hốt trên khuôn mặt.

“Văn phòng cảnh sát ở đường dây số 3, họ yêu cầu nói chuyện với anh.”

“Thư giãn đi nào cô Jennings, có lẽ là anh trai tôi đó mà.”

Cô ta nhìn tôi thật nhẹ nhõm rồi trở lại bàn làm việc của mình khi tôi nhấc điện thoại lên.

“Robert O”Conner đây.”

“Bobby, anh Jimmy nè.”

“Em nghĩ vậy mà, anh vừa làm cho cô thư ký của em sợ chết khiếp luôn đó.”

“Ồ… xin lỗi nghen. Nghe này, anh vừa có một cuộc trò chuyện thú vị với một người phụ tá của tụi anh hồi sáng nay. Tên của gã là Shaffer, em biết hắn không?”

“Em không nghĩ vậy.”

“Gã tóc vàng có dáng cao, làm việc ca đêm trong tháng này… tuần tra ở khu vực phía nam San Miguel… có nhớ ra gì chưa?”

“Ồ…”

“Ừ… ồ…”

Có một khoảng thời gian im lặng trước khi anh Jimmy tiếp tục.

“… Anh không thể tin là sẽ nói điều này. Nếu không phải là chị Colleen ở trong xe với em hồi đêm qua thì em là một người đã chết đó.”

Tôi bắt đầu cười.

“Không, đó là chị Colleen mà. Anh có thể gọi về nhà và nói chuyện với chỉ nếu anh muốn.”

“Hai người làm cái quái gì ở ngoài đó lúc nữa đêm?”

Giọng của anh tôi có vẻ bực bội. Vẫn cười, tôi kể lại buổi tối hôm qua cho anh Jimmy nghe, ngoại trừ tất cả những chi tiết thân mật của hai chị em tôi ở sau xe. Vào cuối câu chuyện, anh Jimmy cười theo tôi.

“Làm thế nào mà chỉ không biết nhỉ? Mọi người trong trường đều biết. Còn em cũng không tốt hơn gì đâu, thậm chí anh biết khi chị Colleen nói với đội cổ vũ những chuyện sẽ xảy ra nếu em ra ngoài vũng Miller. Dĩ nhiên là hai người không biết gì về phần còn lại của thế giới xung quanh mình.”

“Nghe này anh Jimmy, nếu thông minh thì anh sẽ không nhắc đến chị Colleen rằng chúng ta đã có cuộc trò chuyện nhỏ này. Chỉ đã ổn vào đêm qua nhưng em không muốn anh hay anh Mike lôi chỉ vào chuyện đó. Nên nhớ, em phải sống với chỉ.”

Có một khoảng im lặng rồi anh Jimmy lặng lẽ đáp:

“Làm ơn đi… đừng nhắc đến anh.”

Cô Jennings đã bắt đầu làm việc cho công ty Willis, Goldman & Reed ngay trong tuần sau khi cô tốt nghiệp trung học. Cô ta thông minh và tận tâm trong mọi việc mình làm và không đầy 3 năm, cô ta đã được thăng cấp nhiều lần đến khi làm thư ký cho tôi. Cô Jennings là bằng chứng sống cho thấy rằng vũ trụ có một cảm giác hài hước.

Tên đầy đủ của cô ta là Sarah Jane Jennings. Trưởng phòng kế toán có tên là Sara Jane Jennings, sự khác biệt duy nhất là từ H. Để mọi người trong tòa nhà được vui vẻ, cô Sarah Jane Jennings đã được giới thiệu với Sara Jane Jennings. Để nhanh chóng phân biệt trong giờ làm việc, Sarah sẽ là cô Jennings, và người kia sẽ là Sarajane. Họ đồng ý ăn trưa với nhau trong ngày đầu tiên và từ đó bắt đầu một tình bạn tuyệt vời của mọi thời đại.

Cô Jennings có dáng cao, mảnh dẻ và duyên dáng với bộ ngực rất nhỏ và cho đến nay vẫn có vẻ như cô ta vừa mới tốt nghiệp trung học. Cái từ “yểu điệu” được tạo ra chỉ dành cho cô ta. Sarajane lớn hơn cô Jennings 5 tuổi và thấp hơn, có lẽ 5, 2 foot với bộ ngực to và có 3 pound bị xếp loại là mập. Khi nhìn vào cô ta thì các bạn sẽ liên tưởng đến bà mẹ trái đất.

