Thằng Tâm – Quyển 2
Không biết là bao giờ, giờ là lúc nào vì căn phòng tối đen như mực. Thủy lơ mơ tỉnh khi một bàn tay lần mò sờ vào người nàng. Cái váy bị cởi hết cúc ra làm bàn tay đó sờ soạng vú Thủy thật dễ. Thủy khó chịu, đã mệt chết đi được còn sờ với mó làm nàng mất ngủ.
– Để yên nào… buồn ngủ lắm. Vẫn còn dai sức thế cơ à.
Không có tiếng trả lời, chỉ có bàn tay tiếp tục sờ bóp vú Thủy. Gáy nàng chợt bị hôn nhẹ. Bộ râu cọ vào làm da gáy Thủy nhói đau.
– Thôi… để mai… đi chơi… lúc đó Thủy chiều cho. Giờ mệt lắm.
– Mai anh họp rồi sao đưa em đi được. Để anh chiều vợ nhé… lâu rồi mình không làm một nháy.
Tiếng ông Hà vẳng bên tai, cái mùi rượu nồng nặc khi ông ghé mặt vào sát tai nàng làm Thủy biết mình nhầm. Tưởng đó là thằng Tâm thì nàng còn phơi lồn ra cho nó nhét. Chứ là ông Hà thì thôi đi, đã yếu lại còn say rượu, cái mùi nàng ghét nhất. Thủy hất tay ông Hà ra, cuộn chăn kín người.
– Ngủ đi. Cái lúc tỉnh thì chả bao giờ đòi. Cứ say mới đòi, rồi lại lăn quay ra ngủ giữa chừng như mọi lần ý.
Thủy mặc kệ ông chồng mà ngủ tiếp. Ông Hà sờ mó cái vú vài lần rồi cũng nằm lăn ra ngủ. Ông không biết nên sờ vú, chứ ông mà sờ lồn thì sẽ thấy một đống nhớt nhát ở cửa lồn vẫn chưa khô. Chả hiểu là tinh trùng thằng Tâm hay nước lồn của vợ ông nữa.
Khi Thủy thức dậy thì đã là sáng rõ. Điện thoại kêu réo suốt. Nàng lười biếng lôi cái túi để ở đầu giường lấy điện thoại ra. Thì ra là mấy bà cùng đoàn, chắc rủ rê Thủy đi shopping với đi chơi đây. Chợt một số gọi đến, không có trong danh bạ. Nàng biết số này… cái số đuôi là của thằng Tâm. Thủy ngập ngừng nhưng rồi nhắm mắt ấn nghe, tim Thủy chợt khẽ đập loạn lên.
– Alo, cô Thủy ạ.
– Cô đây… có chuyện gì không Tâm.
– Cô dậy chưa ạ. Cháu đợi dưới sảnh cô nhé. Khi nào cô xuống cháu dẫn cô đi chơi. Các cô khác cũng đang đợi dưới này hết rồi.
Thủy cầm điện thoại trên tay, nàng vẫn chưa biết xử lý thế nào bây giờ. Đêm qua điên loạn quá. Tay Thủy sờ xuống dưới lồn, vẫn còn hơi rát đây này. Nhưng mà sướng, chưa bao giờ sướng như thế. Con cặc nó to và dài hơn chồng nàng, đâm cú nào vào là sướng cú đấy. Nó lại còn dai như đỉa, hùng hục mãi trên người nàng. Giờ nó lại rủ đưa mình đi chơi, không biết có ý đồ gì không. Nhưng không đi cũng không được, chả nhẽ nằm lì ở đây.
Thủy vùng dậy, đi thì đi sợ cái gì. Đằng nào cũng trót rồi, cùng lắm thì trét. Đi đông người chỉ cần không tạo cơ hội thì nó sao làm gì được nàng. Thủy vẫn còn rón rén, nàng muốn cái sự ngoại tình chỉ dừng ở đêm qua thôi. Sướng thế là đủ rồi, nàng cũng không muốn tiếp tục việc như thế này nữa. Còn mặt mũi ông Hà, còn lòng tự trọng, sự chính chuyên của nàng nữa. Không thể bao năm chăm sóc giờ vứt hết đi thế được.
