Gái Gú Việt Nam

Sợi xích

Phần 4
Sau buổi tối đáng nhớ ấy, anh bị cảm và đau đầu. Tôi phải tạm thời nghỉ dạy để chăm sóc anh. Anh rất vui khi có tôi bên cạnh. Nhìn anh như một con mèo ngoan, đáng yêu vô cùng… Một thời gian sau, tôi chỉ còn chơi đàn ở nhà, không đến trường dạy nữa…

Nhung đến thăm tôi. Bước vào nhà cô ấy cứ khen mãi:

– Ôi nhà sang trọng và đẹp thật, ở lại đây hoài vẫn không thấy chán!

Nhung hỏi thăm về công việc của tôi:

– Sao cả tháng nay mình không thấy Hồng đi dạy nữa?

– Ừ dạo này anh Toàn không được khỏe cho lắm nên Hồng muốn xin nghỉ một thời gian để lo cho anh ấy.

Nhung trố mắt nhìn tôi, hỏi tiếp:

– Ủa chồng Hồng bị bệnh gì vậy?

Tôi ngập ngừng trước câu hỏi của Nhung. Rồi đánh trống lảng sang chuyện khác, hỏi thăm chị, em trong trại mồ côi… Rồi đến chuyện chồng con của Nhung. Nhung kể tôi nghe đủ thứ, khoe với tôi về chuyện vợ chồng của mình… Mỗi ngày ít nhất một lần, chẳng thấm vào đâu. Sẵn chuyện, Nhung quay sang hỏi tôi về việc ân ái với chồng, tôi như bị một gáo nước lạnh tạt vào mặt. Không muốn cho bạn mình biết chuyện. Nhìn Nhung sắc mặt hồng hào, tươi trẻ hơn trước đây, như bông hoa nở rộ, tràn đầy sinh lực, tôi cúi mặt, giấu nỗi lòng.

– Hồng thì cũng thường thôi, vì sợ kiệt sức lắm… hihi… – Nói đến đó hai đứa cùng bật cười.

Toàn lúc đó vừa về thấy hai người vui vẻ, anh muốn mời Nhung ở lại ăn cơm chiều với gia đình, nhưng Nhung từ chối và hẹn dịp khác, hai vợ chồng tôi đưa Nhung ra cửa. Anh nói với Nhung:

– Khi nào rảnh nhớ qua đây chơi với Hồng nghe! À, vợ chồng anh đã chuẩn bị nhiều món quà đến thăm cô, chú… trong trại mồ côi. Ngày mai Nhung có muốn đi cùng không?

– Ngày mai Nhung về thăm gia đình chồng rồi.

Nói đến đó, Nhung cười, nói khẽ vào tai tôi:

– Có chồng như vậy hạnh phúc quá còn gì.

Nhung ra về trong tâm trạng rất vui, còn tôi càng thấy chạnh lòng hơn với những câu nói của bạn.

Cuối tuần anh đưa tôi đi chơi. Hôm ấy trời mưa to và rất lạnh, đại lộ vắng người, anh dừng xe lại lấy áo khoác đang mặc choàng vào tôi:

– Em khoác vào cho ấm, trời mưa gió như vậy dễ bệnh lắm đó em!

Chợt tôi hôn lên môi anh với nụ hôn bất đắc dĩ, như thay lời cảm ơn! Mưa vẫn rơi tầm tã, đổ xuống như một tấm màn trắng phủ chụp không gian, thấp thoáng sau màn mưa là hàng phượng đỏ thắm. Tôi chớp mắt, vệt nước lăn dài trên má như những hạt mưa. Tôi cầu mong cho cơn mưa sẽ dài bất tận, để không ai nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má tôi!

Ngồi trong xe ngắm mọi thứ bên ngoài rồi vòng lên đại lộ, nhìn những cặp tình nhân đang trú mưa hai bên đường, tôi cảm thấy họ ấm áp hơn nhiều so với cái giá lạnh của thời tiết…

Chợt xe dừng lại một tiệm bánh ngọt, nơi đây lúc nào cũng đông khách, cho dù ngoài trời vẫn còn mưa:

– Nào, em cứ ngồi yên trong xe.

Tôi chưa kịp nói câu nào anh đã nhanh chân mở cửa xe, chạy vào tiệm bánh. Chắc anh luôn nhớ món bánh khoái khẩu, lần nào đi chơi đều đến đây ăn. Nơi đây có nhiều laọi bánh ngọt và bánh nướng, nhưng tôi và anh ấy chỉ thích món bánh nướng ngũ vị, vị chua ngọt và mùi thơm nồng nàn của cái bánh làm tôi ghiền.

Nhìn anh bước ra tiệm bánh, mặt hớn hở, lấy tay che mưa cho cái bánh, tôi bật cưO