Trịnh Khâm Du Hý – Tác giả Tích Liên Tiên Sinh
Lý Hào sau khi bế chị dâu Xuân Ý vào nhà thì nhanh chóng cởi nhanh cái quần tây đã nhóm nhem bùn đất của hắn, một con cặc đen thui sừng sững trước mặt của chị dâu.
Đây là lần đầu tiên Trịnh Khâm nhìn thấy con cặc có tạo hình xấu như thế, con cặc niểng sang một bên và có chiều dài cũng gần một tấc rưỡi cùng cái đầu khấc trơn bóng.
Hắn nhanh chóng nhét nhanh con cặc vào miệng Xuân Ý mà nhấp lia lịa, chỉ sau vài phút đồng hồ thì hắn đã bắn một đống tinh dịch vào miệng chị dâu mình. Chứng kiến cảnh này khiến Trịnh Khâm cũng khó mà nhắm mắt vì ông muốn xem hết cảnh dục lạc của đôi dâm phụ này mà thực ra thứ kích thích ông nhất đó chính là cơ thể của Xuân Ý.
Từ lâu ông luôn tuân thủ chế độ một vợ một chồng, đến sau này khi ông bị dục tâm chi phối nhưng ông chỉ quan hệ duy nhất với một người theo từng giai đoạn.
Cũng như sau khi vợ của ông mất thì chỉ có Đoan Trang thì ông đụ được một lần duy nhất và có lẽ là cuối cùng mặc cho trước đó con gái ông luôn chăm sóc con cặc ông rất tử tế.
Kế đến là con dâu Thu Hiền, sau khi lấy lại được phong độ mà ông cứ ngỡ rằng sẽ bị liệt dương mãi mãi thì con dâu ông phải hứng chịu từng dòng tinh dịch của ông hằng đêm.
Nhưng từ khi con dâu ông mang bầu và ông trở về từ An Giang thì ông đã không còn quan hệ với nàng nữa vì ông sợ làm động đến thai nhi. Chứng kiến cặp ngực của Xuân Ý được hé lộ sau khi nàng cởi những cái nút áo khiến cho Trịnh Khâm muốn lao đến mà chiếm trọn cơ thể đó.
Xuân Ý cởi quần ra và leo lên giường chổng mông về phía Lý Hào, hắn nhanh chóng úp cái mặt mình vào cái khe lồn nhỏ bé của nàng mà bú liếm chùn chụt, chỉ mất có ba phút đồng hồ thì Xuân Ý đã rên lên thỏa mãn.
“Ah… sướng quá… sướng quá”
Lý Hào đứng bật dậy cầm con cặc của mình mà sục lia lịa, một dòng tinh dịch bắn lên lỗ đít rồi chảy xuống giữa hai kẽ lồn của Xuân Ý, Trịnh Khâm quan sát rất kỹ cái lồn của nàng thì thấy rõ nó còn rất khít vì cái lỗ nhỏ bé và hai mép lồn vẫn chưa xuất hiện rõ rệt.
Ông bắt đầu thèm thuồng cái lồn nhỏ bé này của Xuân Ý và ông ước gì ông có thể nhét nhanh con cặc như cái chày hơn hai tấc của mình vào ngay lúc này dù cho ông chẳng thể động đậy hay di chuyển đi đâu được.
“Ha ha, sướng quá em à, không phải em đang mang thai con của anh thì anh đã nhét con cặc của anh vào mà đụ em đến tối rồi”. Lý Hào vừa nói vừa lấy ngón tay quẹt tinh dịch trên khe đít của nàng mà ấn ấn vào cái lỗ lồn nhỏ bé.
“Gớm! Dữ lắm thì cũng năm phút thôi”
“Hừ, tại lồn em khít quá chứ sao”
“Chứ không phải tại anh yếu sinh lý hả, dùng miệng mà cũng chỉ gần được năm phút”
“Kệ, ít ra thì của anh cũng bự hơn của thằng Cường chồng em mà”
“Xí, kêu anh của mình bằng thằng hả, hỗn láo hả, em sẽ mách anh Cường”
“Vợ nó anh còn đụ cho có bầu thì kêu bằng thằng có là gì, ha ha”
Trịnh Khâm lúc này mới cảm thấy đau đớn thay cho Lý Cường và nghĩ đến con trai mình, ít ra cháu ông ấy thì cũng là con của Trịnh Khá nhưng rồi ông ấy lại có một cái suy nghĩ…
“Nếu nó cũng là con của mình thì cũng có sao, hai đứa nó cũng đều là của mình đẻ ra thôi mà”
Suy nghĩ của ông cũng đúng phần nào vì trường hợp của ông và Lý Cường nằm ở hai hoàn cảnh khác nhau, ở Lý Cường thì là anh em mà ông còn chưa biết có phải ruột thịt hay là bà con xa gần với nhau, còn đối với ông Trịnh Khá chính là “máu mủ” từ ông sinh ra dù rằng từ tướng tá đến gương mặt chẳng giống ông tẹo nào nhưng thằng cháu Trịnh Nhật Minh mới sanh của ông thì nhìn y như ông nội nó.