Cả hai đều kín đáo trước mọi người nhưng ai cũng có một sự hiện diện đầy uy lực khiến họ được chú ý và tôn trọng. Hai người đều thông minh và biết chính xác tất cả những gì họ làm. Sarajane luôn tìm kiếm sự đồng thuận và là một người xây dựng nhóm, trong khi cô Jennings thì sắc bén và hơi hóm hỉnh, không ngại va chạm, vận dụng nó như một miếng băng tuyết. Đã hơn một lần, tôi từng chứng kiến những người đàn ông trưởng thành quay lưng lại với cô ta với ánh mắt sợ hãi và tay họ tự động đưa xuống dưới để bảo vệ vùng háng.

Cả hai người phụ nữ này đều ít nói nhưng khi ở công ty thì họ trở nên sôi nổi và hoạt bát. Họ tham gia nhiều hoạt động vui chơi giải trí với nhau và bất kỳ ai ở quanh họ đều nhanh chóng bị cuốn hút vào cuộc vui của họ. Bất cứ khi nào họ tham gia vào một sự kiện xã hội nào đó, ngày hẹn của họ thường kết thúc sau một thời gian suy nghĩ.

Vài tháng sau buổi gặp gỡ đầu tiên của họ, hợp đồng thuê căn hộ của cô Jennings đã hoàn thành và Sarajane mời cô Jennings chuyển sang căn hộ 3 phòng ngủ và chia sẻ chi phí. Bằng cách trả phân nửa tiền thuê, đó là một khoảng tiết kiệm chi phí cho cả hai. Một năm sau, họ làm ngạc nhiên mọi người khi tuyên bố sẽ cùng nhau mua một ngôi nhà 4 phòng ngủ cạnh thị trấn như một khoản đầu tư. Mọi người trong văn phòng đều tình nguyện giúp đỡ, đem xe tải tới và chuyển đồ đạc cả hai Sara trong một ngày. Tối hôm đó họ tổ chức một bữa tiệc thịt nướng ngoài trời ở sân sau ngôi nhà mới của họ.

Với sự khích lệ của Sarajane và những mệnh lệnh trực tiếp của ông Harold Peterson, cô Jennings bắt đầu học thêm buổi tối và cuối tuần đến khi cô ta tốt nghiệp Cử nhân Quản trị kinh doanh. Khi cuối cùng đã đạt được mục đích, cô Jennings và Sarajane ăn mừng bằng cách xin một kỳ nghỉ xứng đáng và tận hưởng 2 tuần ở Bahamas. Họ nghỉ ngơi, thư giãn, tắm nắng và mặc những dải vàng phù hợp… ngón tay thứ ba, tay trái.

Tôi có thể nói gì được nữa, vì đây là California mà.

Không lâu sau khi trở về từ kỳ nghỉ, Sarah và Sara có một vị khách dài hạn. Em trai của Sarajane là Ryan, vừa tốt nghiệp đại học và nghỉ ngơi 6 tháng trước khi học trường y Princeton vào mùa thu. Vì mọi học phí đều được ông bà chi trả, anh ta đến California để thư giãn và tận hưởng cuộc sống vì anh ta biết đó sẽ là cơ hội cuối cùng của mình trong 8 năm tiếp theo.

Giống như chị mình, Ryan là người ít nói và dễ dãi, mọi người trong văn phòng nhanh chóng nhận anh ta như là một thành viên trong gia đình. Anh ta có một nụ cười cuốn hút và một cái tai biết lắng nghe và làm cho người ở gần anh ta cảm thấy mình là người bạn thân mới tốt nhất của anh ta. Sarah và Sara đã bị trêu chọc nhẹ là hậu cung của Ryan và họ đáp lại với nụ cười nhếch mép, nói rằng tất cả chúng tôi đều ghen tị. Vào cuối mùa hè, Sarajane và cô Jennings tổ chức một bữa tiệc thịt nướng ngoài trời ở nhà họ, vừa chào mừng và cũng là đưa tiễn Ryan đi New Jersey vào ngày hôm sau.

Một tuần sau khi Ryan rời khỏi đó, tôi trở lại phòng hội nghị và nhận thấy cô Jennings không có ở bàn làm việc. Điều này không có ý nghĩa gì và khi tôi đi vào trong văn phòng của mình thì điện thoại trên bàn tôi reo lên. Tôi nhấc máy.

“Robert, là Harold đây, cậu xuống phòng tôi một chút được không?”

Khi được triệu tập đến văn phòng của Peterson thì không có gì là bất thường, vì ông ta làm điều đó ít nhất hai lần một ngày. Nhưng giọng nói của ông ta cho thấy là có gì điều gì đó quan trọng. Khi tôi vào trong phòng, ông ta nói:

“Đóng cửa lại giùm và ngồi xuống.”

Ông ta chỉ vào cái ghế bên cạnh bàn làm việc. Cô Jennings và Sarajane đang ngồi trước bàn làm việc, đối diện với Peterson. Ông ta khoát tay và nói:

“Các cô cứ tiếp tục đi.”

Hai người