Tình yêu và thù hận
Tuần mới lại đến, công việc làm người mẫu ảnh của Hạnh Vi cũng cho nàng khá nhiều thời gian rảnh, 1 tuần chỉ phải đến studio chụp 2 lần vào giữa tuần và cuối tuần. Nàng dành nhiều thời gian hơn cho việc chăm sóc sắc đẹp vì giờ đây nhan sắc này chính là thứ mang lại thu nhập cho Hạnh Vi.
Đang đứng trước gương ngắm nhìn cơ thể và tập tạo mẫu sao cho đẹp, Hạnh Vi nhận được cuộc gọi từ Harry, nàng bắt máy:
– “Alo, em nghe nè anh Harry.”
– “Hello Vi, cuối tuần trước em có nói muốn tham gia nhóm vẽ nghệ thuật đó nhớ không, hôm nay nhóm có tổ chức workshop, em tham gia được chứ?” – Bên kia đầu dây Harry hỏi Hạnh Vi.
– “Dạ, hôm nay em tham gia được ạ, anh Harry cho em xin thời gian và địa chỉ với nha.”
– “À, workshop được tổ chức ở nhà riêng của 1 thành viên trong nhóm, lúc 3h chiều nay, anh sẽ đến chung cư đón em, Thế Bảo có cho anh địa chỉ rồi.”
– “Em sợ phiền anh quá, để em tự đi cũng được ạ.”
– “Không sao đâu, anh qua đó cũng tiện đường, em đừng khách sáo, vậy nhé 3h anh đến đón em.”
– “Vậy em cảm ơn anh Harry nhiều ạ, hẹn gặp anh lúc 3h.”
– “Ok, Bye em.” – Nói rồi Harry cúp máy.
Hạnh Vi hơi ngại vì chuyện Harry đến đón nàng nên chủ động nhắn tin cho Thế Bảo để thông báo. Thế Bảo cũng không vấn đề gì, anh đã chủ động nhờ Harry đón vợ vì đang bận đi làm và rất tin tưởng Harry.
…
2h30 chiều, Harry chạy 1 chiếc Mercedes – Maybach đen sang trọng đến đón Hạnh Vi.
Nàng bận 1 chiếc váy xám dài tới chân ôm sát cơ thể, phần cổ áo hơi rộng đủ để thấy 1 phần ngực căng tròn lấp ló ẩn hiện, nàng khoác thêm chiếc áo mỏng bên ngoài để trông kín đáo hơn. Thấy Harry từ trong chiếc xe sang trọng vẫy tay kêu gọi, nàng tiến tới chào hỏi và bước lên xe ngồi phía trước với anh, chiếc xe lao đi về phía Thảo Điền quận 2.
…
Đúng 3h chiều, trong khuôn viên rộng lớn của 1 ngôi biệt thự sang trọng ở quận 2, những chiếc xế hộp đắt đỏ đậu quanh sân, chiếc Maybach đen mở cửa, Harry và Hạnh Vi bước ra khỏi xe, từ bên trong cánh cửa lớn của căn biệt thự, 1 người đàn ông hơn 60 tuổi với mái tóc hoa râm bước ra nở nụ cười chào đón 2 người.
– “Hahaha, lâu quá không gặp cậu rồi Harry, nghe tin cậu tham gia buổi workshop hôm nay ai cũng vui mừng.” – Người đàn ông lớn tuổi bắt tay chào hỏi Harry.
– “Chào anh Thomas, lâu rồi không gặp anh ngày càng phong độ nha, dạo này bận công việc quá, hôm nay mới có cơ hội tham gia lại cùng mọi người.” – Harry chào hỏi lại…
– “Còn đây chắc là member mới của hội mà cậu Harry muốn giới thiệu đúng không?” – Thomas nhìn qua Hạnh Vi hỏi…
– “Dạ, con tên là Hạnh Vi, rất vui được gặp chú ạ.” – Hạnh Vi lịch sự giới thiệu bản thân…
– “À, anh quên nói trước với em, em cứ gọi anh Thomas là ‘anh’, ảnh không thích ai gọi là chú đâu nha, hihi.” – Harry quay sang nói với Hạnh Vi…
– “Haha, không sao, không biết không có tội, welcome em đến với nhóm tụi anh nhé, nào đi vào trong thôi, mọi người đang chờ.”
– “Dạ… em cảm ơn anh Thomas” – Hạnh Vi hơi ngượng miệng khi phải xưng ’em’ và gọi ‘anh’ với 1 người đàn ông hơn tuổi ba mình.
Cả 2 cùng theo chân Thomas vào bên trong căn biệt thự sang trọng, nội thất ngôi nhà được trang trí bắt mắt thể hiện chủ nhân là một người đam mê nghệ thuật, tầng trệt căn biệt thự có nhiều phòng lớn, ở giữa là 1 phòng khách được trưng bày nhiều tác phẩm tranh nghệ thuật. 3 người đi ngang qua phòng khách và đến với sân sau của ngôi nhà, ở đây đang phát ra nhiều tiếng cười nói rộn rã.
