Gái Gú Việt Nam

Tà áo nơi biên cương – Tác giả Cu Zũng

Phần 4
Đêm đã về khuya, buổi giao lưu văn nghệ tình quân dân đã kết thúc, dân bản đốt đèn trở về nha, các chú bộ đội cũng băng rừng lội suối trong đêm bằng những chiếc đèn pin để về đồn.

Cô Thương và 7 cô giáo Pa Thăm, tất nhiên cùng với cả Khoa nữa đang quây quần ở khu nhà ăn của trường.

Nói một chút về khu nhà này như sau. Như quý bồ tèo thân thương đã biết, điểm trường Pa Thăm nằm trên một ngọn đồi thoải cao nhất khu vực này, gồm 3 dãy phòng học xếp với nhau thành hình chữ U, ở giữa là sân trường. Nơi đó chỉ là nơi dạy học.

Trường tổ chức theo mô hình bán trú, tức là học sinh sẽ đến vào buổi sáng, ăn trưa tại trường rồi buổi tối mới trở về nhà của mình. Chính vì vậy phải bố trí nơi nấu ăn, phòng ăn cho các em học sinh. Và đó chính là ngọn đồi khác, thấp hơn so với ngọn đồi trường học, cách ngọn đồi trường học không xa, chỉ khoảng 500 mét mà thôi. Và nơi đây cũng chính là nơi ở của các giáo viên Pa Thăm.

Xếp thành hình chữ L, phần dài của chữ L là phòng bếp và phòng ăn tập thể. Phần ngắn của chữ L là nơi ở của các giáo viên, chia làm 2 phòng. 1 phòng nhỏ diện tích khoảng 30m2 là phòng ở của cô Thương, vì cô là giáo viên phụ trách điểm trường nên được ưu tiên sử dụng phòng riêng. Còn 1 phòng khách ngay bên cạnh rộng hơn, ước chừng khoảng 50m2 là nơi ở tập thể của 7 cô giáo còn lại. Phòng ở tập thể này có 4 chiếc giường tầng giống như giường ký túc xá của sinh viên miền xuôi. Mỗi giường là nơi ở của 2 cô giáo, vẫn thừa một giường vì có 7 cô.

Ngồi đối diện với đứa con trai đang xì xụp ăn bát mì gạo nóng hổi, có kèm thêm một ít măng rừng, một quả trứng gà bên trong, cô Thương nhìn con không chớp mắt. Ở một đầu bên kia, 7 cô giáo cũng nhìn chằm chằm vào Khoa như lâu lắm rồi mới thấy hình bóng của đàn ông, nếu người ở bên ngoài nhìn vào, họ sẽ đoán một tình huống rất dễ xảy ra, là 8 con hổ đói đang chờ con mồi ăn no một bữa rồi xổ vào xẻ thịt, nhai nát cả xương:

– Ăn từ từ thôi con!

Khoa ngẩng đầu lên khỏi bát mì. Thực sự mà nói, đây là bát mì ngon nhất mà Khoa ăn từ trước tới giờ. Nó ngon nhất bởi vì Khoa chưa bao giờ đói như lúc này đây. Còn nhớ chuyến lên bản, lên trường gian nan vô chừng, từ lúc ở bến xe Lai Châu lúc trưa, ăn tạm mấy ống cơm lam chấm muối vừng ở cổng bến xe đến tận khuya này chưa có cái gì nhét vào bụng. Khoa đảo mắt nhìn vào mẹ, mẹ thật đẹp trong ánh đèn mờ mờ của bóng đèn sợi tóc lấy nguồn điện acquy, đôi mắt mẹ long lanh vì mẹ đã ngừng chảy nước mắt lúc nào đây, cứ rơm rơm từ lúc gặp con đến giờ.

Khoa lại nhìn về phía 7 cô giáo Pa Thăm, không rõ mặt lắm vì ánh sáng không đủ, nhưng Khoa có thể khẳng định, các cô đều không có ai xấu cả, mỗi cô đều có một nét đẹp riêng của mình, cô thì có khuôn mặt bầu bĩnh, cô thì có khuôn mặt trái xoan, cô thì có khuôn mặt thon thon. Điểm chung của các cô và mẹ vào chính lúc này, là cả 8 người đều đang mặc áo dài, sau tiết mục văn nghệ, các cô về đây luôn, tíu tít nấu mì cho Khoa, rồi ngắm Khoa, ngắm đứa con trai của chị Thương, người mà ngày qua ngày đều nghe chị Thương kể.

