Thằng Hận
Thời gian làm cho con người thay đổi từ hình vóc cho tới suy nghĩ, nhất là theo chiều hướng an lành, tích cực và vui vẻ. Ngọc An cũng không thoát ra khỏi cái quy luật sống tưởng như bình thường mà thật ra đối với nàng, giống như nằm mơ vậy đó… Gần một tháng trở lại cuộc sống của một nhân viên kế toán trong công ty xây dựng Vĩnh Hằng của Thục Vy, nàng thay da đổi thịt, xinh đẹp hẳn lên. Bây giờ mới lộ ra nàng không khác gì Ngọc Nhàn, khi hai chị em cùng đứng bên nhau thì khó mà nói được ai hơn ai, chỉ có điều khuôn mặt Ngọc An vẫn còn đâu đó những tháng ngày kham khổ, lao động chân tay. Không ai bắt nàng phải làm, nhưng khi tới văn phòng, ngoài chuyện chính phải làm của một kế toán, nàng vẫn lăng xăng quét dọn, sắp xếp bàn ghế cho gọn gàng ngăn nắp… Cái kiểu làm mà vui vẻ của nàng, không ai bắt, chỉ cười mỗi khi có người thắc mắc là cứ để cho nhân viên vệ sinh dọn dẹp… Dần dần, mọi người trong văn phòng đều có thiện cảm với nàng, nhất là Thục Vy, nàng cảm thấy không lầm khi nhận Ngọc An vô làm việc, một phụ nữ chăm chỉ, siêng năng, thông minh và rất có trách nhiệm…
Tự nhiên, một ngày cuối tuần, Thục Vy kêu Ngọc An lên hỏi ý về chuyện nàng muốn đưa hai đứa con gái tới nhà thằng Hận ăn cơm tối, để ba người phụ nữ lớn tuổi có điều kiện chuyện trò gắn kết nhau hơn, để cho thằng Hận với hai đứa con gái của nàng cũng có dịp quen biết nhau nhiều hơn nữa, chớ không chỉ gặp nhau qua những lần nàng nhờ thằng Hận đón đưa Thục Mai, hay ghé nhà lấy đồ đạc, tài liệu này kia cho nàng…
Nghe Ngọc An về nói lại, hai mẹ con Ngọc Nhàn biểu hiện hai thái độ khác nhau…
Ngọc Nhàn rất vui mừng vì có dịp để gặp gỡ và có thêm một lần nữa bày tỏ lòng biết ơn của nàng với Thục Vy. Gần như cuộc sống tốt đẹp của chị em, mẹ con nàng đều do tấm lòng phóng khoáng của Thục Vy dành cho… Đến căn nhà bây giờ không chỉ cho mượn mà Thục Vy cũng đã cho làm thủ tục bán lại cho gia đình nàng với giá rẻ không ngờ, lại còn cho trả thành nhiều lần, nên chi sự tri ân của Ngọc Nhàn với Thục Vy không thể nói một lời mà trọn được…
Phần thằng Hận lại lộ vẻ không ưng… Nó sợ cùng một lúc thấy mặt cả ba mẹ con Thục Vy thì nó sẽ mất tự nhiên, nhất là với Thục Mai… Từ cái ngày khó có thể quên giữa nó và Thục Mai, gần hai tháng nay, tuyệt đối cô không nói nửa lời với nó, cho dù cô đã chịu để cho nó đón đưa mỗi khi cần, nhất là trong thời gian chuẩn bị kết thúc đợt thực tập để làm việc chính thức ở đài truyền hình, cô hay đi theo một nhóm phóng viên làm việc thực tế bên ngoài nhiều hơn. Lúc về đường vừa xa vừa tối, bắt buộc cô phải kêu mẹ đón đưa… Hai mẹ con lại cùng một cảm nghĩ giống nhau, hoặc là mẹ đích thân đón, hoặc là nếu mẹ bận, thì phải là thằng Hận, chớ cô không thích ai đón… Mà cũng lạ kỳ, từ lúc lên xe cho tới lúc vô nhà cô không nói với thằng Hận một tiếng nào… Nó chỉ biết chăm chú lái xe và thỉnh thoảng liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu rồi thở dài…
Thằng Hận làm sao biết được trong bụng Thục Mai… Không biết bao nhiêu lần cô chỉ muốn vung tay đập vô người nó cho đã nư rồi cô sẽ… ôm chặt lấy nó… Thời gian trôi qua cũng đủ để cô nhận ra chính mình có cảm tình sâu nặng với thằng Hận, nếu sáng chủ nhật hôm đó thằng Hận không giở trò áp bức cô nằm dưới thân nó thì rồi cũng có ngày cô tự nguyện trao cho nó… Và thời gian cũng vừa đủ để làm nguôi ngoai sự tức giận, dỗi hờn với nó… Còn về phần thân thể cô lại có những thay đổi khác trước… Hồi đó, mỗi khi tắm rửa hay nằm nghỉ ngơi trên giường, đọc sách hay coi phim có những cảnh mùi mẫn nóng bỏng là thế nào cô cũng sẽ đưa tay lên tự xoa vuốt chính mình để rồi cảm giác khoan khoái, thích thú sẽ dẫn dụ cô tới một lần thủ dâm… Còn từ ngày thằng Hận đã âu yếm vuốt ve, hôn hít và bú liếm cho cô… đã đưa được cái vật đàn ông vô người cô, thì cô cảm thấy việc mình tự làm cho chính mình không còn cảm giác thích thú gì nữa… Cô chỉ nhớ lại những cảm xúc tuyệt với mà thằng Hận đã làm trên người cô, trong người cô… Nói gọn lại, cô nhớ nó và chỉ thèm muốn lại được nó sẽ làm những gì nó đã làm trên thân thể xinh đẹp đầy tràn sức tươi trẻ thanh xuân của cô… Nhưng biết đến lúc nào… Phận cô là con gái, không lẽ cột đi tìm trâu… Mà chờ nó thì từ bữa đó tới giờ nó cứ im lặng không dám nói gì, làm gì với cô… Có lúc ngồi ở băng ghế sau xe hơi khi nó đưa đón, nhiều lúc cô cũng lén nhìn nó và thầm mong nó sẽ dừng xe lại, nhào xuống băng ghế sau và lại… lần nữa đè cô ra, có lẽ lần này cô sẽ hoàn toàn vui lòng thuận theo ý nó… Nhưng mà, nó có làm gì cô đâu chớ…