“Con mẹ nó, tụi mày dám làm mấy chuyện này ở nhà tao hả”
Trịnh Khâm xoay lại thì thấy Lý Cường gương mặt xám xịt, hai con mắt nổi đầy tơ máu, hai tay hắn vẫn giữ chặt một thứ gì đó trong lòng bàn tay. Không nhiều lời, Lý Hào nhanh chân chạy đến đấm vào mặt Lý Cường một đấm làm hắn ngã ngược ra phía sau, cú ngã này vô tình làm đầu Lý Cường đập vào viên gạch dưới đất, máu chảy ra lênh láng nhưng hắn không bất tỉnh mà lồm cồm bò dậy cố gượng bò đến nơi mà cái vật trong tay hắn vừa đánh rơi.
Ánh mắt của Trịnh Khâm bắt đầu tìm kiếm thứ mà Lý Cường vừa đánh rơi là gì thì phát hiện một chiếc nhẫn cẩm thạch màu đen đang phát ra từng tia sáng màu tím. Chiếc nhẫn này dường như có một ma lực nào đó khi Xuân Ý đang che mặt khóc vì bị chồng phát hiện ngoại tình, nàng bị thu hút bởi cái ma lực từ chiếc nhẫn khiến nàng khẽ hé các kẽ ngón tay mà nhìn thì bất ngờ luồng ánh sáng tím kia bắn thẳng vô mắt nàng khiến nàng bất tỉnh.
Cứ nghĩ chỉ có mỗi Xuân Ý bất tỉnh, Trịnh Khâm nhìn thấy cả tên Lý Hào cũng đứng yên bất động, ông có ý định cố gắng thử chạm vào chiếc nhẫn nhưng khi ông chạm gần được thì chiếc nhẫn bỗng phát sáng đến nổi khiến ông muốn “mù mắt” mặc dù ông đang trong giấc mơ, một giọng nói dịu nhẹ vang vang trong màn sáng trắng đó…
“Không còn nhiều thời gian… độc tính đang phát tán… chủ nhân nhanh…”
Từ từ hé mắt thì cái ánh sáng ấy chính là những tia sáng mặt trời đang soi rọi lên gương mặt của ông, ngồi dậy nhìn xung quanh căn phòng thì ông nhận thấy đích thị là phòng của mình, ông chưa kịp nghe hết câu nói thì đã tỉnh dậy.
Chỉ là hiện tại “thực thực ảo ảo” khiến Trịnh Khâm không biết khi nào là mình đang mơ, khi nào là đang ở thực tại, để xác định có phải đang lưu lạc trong một giấc mơ nào khác nữa không, ông móc con cặc mình ra mà sục nhẹ thử đồng thời đánh nhẹ vào đầu khấc một cái “chát”.
“Ây da!!!”
Con cặc đang thun dài chỉ hơn hai đốt tay vậy mà chảy ra một ít dịch màu xanh vàng nhạt như màu “gỉ mũi” khi bị cảm, từ ngày ông có thể sử dụng lại được con cặc của mình sau mấy năm chữa trị thì cứ độ một hai ngày mà ông không xuất tinh thì hai hòn dái ông nó sưng to lên đến nổi tinh dịch phải chảy bớt ra ngoài.
Nhưng dường như cũng đã hơn tám tháng rồi ông chưa quan hệ mà chỉ thủ dâm để giải tỏa bớt lượng tinh dịch do hai hòn dái ông cứ tạo ra liên tục, ông nghĩ rằng mình bị hiện tượng kỳ quặc này có thể do dùng nhiều loại thuốc để kích thích hưng phấn và trị liệt dương lâu nay nhưng ông đâu biết rằng đó chính là do độc tính của con Cóc ba chân đã tự bạo đi cơ thể mình trước đây, hoặc cũng có thể là do độc dược trên da cóc mà ông dùng để sử dụng khi “bệnh cũ” tái phát.
Khẽ cười vì biết đây là