Gái Gú Việt Nam

Tình dục và sự lừa dối

Câu chuyện đầu tiên đã xảy ra 8 năm. Dù 8 năm là một thời gian không dài nhưng nó đủ để làm thay đổi cả một con người.

Bước xuống xe buýt, tôi gọi ngay chiếc xe ôm đi thẳng về phòng Dung, người mà tôi vẫn gọi, vẫn nghĩ, vẫn xem là “vợ yêu”. Trên đường về, tôi không quên ghé mua 21 chiếc hoa hồng tặng em, và 1 đôi kẹp tóc, vài thứ đồ trang điểm cho nàng, vài món quà lưu niệm từ thành phố biển Vũng Tàu. Đoạn đường chỉ 2km từ bến xe buýt về đến phòng em sao hôm nay như dài hơn. Cũng phải thôi vì đã hơn 10 ngày rồi không gặp nhau, nỗi nhớ và cả niềm vui mà thấy mình như nhảy chân sáo về nhà để được gặp Dung. Tôi hình dung ra đôi mắt to tròn và ngạc nhiên của em khi tôi về sớm hơn kế hoạch. Rồi chúng tôi sẽ có những bữa cơm vui vẻ, những nụ cười, những chiếc hôn hạnh phúc bên nhau.

Cuối tuần này là thứ 7, tôi phải về làm bài kiểm tra một môn chuyên ngành kinh tế mà tôi đang theo học văn bằng 2. Mấy hôm nay, vừa theo dõi công trình, vừa ôn bài, vừa nhớ em mà không chịu được. Thứ 6 rồi, công việc của tôi cũng đã hoàn tất nên tôi được về sớm… Tôi không về phòng mình mà đến thẳng chỗ em. Tôi muốn em là người đầu tiên tôi nhìn thấy, tôi muốn được hôn lên nụ cười đang nở trên đôi môi đỏ thắm.

Về đến phòng em, 5 giờ chiều rồi mà nàng vẫn chưa về. Hôm nay là thứ 6, theo lịch tôi biết thì nàng tan học lúc 3h 50 cơ. Chắc lại là lại bận tám hay đi quà vặt với bạn ở nơi nào đây. Nghĩ thầm, và tự nghĩ một mình: “Đợi chờ là hạnh phúc”. Tôi muốn nàng bất ngờ với sự có mặt của tôi. Bước qua quán cà phê đối diện, gọi một ly cà phê không đường theo sở thích. Từng giọt cà phê đắng nhưng trong lòng thì lâng lâng mật ngọt niềm hạnh phúc và nhớ thương. Nhìn đồng hồ, 5h 30 rồi 6 h trôi qua, rồi 6 h 10… Dung của tôi đã về, nhưng hôm nay không phải là chiếc Wave S quen thuộc, mà Dung đang ngồi trên chiếc xe Airblade của gã nào đó. Tên này có vẻ quen quen. A, ra hắn là thằng Tuấn – hơn tôi 2 tuổi – người mà nàng đã giới thiệu với tôi là anh kết nghĩa.

Tôi, hắn và Dung đã từng uống cà phê cùng nhau 1 lần. Tôi không quên hắn bởi ấn tượng đầu tiên về hắn là một kẻ thích chải chuốt, đầu tóc láng mượt, mày râu nhẵn nhụi và cái cách nói chuyện có gì đó đểu đểu… Tôi miên mang trong dòng suy nghĩ, hay là nàng hư xe và nhớ hắn chở về dùm, không vội vàng, tôi quan sát từ bên kia đường. Nhưng không, họ không giống anh em, tình tứ và vui vẻ thế cơ mà. Chiếc xe hắn dắt vào trong phòng, chiếc đèn được bật lên và cánh cửa đã được đóng lại…

Sự thật là thế này sao? Có phải mình đang mơ. Tôi nắm chặt bàn tay. Không, mọi thứ vẫn đang là thật, thật đến nỗi phũ phàng và có thể khiến người ta phát khóc. Khóe mắt cay cay, bao tháng ngày yêu nhau, bao hứa hẹn đã đi vào dĩ vãng. Đó có phải là người bao tháng ngày đã in trong tim này là một người vợ? Trong căn phòng đấy, họ đang làm gì. Tôi chỉ dám mong sao họ mở cửa ra và hắn ra về… nhưng không…

15 phút trôi qua, rồi ánh đèn vụt tắt. Bài hát mà tôi thích nhất: “I lay my love on you” đâu đó lại vang lên. Rõ là từ phòng nàng phát ra. 1 năm chia sẽ cùng nhau những hạnh phúc riêng tư, tôi hiểu nàng thích gì trong những lúc như thế. Phải chăng đây chỉ là một giấc mơ. Tôi ước nó là mơ, nhưng đây là thật. Tôi nghiến chặt môi, con tim uất nghẹn, tôi muốn lao đến đập tan cánh cửa đó, tôi muốn cho họ biết tôi đang hiện diện ở nơi đây. Tôi muốn vạch trần bộ mặt 2 kẻ giả dối kia. Nhưng không, tôi còn yêu Dung lắm. Cuộc đời tôi không biết thế nào khi sẽ không còn em. Bao giấc mơ dang dở, căn nhà hành phúc đã hình thành trong tim, bây giờ chỉ còn là vỡ vụn. Hình như cái kẻ mềm yếu trong tôi đang khóc. Tôi hận mình, hận cuộc đời, tôi hận em và hận cho tình đời đen bạc.

Chính trong căn phòng đó, tôi và em đã bao lần trao những nụ hôn, trao nhau bao yêu thương nồng thắm, bao cảm giác đê mê giờ chỉ còn trái đắng. Họ đã làm gì trên chiếc giường ấy, trên đôi gối có thêu hình rồng phượng… Họ che lấp cái âm thanh khoái lạc của mình bằng bài hát tôi yêu và chính trong căn phòng mà tôi đã thuê để nàng yên tâm ăn học… Trời ơi… Hơn 1 năm yêu nhau, tôi đã yêu như chưa từng đ&#