…
Thằng Hận về sớm. Dù trong bụng không ưng nhưng thấy mẹ và dì rất vui vì bữa cơm chiều nay với gia đình, hay nói đúng hơn là ba mẹ con Thục Vy… Nó biết Đỗ Lộc không có ở nhà, chớ nếu lão ở nhà mà Thục Vy cũng rủ đi thì không biết mẹ nó sẽ chịu đựng và hành xử ra sao khi gặp mặt kẻ sở khanh ngày xưa…
Lên phòng nó cởi đồ đi tắm cho mát mẻ, trong bụng nó hơi lạ khi không thấy mẹ và dì Sáu ở đâu… Nhưng nó cũng không để ý lâu… Chỉ mặc độc một cái quần lót, tay nó cầm một cái quần lót sạch khác lơn tơn đi vô phòng tắm trên lầu… Nhà có hai phòng tắm, ở dưới tầng trệt và trên lầu… Ba người trong nhà sử dụng hai cái phòng tắm vô cùng thoải mái, chẳng ai chờ ai… vậy mà…
Thằng Hận lui cui thả dép trên tấm chùi chân ngoài phòng tắm không để ý phía bên trong, khi nó đẩy rộng cánh cửa thì mới giật mình vì có một bóng người đang quay lưng về phía nó… người đó vừa tắm xong đang với tay tính cấm cái khăn lông lớn để lau mình thì tiếng cửa mở làm giật mình… Thân người quay hẳn lại để đôi mắt sáng như điện của thằng Hận chớp ngay cái hình ảnh hấp dẫn đó vô ánh nhìn… Thôi chết, không phải mẹ Út Nhàn mà là dì Sáu An… Nó há miệng mở to mắt nhìn nàng… Phần Ngọc An cứ tưởng là em gái nên chưa vội phản ứng, thân hình trần truồng còn ướt nước của nàng lồ lộ trước ánh mắt thằng cháu… Tới lúc nhận ra thì nàng mới “Ớ…” lên một tiếng, lật đật chụp cái khăn quấn nhanh vô người… Mặt nàng đỏ lựng:
– Cái thằng… sao không gõ cửa…
Thằng Hận cười cười, gãi đầu làm như tội nghiệp:
– Ơ… con đâu biết dì ở trong này… Thường thường chỉ có con là hay xài phòng tắm này… Mẹ với dì ở dưới mà… Sao bữa nay… bữa nay…
Ngọc An mắc cỡ lườm thằng cháu một cái:
– Bữa nay… bữa nay… cái gì… Vòi sen tắm ở dưới nó bị sao á… nước yếu xìu… dì Sáu mới mò lên đây… Ai mà ngờ… con… con…
Thằng Hận bật cười:
– Thì Sáu cũng coi con như con trai của Sáu đi… mắc cỡ gì… con với mẹ lâu lâu cũng… vô tình… “đụng độ, lộ hàng”… mà…
Ngọc An trợn mắt:
– Cái gì là “đụng độ, lộ hàng”… Bộ con với mẹ con…
– Thì ý con là… có hai mẹ con, nhiều khi vô ý cũng thoải mái quá, mát mẻ quá nên thỉnh thoảng gặp… “biến cố”… thấy nhau chớ có gì đâu… người một nhà mà Sáu… Ừm… mà con cũng phải tâm phục khẩu phục, công nhận dì Sáu của con…
Nó bỏ lửng câu nói, câu kéo sự tò mò muôn thuở của phụ nữ… Y như rằng, Ngọc An nhìn nó chăm chăm, khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng:
– Dì Sáu con làm sao…
Nó nheo mắt cười cười:
– Con nói, dì Sáu đừng có la con à nghe…
Nàng hất cằm:
– Nói…
Thằng Hận hít một hơi rồi chắc lưỡi:
– Dì Sáu của con lớn tuổi rồi mà thân hình gọn gàng, xinh đẹp, hấp dẫn lôi cuốn không khác gì thân hình con gái… công nhận… đẹp…
Ngọc An mắc cỡ bước tới vung tay đấm lên ngực thằng thanh niên:
– Xạo tổ… dì Sáu già chác rồi…
Thằng Hận chụp bàn tay nàng, mượn cớ thăm dò:
– Không mà… con nói thiệt tận đáy lòng luôn đó… Dì Sáu vẫn còn tươi trẻ, xinh đẹp… đây nè…
Nó vuốt nhẹ trên làn da nàng từ vai xuống tận bàn tay Ngọc An:
– Vẫn căng láng, mịn màng… Dì Sáu mà giờ lấy chồng là có ông… chết…
Nỗi mắc cỡ vụt cao vì bàn tay nó lướt trên da nàng, Ngọc An lật đật rút bàn tay ra khỏi tay nó và thêm một cái lườm thiệt bén, cho dù trong bụng nàng nao nao vì thầm thích thú trước lời khen nịnh đầm của thằng cháu dẻo miệng:
– Thôi, xạo… Nịnh dì cũng không có được cái gì đâu… Xê ra cho dì đi ra… nhanh…
Nàng lách qua ng