Trái tim người mẹ – Tác giả kiehry
Khi sếp tôi nói người đó là ai, tôi rất sốc.
Ông chủ của tôi không biết rằng người có rất nhiều lý lịch này hóa ra lại là ba tôi. Tôi chỉ nói với những khách hàng lớn từ Singapore đi qua Việt Nam, và chỉ định tôi đàm phán một thương vụ lớn. Nếu không vì sếp bảo tôi đến gặp ba tôi, tôi sẽ không bao giờ muốn gặp lại ông.
Trong căn phòng sang trọng của một khách sạn năm sao tráng lệ ở Sài Gòn, tôi gặp lại người cha của mình đã hơn 10 năm vắng bóng.
Ngay câu đầu tiên, ba tôi hỏi tôi là tại sao lại làm việc cho người ngoài mà không làm việc cho ba. Tôi đáp rằng muốn tạo ra thế giới của riêng tôi. Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi không bao giờ lấy của ba tôi một xu nào.
Ba nói tôi là người có tham vọng, ông chỉ thích những người như vậy. Ba tôi nói có được một đứa con trai như vậy thì cảm thấy được an ủi. Ông nói rằng vì đã lớn tuổi nên công việc kinh doanh của gia đình sẽ được giao cho tôi một ngày không xa.
Tôi nói chuyện này không hiếm. Ba tôi là người bảo thủ. Ông đã làm lụng suốt cả đời rồi, với mục đích là truyền lại tài sản gia đình cho thế hệ sau, bởi huyết thống. Lúc đầu ba khởi nghiệp với sự giúp đỡ của ba vợ và giấu nhẹm chuyện ông đã có vợ ở quê.
Ba vợ của ông rất giàu và đã trở thành một trong những người giàu nhất ở Đắc Lắc. Tôi đã lớn, có vốn liếng để thể hiện với bà mẹ kế, có thể tiếp quản sự nghiệp của ba tôi. Tuy nhiên, cái gọi là “con trai cả” ở nơi mà tôi luôn bị coi là “loài hoang dã” bởi mẹ kế và các em gái ở đó. Tôi không thể quên chuyện ba tôi bỏ rơi mẹ tôi, tôi không thể ở lại nơi đó.
Ba tôi nói rằng ông hiểu sự oán hận của tôi đối với ông. Đây là lỗi lầm của thế hệ trước. Ba hy vọng một ngày nào đó tôi sẽ tha thứ cho ông.
Tôi không tin rằng ba sẽ nói điều này với giọng nhỏ nhẹ. Nó làm cho tôi cảm thấy hơi tự hào trước khi có thể biết rõ những gì ông thông báo cho tôi.
Ba nói với tôi rằng người phụ nữ đó không còn khỏe nữa. Trong số ba người con gái của ông với bà ấy thì đã có hai người lập gia đình. Đứa lớn nhất học trường MIT để lấy bằng MBA. Công việc kinh doanh của ba tôi lớn đến mức nào, những điều đó tôi không có hứng thú để nghe. Đột nhiên ba tôi hỏi:
“Vợ con của con thế nào rồi?”
Tôi hỏi ba tôi làm sao ông biết tôi đã lập gia đình. Sau khi rời khỏi Đắc Lắc, tôi không còn liên lạc với ba. Tôi không nói với ba ngay cả khi tôi kết hôn, để chứng minh rằng tôi quyết định cách đối xử với ba như thế nào.
Ba nói rằng luôn có cách để biết mọi thứ mà ông muốn biết. Ba nói rằng ba biết rất nhiều về tôi.
“Ba biết gì? Ba đã gặp mẹ con chưa? Mẹ có kể gì với ba không?”
Những gì ba tôi nói khiến tôi đỏ mặt và hoảng sợ, như thể tiết lộ một bí mật thầm kín.
“Tại sao con lại quá căng thẳng như vậy? Ba đã gặp mẹ con và rời đi không lâu trước khi con về gặp bả. Con không cần phải nói gì, ba đã biết mọi thứ về con. Con làm việc cho ai, làm gì ở Việt Nam, những chuyện về con và mẹ con… ba đều biết rõ hết.”
“Con không làm việc của ba đâu!” Tôi nói một cách dứt khoát.
“Con là thân thích của ba.” Ba tôi khẩn khoản.
Tim tôi nhói lên và toàn thân vã mồ hôi. Khi ba nói về mẹ và tôi, tình huống khi hai mẹ con tôi đang làm tình như hiện ra trước mặt ba tôi. Có một phản ứng vật lí, và những lời nói trở nên khơi gợi.
Ba tôi thậm chí có thể biết được hai mẹ con tôi làm gì trên giường hay không? Điều đó là không thể, phải không nào? Ba nói rằng đã gặp mẹ trước tôi thật sao? Một cách vô thức, tôi nhìn sang giường ba, thấy mọi thứ đều gọn gàng, không bừa bộn. Ở tuổi của ba tôi, liệu ông vẫn có thể quan hệ tình dục được không? Ba tôi có quan hệ tình dục với mẹ tôi hay không? Ý nghĩ rằng ba mẹ tôi có thể làm tình trong căn phòng khách sạn này khiến tôi cảm thấy ghen tị.
