Gái Gú Việt Nam

Sống trong tội lỗi – Tác giả Lãng Tử Cô Độc

Phần 17
Tôi và em thì không có gì là bỡ ngỡ trước những nhà hàng sang trọng như này, tôi thi thoảng vẫn được bố đưa đến những buổi tiệc còn lớn hơn tổ chức ở những nơi sang trọng hơn đây nhiều, còn em thì cũng chẳng lạ lẫm gì khi mà nhà em cũng có một nhà hàng khá lớn ở quê. Chỉ có cháu tôi và mấy đứa bạn cứ ngơ ngác nhìn ngó xung quanh một cách lạ lẫm và bỡ ngỡ.

Tôi bật cười vỗ bờ vai thon thả của nó rồi nói:

“Này nhìn thẳng vào đường mà bước đi không người ta lại nghĩ là trộm chứ không phải khách bây giờ”.

Nó khẽ giật mình lườm tôi rồi xì 1 tiếng dài và chạy lên bám vào tay em:

“Cái ông cậu già khó tính!”

Em bật cười giòn tan:

“Khó tính mà dẻo mỏ lắm đấy”.

Cháu tôi cũng cất tiếng cười trong trẻo rồi 2 chị em bá vai bá cổ nhau ngồi vào bàn.

Chiếc bàn tròn được phủ một tấm vải trắng tinh buông dài đến tận nền nhà, những chiếc ghế nỉ đỏ sang trọng được ngay ngắn đặt xung quanh trông nổi bật hẳn lên. Trên bàn là những chiếc cốc thủy tinh sạch sẽ đặt ngăn nắp bên trong cốc có những chiếc khăn giấy màu trắng xếp đẹp đẽ đặt vào. Một chồng bát sứ trắng tinh bóng loáng để giữa bàn bên cạnh là một hộp đũa với những chiếc đũa đen láy được bọc trong bìa trắng có in logo và địa chỉ của nhà hàng.

Chúng tôi lựa chỗ ngồi vào bàn, cháu tôi và bạn nó vẫn thích thú cầm xem những chiếc đũa, nhún nhảy trên cái ghế nỉ rồi thi thoảng lén lút đưa mắt nhìn ra xung quanh. Anh bồi bàn một tay để trong lòng một tay vươn ra rất chuyên nghiệp và lịch sự đưa cái menu cho bố nó. Bố nó cầm cái menu rồi đưa cho tôi bảo tôi gọi món, tôi chọn một vài món nhắm và mấy chai bia còn đâu để em, cháu và bọn bạn nó chọn. Tiếng ríu rít của mấy đứa con gái lựa chọn món như đàn gà con bên gà mẹ buổi sáng sớm làm xua bớt đi cái không khí sang trọng và lạnh lẽo đang trùm lấy chúng tôi.

Chẳng mấy chốc bia, nước ngọt các món ăn nóng hổi đã được dọn ra, bố nó tuyên bố lý do bữa tiệc, chúc mừng các tân sinh viên và cuối cùng cảm ơn tôi và em. Tất cả hào hứng nâng cốc chạm vào nhau, những tiếng leng keng của những cái ly kết hợp với những tiếng cười trong trẻo của mấy đứa con gái làm không khí rộn ràng hẳn. Mọi người bắt đầu ăn uống và cười đùa vui vẻ với nhau.

Giữa bữa ăn bố nó rút ra một cái hộp quà nho nhỏ nhìn sang tôi và em nói:

“Thật sự là anh chị rất cảm ơn cậu, và em trong thời gian vừa qua đã giúp đỡ cho cháu Lan…”

“Phải gọi là cậu và mợ chứ bố”.

Tiếng con cháu tôi tinh nghịch xen vào khiến bố nó cũng bật cười và mặt em thì cúi gằm và đỏ nhừ lên. Tôi khẽ nạt:

“Yên nào! Đánh cho trận bây giờ”.

Nó nín cười cong cái bờ môi điệu đà đang bóng lừ lên vì mỡ. Bố nó lườm nó 1 cái rồi nói tiếp:

“Anh chị không biết nói gì nhưng có món quà nho nhỏ này tặng cho em còn H thì đấy là nghĩa vụ và trách nhiệm của nó rồi” nói xong anh nháy mắt nhìn tôi.

Không ngờ đằng sau cái dáng vẻ thư sinh có phần hơi ngù ngờ của anh lại là một cái dầu tinh tế thế. Món quà cho em còn hơn cả trăm lần quà cho tôi, và nụ cười và sự tiếng cảm ơn bẽn lẽn của em chính là món quà đặc biệt mà anh không biết vô tình hay hữu ý dành cho tôi.

Con cháu tôi nhanh nhảu nói trong khi cái miệng vẫn đang nhồm nhòam “Đưa đây em mở cho” rồi không đợi em đồng ý nó giật lấy cái hộp rồi bóc dần ra, một chiếc đồng hồ kiểu dáng nữ nho nhỏ lấp lánh hiện ra sau lớp giấy bọc. Cháu tôi và mấy đứa bạn òa lên 1 tiếng rồi thố lên “Đẹp quá” rồi nó kéo tay em và nói:

“Chị đưa tay đây em đeo cho nào!”

Em vừa cười mặt vừa đỏ vì xấu hổ và hạnh phúc chìa cánh tay nhỏ nhắn thon thả ra. Cháu tôi khẽ luồn chiếc đồng hồ vào và đóng khóa, một tiếng “tách” nho nhỏ vang lên, em khẽ rút tay lại giơ giơ lên cao, đưa đôi mắt sáng ngời đằng sau cặp kính nhìn ngắm.

Quả thật là chiếc đồng hồ rất hợp với em, ngay cả cái kích cỡ cũng vừa như in, tôi chắc anh cũng phải quan sát tay em khá lâu mới có thể lựa chọn được chính xác như thế. Thầm đưa ánh mắt gật với anh và nâng cốc chúc mừng để xua đi cái cảm giác ngượng ngùng của em. Mọi người lại zooo 1 lần nữa trong những tiếng cốc chạm leng keng vào nhau…

Tiếng leng keng của những chiếc cốc chạm như tiếng chuông vào lớp của những tiết học trên giảng đường, và nó đúng là tiếng kẻng bước vào một cuộc sống mới của cháu tôi, một sinh viên thực thụ.

Cháu tôi nhanh chóng có được cái chức lớp trưởng nhờ điểm thi đầu vào và cái thành tích hoạt động đoàn chói lọi mà nó có được từ thời cấp 3. Nó vui mừng thông báo tin này cho tôi và em, em tôi th&igr