Gái Gú Việt Nam

Sắc Thần Dâm Ma – Tác giả Sài Lang

Phần 4: Sơn Lộ Thử Thách
Ánh bình minh ngấp nghé trên đỉnh Đại Nhật sơn, chiếu rọi từng tia nắng ấm dịu xuống phía dưới chân núi làm xua tan đi chướng khí tích tụ đêm qua, rừng rậm bạt ngàn xanh tốt như đang reo vang trong nắng mai vàng đượm.

Linh khí màu xanh lam nhàn nhạt uẩn uẩn lang vãn trong không khí, ở tại nơi này chỉ cần hít thở một vài hơi thôi cũng đủ để cho con người ta cảm thấy tinh thần sung túc, cơ thể nhẹ nhõm thoải mái vô cùng. Địa phương như thế này đúng là thích hợp để xây dựng một tông môn tu tiên.

Đại Nhật sơn cao tận trời xanh, nguy nga hùng vĩ sừng sững giữa tòa thiên nhiên hoang dã được rừng rậm tô điểm trang trí thêm sắc xanh. Nhưng chớ thấy núi rừng tươi đẹp mà ngỡ đây là tiên cảnh, sự thật thế núi Đại Nhật sơn vô cùng hiểm hóc với những vách đá cheo leo, toàn bộ ngọn núi được rừng rậm bao phủ, trên đỉnh có mây mù lượn lờ nếu không may đứng từ đây mà sẩy chân một cái, lập tức sẽ rơi xuống độ cao hàng nghìn mét, tan xương nát thịt như chơi.

Sự hiểm trở của Đại Nhật sơn người trong Dương Minh Tông ai ai cũng biết rõ, vách núi dốc nghiêng gần như dựng đứng, có rừng rậm tù túng và yêu thú sinh sống tạo thành những chướng ngại vật nguy hiểm cản trở việc duy chuyển, vì vậy mới chỉ có thể dựng nên một lối đi duy nhất là con đường đá kéo dài từ đỉnh xuống tận vùng rừng rậm thung lũng dưới chân núi.

Phía xa xa ở lưng chừng núi thấp thoáng bóng dáng một vài đình đài kiến trúc được xây dựng trên vách đá, số lượng kiến trúc tăng dần lên theo độ cao, tại đỉnh núi chính là điện thờ khai tông tổ sư với kiểu kiến trúc cổ xưa phảng phất mấy ngàn năm lịch sử. Đây là ngọn núi duy nhất trong Dương Minh Tông, chủ sơn là nơi cư trú và tu luyện của tông chủ, các vị trưởng lão cùng đám nội môn đệ tử. Chỉ có ngoại môn đệ tử thấp kém là phải chui rúc sinh hoạt tập tục ở lân cận xung quanh chân Đại Nhật sơn.

Một con đường mòn do các bậc thang đá ghép lại với nhau từ bên dưới chân núi dẫn thẳng lên Đại Nhật sơn. Đó là lối đi duy nhất, nếu muốn tiến vào nội viện thì trước hết ngươi phải có đủ bản lĩnh để đi qua con đường này.

Người trong Dương Minh Tông gọi đấy là Nhất Lộ Thăng Sơn, có nghĩa là con đường duy nhất đi lên núi.

Con đường mòn như bị một thanh đại kiếm chém xuống đất mà tạo thành, tách khu rừng rậm ra làm hai nửa riêng biệt, người trong Dương Minh Tông truyền tai với nhau rằng, năm xưa Dương Minh sư tổ của bọn họ chọn Đại Nhật sơn làm nơi khai tông lập phái, nhìn thấy thế núi hiển trở lại có rừng rậm um tùm và rất nhiều yêu thú sinh sống, Dương Minh sư tổ vì muốn tạo điều kiện cho đệ tử thuận lợi lên núi, xuống núi nên đã sử dụng thần thông chém ra một đạo kiếm khí tạo thành lối đi duy nhất này! Nhưng truyền thuyết đó có phải là sự thật hay không thì chẳng có một ai dám đứng ra vỗ ngực xác nhận cả, vì họ có tận mắt chứng kiến vị sư tổ kia hành động đâu!

Xuất hiện tại nấc thang đầu tiên của thềm đá đầy rêu phong xanh kín là một thanh niên trẻ tuổi. Người này mặc y phục màu xám, sau lưng áo có một chữ “Dương” thật lớn tượng trưng cho thân p