Thủy nhìn vali quần áo chọn ra một cái váy nàng ưa thích. Nhưng rồi một ý nghĩ chợt lóe, Thủy khẽ cười rồi lôi phía dưới đáy ra một chiếc váy khác. Nàng ướm trên người mình, ánh mắt cười khi nghĩ tới thằng Tâm sẽ nghĩ sao khi nhìn thấy mình mặc cái váy này. Có quá khêu gợi không. Cho nó thèm, nhưng mình chỉ cần không tạo cơ hội cho nó là được.
Không cần trang điểm kỹ càng vì Thủy vốn vẫn rất đẹp. Làn da mịn màng trắng sáng vì được chăm sóc tốt. Nàng chỉ thoa nhẹ một lớp son môi, kẻ qua đôi mày là được. Trông nàng trong gương như một phiên bản của Thanh, nhưng sắc nét hơn, đằm thắm hơn.
Thủy xuống đến nơi thì thấy Tâm đang ngồi ở sảnh với ba người khác. Mắt nàng hơi nhíu lại có chút khó chịu khi thấy cái Liễu cùng đoàn đang sán vào thằng Tâm. Cái tay nó còn dám cầm tay thằng Tâm, cái ánh mắt kia cười sao thật đĩ thõa. Cái con lẳng lơ này, có chồng rồi còn bám vào trai trẻ. Thủy đi nhanh tới, gõ cái đôi giày cao gót cồm cộp vào sàn đánh động mọi người chú ý.
Tâm đang ngồi ở sảnh, bên cạnh nó là ba người phụ nữ. Nhưng bên cạnh, sát sàn sạt cùng băng ghế với nó chỉ có Liễu. Đây là vợ của một anh Cục phó đi cùng đoàn ông Hà đợt này. Tâm vốn ban đầu chỉ định rủ cô Thủy đi chơi một mình, nhưng khi thấy đoàn ba người đi tắm về thì nó thay đổi chủ ý. Tâm rủ mọi người cùng đi, nó là lái xe tháp tùng. Như vậy hợp lý hơn và ít bị chú ý. Nhưng Tâm không ngờ lại bị dính vào Liễu. Người đàn bà hơn 30 này bỗng dưng ám vào nó, cứ hỏi han Tâm đủ thứ chuyện. Tâm cũng không thích, vì nó chả có mối liên hệ nào với Liễu, cũng không có nhu cầu gạ địt. Liễu nhìn qua cũng có nhan sắc nhưng còn thua xa cô Thủy. Trong khi vẻ đẹp của Thủy là sự tinh tế của từng đường nét trên khuôn mặt, sự mặn mà của người phụ nữ tuổi 40 chín nẫu thì Liễu lại có nét hoang dại, lẳng lơ. Tâm trải qua nhiều đàn bà, làm sao nó không biết cái đôi môi mỏng dính cứ hay nhìn nó chẹp chẹp, cái đuôi mắt dài kia cứ cười đong đưa với nó là ý gì. Nhưng nếu cần đàn bà thì nó không thiếu, toàn những thân hình hừng hực tuyệt mỹ. Nếu nó là thằng trai cần gái trẻ thì trong công ty cũng đầy cô gái, gạ tình một đêm cũng không phải khó quá với Tâm.
Tiếng giày lộp cộp vang lên, Tâm ngoảnh đầu lại nhìn thì thấy cô Thủy. Nó vụt đứng lên, tách nhanh ra khỏi cô Liễu, người đang bám dính lấy nó. Tâm đi lại gần Thủy, ánh mắt không chớp nhìn ngắm cô. Hôm nay cô Thủy mặc đẹp quá, cái váy maxi voan họa tiết hoa cô mặc thật đẹp, tôn lên làn da ngực trắng mịn cũng như đôi chân thon thả của cô. Tâm như nín thở, nó nhìn cô mà như bị hút hồn vào cái dáng điệu, cơ thể đầy quyến rũ của cô.