– “A, Harry đây rồi, lâu quá không gặp nha bồ.” – Một anh chàng nước da hơi ngâm khi vừa thấy Harry liền chạy đến hỏi thăm.
– “Hello Tú, lâu rồi không gặp.” – Harry vui vẻ đáp lại…
Những người khác khi thấy Harry cũng liên tục chào hỏi, có vẻ như anh rất được mọi người yêu quý. Ở đây ngoài Thomas và Tú còn có thêm 4 người nữa, 2 nam, 2 nữ. Sau một lúc chào hỏi Harry, Thomas bước ra giữa sân và nói:
– “Ok, giờ mọi người đã đến đông đủ thì anh xin tuyên bố là hôm nay nhóm chúng ta sẽ có thêm 1 thành viên mới, xin mời em bước lên tự giới thiệu một chút về bản thân với mọi người.” – Thomas đưa tay mời Hạnh Vi bước ra giữa và nhường chỗ lại cho nàng.
– “Dạ em tên là Hạnh Vi, 24 tuổi, em rất vui được gặp mặt và tham gia vào nhóm, mong mọi người chỉ dạy cho em thêm ạ, em cảm ơn.” – Hạnh Vi sau khi giới thiệu thì hơi cúi người chào hỏi từng người.
– “Không phải khách sáo đâu Vi nè, là bạn gái của Harry thì mọi người phải nể mặt mới đúng, hihi.” – Một cô gái trẻ tên Hương lên tiếng trêu ghẹo.
– Ê bớt lanh đi con Hương kia, Hạnh Vi có chồng rồi, không phải bạn gái Harry, mọi người đừng hiểu lầm. – Harry lên tiếng đính chính.
– “Ấy chết, sorry Vi nha, tại Vi đẹp quá, đúng gu Harry nên Hương tưởng…” – Hương lè lưỡi xin lỗi…
– “Không sao đâu Hương, hiểu lầm thôi mà.” – Hạnh Vi cũng hơi đỏ mặt vì bị hiểu lầm.
– “Thôi không tào lao nữa, hôm nay workshop chủ đề gì anh Thomas nhỉ?” – Harry thấy Hạnh Vi hơi ngại nên chuyển chủ đề.
Thomas bước lại vào trung tâm nơi mọi người đang đứng vòng tròn nói: “Buổi workshop hôm nay hơi đặc biệt một chút, hôm nay chúng ta sẽ không có chủ đề cụ thể và buổi workshop được chia làm 2 phần, phần đầu là vẽ tự do, mọi người có thể vẽ bất cứ thứ gì mình muốn, có thể là một danh lam thắng cảnh, có thể là một đồ vật thân thuộc hoặc là người mà mình thích.” – “Sau khi hoàn thành phần đầu, anh sẽ tiết lộ nội dung phần thứ 2 sau. Bản vẽ và mọi thứ cần thiết đã được chuẩn bị đầy đủ cho mỗi người, mọi người tự chọn cho mình 1 chỗ ngồi và bắt đầu nhé.” – Thomas giải thích về nội dung của buổi workshop hôm nay.
Mọi người sau khi nghe Thomas nói, ai nấy nhanh chóng chọn 1 chỗ của riêng mình ở quanh sân sau ngôi biệt thự. Harry hướng dẫn Hạnh Vi ngồi vào 1 góc sân, anh ta cũng ngồi ở vị trí gần Hạnh Vi hướng bản vẽ về phía nàng.
Không ai nói ai tiếng nào, mọi người như biết được mình phải làm gì và vẽ gì chỉ có Hạnh Vi là lần đầu nên còn ngơ ngác, nàng nhìn qua Harry với ánh mắt cầu cứu.
– “Anh Harry, giờ mình vẽ gì hả anh?” – Hạnh Vi hỏi…
– “Em cứ vẽ những gì mà em thích, gì cũng được, em cứ tự nhiên mà thể hiện khả năng, anh rất mong chờ thưởng thức tác phẩm của em.” – Harry nói rồi tập trung vẽ bức tranh của mình.
Hạnh Vi sau một hồi suy nghĩ, nàng cuối cùng cũng cầm cọ lên bắt đầu vẽ… không khí trở nên tĩnh lặng, ai cũng chuyên tâm vẽ bức tranh của mình…
…
Hơn 1 giờ đồng hồ sau, mọi người có vẻ ai cũng đã hoàn thành tác phẩm của mình, Hạnh Vi cũng thực hiện những đường cọ cuối cùng, nàng nhìn lại tác phẩm vừa hoàn thành, nở một nụ cười xinh xắn.
– “Được rồi, có vẻ mọi người ai cũng đã hoàn thành tác phẩm của mình, bây giờ chúng ta lần lượt từng người đem bức tranh ra giữa sân và chia sẻ với nhau về nó nhé.” – Thomas đứng dậy nói với mọi người.
– “Để em lên trước.” – Hương hào hứ