Gái Gú Việt Nam

Số đỏ – Tác giả 69deluxe

Phần 126
Hạ Kỳ hai bàn tay run rẩy nắm chặt khẩu súng đưa lên, ánh mắt cô ta không còn sự đau xót mà thay thế bằng vẻ lạnh lùng vô cảm… Lão Công bắt đầu sợ hãi, mồ hôi trán túa ra ướt đẫm. Hơn ai hết ông ta hiểu Hạ Kỳ đã dâng lên sát tâm…

– Hạ Kỳ… Ta là cha con… Con là người thân duy nhất còn lại của ta… – Lão Công lùi lại bên giường.

– Không… Người thân duy nhất trên đời này của ông… chính là bản thân ông…

– ĐI CHẾT ĐI…

Lời Hạ Kỳ vừa dứt, lão Công liền bổ nhào qua ôm Vân Nhu, đưa thân thể nàng lên đỡ… Đối diện với họng súng đen ngòm run rẩy giận dữ, Vân Nhu nhắm chặt hai mắt cơ thể không kềm được co rút sợ hãi.

– KHÔNG… – Tôi hét lên, cơn đau đớn trong lồng ngực làm tôi muốn ngất đi.

– ĐỪNG… HẠ KỲ… ĐỪNG BẮN… – Cô Vân Huyền hét lên.

– HẠ KỲ… – Cô Ngọc Nhi kêu gào.

Hạ Kỳ mím chặt môi, hai bàn tay nắm chặt khẩu súng bắt đầu run rẩy phân vân do dự…

“ẦM”.

Ngay khoảnh khắc này, đột nhiên một âm thanh vang dội thật lớn. Cả chiếc du thuyền dừng sững lại, chao đảo. Mọi người bất ngờ theo quán tính ngã lăn ra sàn nhà… Vân Nhu vuột khỏi tay lão Công lăn về phía tôi. Lão Công từ trên giường ngã dúi dụi xuống sàn nhà… Hạ Kỳ cũng bất ngờ ngã sấp về phía trước, súng tuột khỏi tay…

Tôi nằm trong hốc tường bị phá huỷ, không lăn đi đâu được nhưng cơn sốc bất ngờ cũng làm cơ thể tôi dịch chuyển va vào vách… Đau đớn muốn ngất đi…

– Anh ơi… Anh có sao không?! – Vân Nhu vẫn bị trói sau lưng cố nhích người đến, nước mắt đã ướt đẫm trên mặt.

– Súng… Súng… Đừng để lão ta lấy… – Tôi thều thào yếu ớt, ngửi được cả mùi máu trong miệng mình.

– Súng…

Vân Nhu sững người quay lại, nhìn thấy khẩu súng đen ngòm nằm chỏng chơ trên sàn nhà… Gần như cùng lúc với nàng, Hạ Kỳ cũng lồm cồm ngồi dậy vội vàng lao đến… Nhưng trước cô ta, một bàn tay đã chộp lấy khẩu súng…

“Rầm… Cảnh sát đây…” – Ngay lúc này cánh cửa phòng bật tung, một tiếng hô lớn làm mọi người giật bắn người…

Lão Công vừa cầm khẩu súng vào tay liền nhanh như cắt bỏ rơi xuống sàn nhà. Hạ Kỳ lại như một con thiêu thân nhào tới chộp lấy khẩu súng giơ lên…

– BỎ SÚNG XUỐNG…

– ĐỪNG BẮN…

– HẠ KỲ…

– KHÔNG… ĐỪNG BẮN…

“ĐOÀNG…”

“ĐOÀNG… ĐOÀNG…”

– Không… Không… Hạ Kỳ ơi…

Tôi chỉ hét lên được một tiếng, chiếc xương gãy chọc sâu vào làm tôi đau đớn muốn ngất đi… Bên tai tôi vang lên tiếng la hoảng của cô Ngọc Nhi, Phương, Vân Nhu… và ba tiếng súng nổ chát chúa nối tiếp nhau… Tôi run rẩy ọc ra một ngụm máu lịm dần đi… Trong cơn mơ màng, tôi nghe tiếng khóc nức nở của Vân Nhu, cô Ngọc Nhi và cô Vân Huyền… Trong cơn mơ màng, tôi lại nghe cả tiếng hét giận dữ của Ba, tiếng nói của anh Tín… Tại sao ba lại ở đây?! Tại sao ba đi cùng anh Tín?! Trời đất tối đen, tôi không biết gì nữa.

Ba ngày sau.

“Kết quả sao rồi?!”

“Ha ha… May mắn thắng một trái ah…”

“Hi hi… Anh mà để thua, anh Phong tỉnh lại sẽ mắng anh cho xem…”

“Haizz… Anh còn đang mong nó ngồi dậy mắng anh đây!”

Những giọng nói quen thuộc cứ vang lên trong đầu tôi như xa tận chân trời lại gần ngay bên cạnh… Tôi như tỉnh lại từ một giấc ngủ dài, muốn mở mắt mà ánh sáng tràn vào chói lòa không chịu được.

“Anh Phongggg…”

“Phong ơi…”

Tiếng gọi thân thương của Vân Nhu và cô Ngọc Nhi vang lên ngay bên cạnh. Tay tôi cảm nhận sự mềm mại ấm áp của hai bàn tay quen thuộc thân thương… Tôi đưa tay lên che mắt, kéo theo cả ống nhựa truyền nước ngoằn ngoèo.

– Anh… anh tỉnh rồi…

Giọng Vân Nhu nghẹn ngào nức nở. Cô Ngọc Nhi không lên tiếng, nhưng bàn tay cố siết chặt tay tôi như muốn truyền cả sức sống của mình sang.

Tôi mở mắt nhìn xuống gương mặt xinh đẹp giàn giụa nước mắt của Vân Nhu lại nhìn đôi mắt đỏ hoe thâm quầng của cô Ngọc Nhi… Hai người không hẹn cùng níu chặt bàn tay tôi oà lên khóc nức nở…

– Không sao rồi… Khóc gì chứ…

Tôi hít sâu một hơi cảm nhận cơn đau trong lồng ngực vẫn còn âm ỉ. Nhìn quanh tôi nhận ra mình đang ở trong một căn phòng bệnh viện với mùi thuốc sát trùng đặt trưng… Nhìn xuống, tôi thấy ngực mình bị băng bó kín mít… Nhìn sang trái tôi thấy bả vai mình cũng bị quấn gạc lên đến bả vai… Xong rồi. Đợt thi đấu đá bóng này đối với tôi là chấm dứt.

– Phương…

– Tao đây… – Phương bước đến cạnh giường, mắt cũng đỏ hoe.

– Mẹ… mày khóc hả?! Khó coi đéo chịu được… Ha ha… – Tôi cười, cơn đau làm cả mặt cũng nhăn nhó.

– Khóc cái đéo… – Phương dụi mắt, nhe răng cười.

– Hi hi… – Cô Ngọc Nhi và Vân Nhu cũng lau nước mắt,