Tôi rất muốn biết tại sao mẹ tôi lại gặp ba tôi. Mẹ đã nói những gì với ba? Liệu ba có biết được mối quan hệ loạn luân của hai mẹ con tôi?
“Làm ơn buông tha mẹ con đi. Ba đã bỏ rơi mẹ. Ba làm tổn thương mẹ còn chưa đủ hay sao? Đừng làm tổn thương mẹ con nữa.” Tôi nói gay gắt với ba tôi.
“Tại sao con lại bốc đồng như vậy? Ba thấy là mẹ con không có hiềm thù gì với ba. Ba xin lỗi đã làm tổn thương mẹ con, nhưng tận đáy lòng ba vẫn xem bả như người vợ hiền của mình, người đã từng đầu ấp tay gối với mình. Ba mẹ đã từng có khoảng thời gian mặn nồng của vợ chồng. Con hiểu không? Đến đây nào, hãy lắng nghe ba nói một cách bình tĩnh. Con sẽ sớm trở lại Mỹ, còn ba có những việc khác phải làm. Giờ hãy nói về công việc trước, sau này có dịp chúng ta sẽ nói những chuyện riêng tư.”
Tôi hiểu mà. Ba tôi thẳng thừng nghĩ đến tôi là vì bản thân ông mà thôi, lại nói về công việc.
Tôi hoàn toàn hiểu việc triển khai của ba. Nền kinh tế của Việt Nam đã phát triển sau khi mở cửa, và cơ hội kinh doanh ở khắp mọi nơi. Mặc dù tình hình ở Singapore đang ổn định, nhưng có kế hoạch chuyển một phần tiền sang Việt Nam và khu vực Bắc Mỹ.
Để làm việc cho ba tôi, tôi không cần phải đến Đắc Lắc. Tôi có thể ở Sài Gòn hoặc thậm chí ở bên Mỹ. Dựa trên kinh nghiệm hiện tại của tôi, tôi cứ tiếp tục làm việc như trước trong vài năm nữa. Nếu tôi sẵn lòng, ba tôi sẽ giao việc kinh doanh của ông cho công ty của tôi, nó sẽ biến mất trước mặt tôi và mẹ tôi trong tương lai. Ba tôi không quan tâm về mẹ con tôi.
Ba là người dày dặn kinh nghiệm. Một khi tôi đã đấu với ông ta, tôi nên biết mình không phải là đối thủ của ông. Tôi muốn hỏi ba tôi đã biết những gì về hai mẹ con tôi. Nhưng tôi nhanh chóng nhận ra rằng, càng lo lắng về điều này thì tôi càng trở nên thiệt thòi hơn.
Không có chỗ để mặc cả. Tôi suy nghĩ một lúc và hỏi ông:
“Rốt cuộc ba muốn gì ở con?”
“Một thỏa thuận cha con, miễn là con sẵn sàng nhận ba là một người cha.” Ba nhìn vào mắt tôi khi nói.
Thoáng chút cảm hứng trong tôi, hình ảnh biển trời bao la hiện lên trong đầu tôi, như thể nhìn thấy bình minh ở cuối bóng tối. Ánh sáng soi rọi. Tôi là người có nguyên tắc. Ở hai bên bờ Thái Bình Dương, có hai người phụ nữ thuộc về tôi, một người là mẹ tôi và người kia là vợ tôi. Cả hai tôi đều yêu và tôi không muốn làm tổn thương bất kỳ ai trong số họ.
Mặc dù tôi đã có được mẹ tôi, nhưng bà đã quên mình không nghĩ đến hạnh phúc cho bản thân. Tuy nhiên, tôi không thể có được cả hai người phụ nữ cùng lúc, họ sẽ không cho phép tôi làm điều này. Tôi chỉ có thể từ bỏ một người, và mẹ tôi luôn là người sẵn sàng hy sinh bản thân mình vì tôi.
Tôi chợt nhận ra rằng nếu yêu ai đó thì phải sẵn sàng trả bất cứ giá nào, kể cả nguyên tắc sống.
Tôi nhất quyết theo nguyên tắc ly thân với ba tôi từ trước đến nay. Không phải vì mẹ tôi sao? Tại sao tôi không thể thỏa hiệp vì mẹ? Với tài sản của ba tôi, tôi có thể có hai người phụ nữ như ông. Tôi chăm chú nhìn ba tôi, và ông cũng chân thành nhìn tôi, nước mắt lóe lên trong mắt ông.
“Con chấp nhận.” Tôi nói với ba, giọng điệu trở nên cứng rắn.
Hai cha con tôi lần đầu tiên bắt tay nhau.
Tôi có đầy hoài bão, hướng tới tương lai, nguyện với lòng sẽ hiện thực hóa ước mơ và biến mẹ tôi trở thành người phụ nữ của tôi.
Trở lại Mỹ, cuộc sống hỗn loạn trong một thời gian, nhưng vấn đề gì mà tiền bạc có thể giải quyết được thì không phải là vấn đề