Giờ tận mục sở thị nên nhìn ngắm cho thỏa. Và trong sâu thẳm, cũng đã lâu lắm rồi, lâu đến nỗi mà các cô không còn nhớ được lần gần nhất diễn ra vào khi nào. Đó là vào giờ này, khi đêm đã về khuya, sắp sang ngày mới, lại có một người đàn ông xuất hiện nơi đây, giữa bầy thiên nga trắng đang kỳ mơn mởn.

– “Từ từ thôi em, khéo nghẹn đấy”, tiếng cô giáo Như Hoa, sau cô Thương, cô là người nhiều tuổi nhất. 35 tuổi. Cô chưa từng có chồng. 20 tuổi tốt nghiệp trung cấp sư phạm, cô không còn lựa chọn nào khác là lên vùng cao dạy học, với mong muốn sau khi hoàn thành 3 năm ở trên này sẽ được điều chuyển về miền xuôi. Nhưng đã 5 lần 3 năm rồi, cô vẫn ở đây.

Mắt cô giáo Khánh Linh nhìn chằm chằm vào vành môi hơi bóng mỡ của Khoa rồi nói:

– “Khiếp, người gì đâu mà đẹp trai thế, đúng là con của mẹ Thương có khác”, cô giáo Khánh Linh, người Thái Bình, 30 tuổi, cô giáo đã có chồng nhưng chưa có con, bởi hai vợ chồng ở cách xa nhau quá. Một năm, cô Khánh Linh cũng cố gắng về thăm chồng đến dăm bảy lần, lần nào cũng mong mình đậu thai, nhưng mấy năm nay đều chưa cấn, không biết vì lý do gì. Chuyện này mỗi lần cô nghĩ đến đều buồn ơi là buồn, cô và chồng đang cố dành dụm tiền để có thể đi bệnh viện khám xem lỗi tại ai, đặng có cách mà chữa trị. Nhưng nhìn sơ cũng biết không phải lỗi cô Khánh Linh rồi. Mông cô to thế kia là biểu hiện của phụ nữ mắn đẻ, kinh nguyệt cô lại đều nữa, chẳng có lý gì mà vô sinh cả.

Không chịu thua chị kém em:

– “Chị Thương không ngày nào là không kể với bọn chị về em đâu? Sao bây giờ em mới lên thăm mẹ”, cô giáo Thu Huyền tuổi chòm chèm 28, ở điểm trường Pa Thăm được 6 năm rồi, cô là cô giáo hiếm hoi có bằng cấp Đại học ở điểm trường này. Người nhỏ nhắn mình dây có khuôn mặt thon thon, cánh mũi cao cao quyền quý vừa cất tiếng thanh thanh nói nho nhỏ. Trong mấy cô giáo Pa Thăm, cô Thu Huyền được các chị em tin tưởng tâm sự nhiều nhất, cô sâu sắc, trầm tính ít nói nhưng thấu hiểu lòng người, chẳng thế mà hay được các chị em tin tưởng, sẻ chia cả những chuyện thầm kín nhất.

Cô Bích Thảo chờ cô Thu Huyền nói xong là chen vào nói luôn, từ nãy đến giờ muốn nói lắm nhưng không kịp chen vào. Tính cô Bích Thảo hơi có vẻ bộc chộp, hay nói giảm nói tránh dạng như thẳng tính ruột ngựa. Cô cong cái môi mòng mọng của mình, sâm sẫm màu như quả mận hậu rừng chín:

– Bọn chị ở đây tưởng em không nhận mẹ nữa chứ. Cũng chẳng trách được, những cô giáo thôn bản có mấy ai không bị người thân mình oán trách đâu. Giờ em lên đây mẹ em mừng lắm.

Cô Thương đánh ánh mắt giận dữ sang nhìn Bích Thảo. Lời cô nói không sai, đó là suy nghĩ bấy lâu nay của cô Thương, cũng là của các cô giáo Pa Thăm khác, nhưng Khoa vừa mới lên, mẹ con đến hỏi thăm tình hình còn chưa có thời gian, đến mừng còn chưa hết, trách con làm sao được. Cô Bích Thảo im bặt, thu môi lại như bình thường vì vừa biết mình nỡ lời nói ra điều không nên nói.

Cô giáo Hạ Vy im lặng lắng nghe các chị nói, không nói câu gì. Hạ Vy vốn ít nói, sống nội tâm, lãng mạn. Các cô giáo Pa Thăm vẫn ví Hạ Vy như một bông hoa rừng mọc ven bờ suối Nậm Cha vốn quanh năm hiền hòa nước chảy dịu êm, sâu đến bụng chân mà các em học sinh và chính các cô vẫn vén ống quần lội qua hàng ngày, nhưng vào mùa mưa thì suối Nậm Cha lại như một cô gái đến tháng hay cáu bẳn, giận dữ dồn nước trong rừng sâu về cuồn cuộn, cuốn trôi đi mọi thứ.

Không thN