Thủy nhìn thằng trai trẻ đang đứng trước nàng, ánh mắt kín đáo đong đưa với nó. Không ai thấy cả vì cơ thể cao to của nó đã che khuất. Thủy nhìn vào trong mắt Tâm, thấy sự si mê của nó dành cho mình mà thầm vui sướng. Nàng vẫn còn sức hấp dẫn lắm, nếu không tại sao nó lại vồ vập như vậy. Nàng nhân lúc còn chưa quá gần 3 người kia thì tiến sát nó nói nhỏ:
– Tâm nhìn gì mà ghê thế… trên mặt cô có gì à.
– Mặt cô xinh lắm… cô mặc cái váy vào trông cứ như mới 30…
– Xí… 30 thì phải… cái Liễu kia kìa. Ra đấy mà khen nó.
– Cô đẹp thì cháu mới khen thôi.
– Chứ không phải khen cái Liễu. Lúc nãy cô thấy mặt nó hớn hở lắm mà, lại còn nắm chân nắm tay nữa.
– Không có… chị ấy cứ nắm lấy cháu hỏi han… cháu đợt cô xuống nên cứ phải ngồi đấy đợi.
Thủy liếc Tâm, ánh mắt nó cũng không có gì giả dối cả. Dù gặp nó mới vài lần mà hầu như lần nào cũng địt với địt nhưng Thủy đánh giá Tâm cũng không phải hạng người thiếu đứng đắn, ai ai cũng địt. Có chăng… do… nàng và nó… ở cùng sai địa điểm mà thôi.
Thủy cũng chỉ hỏi để kiểm tra. Nàng không muốn người đàn ông ăn nằm với mình lại đi lang chạ với đàn bà khác. Nhất là cái đứa giống như Liễu. Nhìn cái mặt là biết đồ dâm đãng rồi. Nàng đi nhanh tới đám phụ nữ, phát huy vai trò chị đại lên lịch cho buổi đi chơi sáng nay.
Do đoàn ông Hà còn ở đây 3 hôm nữa nên hôm nay Thủy định sáng đi shopping, chiều ra tắm biển. Hôm sau cả đoàn sẽ đi lại Hội An chơi và may ít áo dài. Tâm tất nhiên đóng vai lái xe rồi. Từ sáng nó đã chạy qua bên cô Loan mượn con xe BMW đón đưa cho oách. Con xe Phantom nó cũng định mượn, nhưng từ sáng cô Loan đã đưa cho em trai đi đón hai ông thứ trưởng mất rồi.
Tâm lái xe đưa đoàn 4 người phụ nữ đi một vòng qua mấy chợ. Đã là nhà quan chức thì thiếu gì đồ, tôm khô mực khô cái gì chả có, chả được biếu. Nhưng đi chơi thì vẫn phải có đồ mang về biếu mọi người. Mấy người phụ nữ cũng tranh thủ vào chợ truyền thống mua chọn ít đồ khô về làm quà cho hàng xóm người quen. Loanh quanh cũng gần 11h vì nhóm Tâm đi muộn, cánh phụ nữ lại chọn mua linh tinh mất nhiều thời gian. Tâm định đưa mọi người tới quán ăn nó đã đặt sẵn thì Liễu chợt bảo muốn mua ít đồ tắm do nàng mang mỗi một bộ. Nó đành đánh xe vào trung tâm thương mại để mọi người chọn đồ.
Tâm đứng vòng ngoài đợi. Nó đang nhắn tin cho Phượng trao đổi về công việc. Mấy ngày này nó phải để Phượng xử lý mọi việc. Nhưng Tâm chợt ngẩng lên, nó thấy chị Liễu đang đứng trước mắt. Đập vào mặt nó là một bộ vú sừng trâu ẩn hiện qua lớp áo mỏng dính. Liễu nhìn nó cười có chút lẳng lơ, ánh mắt không ngại ngần mà đong đưa với nó:
– Tâm… vào giúp chị… cái móc áo… khó cài quá.
– Cái đó… có nhân viên nữ phòng thay đồ… em vào đó không tiện.
– Chả có ai cả. Chắc cô ấy đi đâu rồi. Em vào cài hộ chị nhanh một cái là xong.
Tâm nhìn Liễu ngần ngừ. Nó dường như thấy có gì không ổn, không an toàn lắm bên người phụ nữ này. Nhưng giờ từ chối cũng không ổn. Tâm tặc lưỡi, nó đi vào cùng Liễu, làm xong thì ra thật nhanh.
Nhưng khi cánh cửa phòng thay đồ đóng lại thì Tâm mới biết sai lầm. Phòng thay đồ thật hẹp chỉ vừa cho một người đứng. Tâm vừa vào thì Liễu đã cởi áo ra. Hai cái vú sừng trâu bung ra trước mắt nó. Liễu nhìn Tâm hừng hực, với lấy tay nó ấn vào ngực mình. Tâm rút tay ra nhưng Liễu giữ chặt không muốn thả cho tay nó rời đi.
– Chị Liễu… em vào… giúp chị đóng cái áo thôi.
– Giờ chị muốn em giúp cái khác… em có thích… ngực chị không… nó có đẹp không?
– Có… ngực chị đẹp lắm… nhưng… em có vợ con rồi… làm vậy không thích hợp.
– Có gì không thích hợp… chị muốn em… chị ưng em ngay từ hôm đầu nhận phòng rồi. Em đẹp trai, cao to, đàn ông lắm. Chị đoán… cái đó của em… cũng hùng dũng lắm phải không. Chị muốn… cảm nhận cái đó của em.
Bàn tay Liễu mò xuống đũng quần của Tâm. Nó không u lên một cục nhưng cũng hơi cưng cứng. Tâm nhìn cái người đàn bà đĩ thõa này, nó cũng chỉ có chút phản ứng thôi. Cái phần con đực trong nó phản ứng khi nhìn thấy con cái, nhưng cũng chỉ chút chút. Có lẽ vì Tâm cũng không có cảm hứng nào với Liễu, có lẽ vì đêm qua nó vừa xả bớt ra trong lồn cô Thủy, có lẽ vì gu phụ nữ của nó không thích người như Liễu. Nhưng Tâm biết nó cần rút ngay. Ở đây phòng thay đồ, thật dễ gây hiểu lầm. Nếu mấy người kia biết nó tí tém với Liễu, truyền tai đến các ông chồng thì thật tai hại, ảnh hưởng cả khách sạn. Tai vách mạch dừng, nó cũng không muốn có điều gì xấu xảy ra. Tâm vội lấy tay xoay người Liễu lại, cả người nó đang áp vào cơ thể nóng rực của Liễu. Ánh mắt Liễu mê đi, bàn tay cứ lả lướt trên người nó.
– Thế nào… ôm sát vào chị có thấy… thích không…
– Em… đi ra ngoài đây… xem có nhân viên nào thì vào… giúp chị.
– Chị chỉ thích em giúp thôi.
– Không được… em không muốn mọi người biết, ảnh hưởng đến khách sạn. Đang có hội nghị, rồi cả tiệc đứng tổ chức ở hệ thống khách sạn bên em.
– Chán nhỉ… chị thích mình… ấp nhau một chút thế này. Thế thì… về khách sạn em nhé… phòng XXX… anh nhà chị hôm nay trưa không về đâu. Chìa khóa phòng đây, sáng chị vừa xin thêm một cái cho anh nhà mà quên không đưa.
Tay Liễu cứ ấn chìa khóa bắt Tâm phải nhận. Ừ thì nó nhận, nhưng còn lâu nó mới tới phòng Liễu. Tâm vội chạy ra ngoài ngồi… thở. Nó sợ cái kiểu tấn công của Liễu. Đúng là không bắt được sóng nhau thì dù hở hang thế nào cũng khó có cảm hứng.
Tâm ngồi thở chưa lâu thì trước mặt nó lại có người. Tâm ngẩng đầu lên thì thấy… cô Thủy.