Sắc màu cuộc sống
Cái cảm giác hồi hộp khi ngồi trên chiếc xe con bốn bánh cùng tiếng nhạc nhẹ nhàng một mình trở về đây Việt sau bao ngày xa cách nơi đất khách. Tôi đã về với quê cha đất tổ, về với nơi dòng máu đang chảy trong mình. Lão Đạt đích thân sắp xếp hai tay chân thân thích và tin tưởng nhất sang tận nơi đưa tôi về khi lão còn vui chơi bên đất bạn Lào cùng các em xinh đẹp nuột nà hợp gu…
– Đây là thứ đại ca bảo đưa cậu… Cha Trường người cao to trắng trẻo với những hình xăm mỹ miều rất đẹp ngồi bên lái với lại đưa tôi cái túi giấy.
– Anh và anh em vất vả rồi… thứ này… Tôi ấp úng vì khó nói ra. Dù sao đây cũng là lần đầu anh em gặp mặt. Hai người là dân xã hội cộm cán đích thực.
– Chú em cứ yên tâm là không có bản thứ hai tồn tại trên đời và cũng không có một bằng chứng nào sót lại… ok… Trường mỉm cười, một nụ cười rất soái ca tự hào nói.
– Chuyện này đại ca bảo làm nên chú không cần lăn tăn. Mà chú có biết người phụ nữ đó là ai không vậy hả? Hùng vừa lái xe vừa lạnh lùng nói ra…
– Không?
– Dkm… chú em biết đang làm con cặc gì không hả? Đại ca ơi là đại ca… Trường xoa xoa đầu bức xúc nói.
– Hai anh đã nhất trí cùng em kiếm cơm, cùng ngồi một thuyền thì phải nên biết tin nhau. Cứ theo em mà làm là được…
– Nếu không vì đại ca mày có tin mạng tau lấy mạng chó mày không hả thằng lồn vắt mũi chưa sạch kia… Hùng phẫn nộ tấp xe vào lề đường mặt mày cau có nói.
– Hai anh hối hận vẫn còn kịp. Một là có tất cả… hai là đéo có cái gì như bây giờ… Tuổi tác là một lợi thế nhưng chưa nói lên được điều gì to tát đâu…
– Chạy đi… Chú cần bọn anh làm gì? Khi tối đại ca cũng đã nói sơ qua rồi… Trường có vẻ điềm tĩnh hơn vỗ vai Hùng rồi nói.
– Đại khái như tối hôm qua anh em mình đã nói chuyện… anh Trường vẫn làm bên mạng cầm đồ tín dụng và lô đề. Anh Hùng làm bên mảng tổ chức sòng bài và thu phế bảo kê… Nhưng chúng ta sẽ làm với quy mô lớn hơn… Tạm thời thì trong tỉnh đã…
– Phân vùng cả rồi… chưa kể cả bọn sử nó soi. Chú định phá vỡ vùng an toàn hay sao… Trường quay qua nhìn tôi khó hiểu nói…
– Đéo hiểu sao đại ca bảo chúng ta theo cái thằng oắt này được… dkm… Hùng bực dọc nói.
– Hai anh cầm lấy về củng cố mảng của mình cho chắc trước đi đã. Còn lại tính sau…
Hai lão nhìn vào cái túi tôi đưa cho rồi ngơ ngác nhìn qua nhau. Một số tiền không hề nhỏ tôi đưa làm hai lão tỏ ra ngạc nhiên và thích thú…
– Chú dám đưa cho bọn này sao…
– Hai người là người lão dâm dê tin tưởng thì thằng em đây cũng vậy… cầm tạm số này về làm tốt trước đi đã. Mà quên… Khi nào cần thiết em chủ động liên lạc hai anh… còn bề ngoài chúng ta không quen biết gì nhau nhé…
– Ý chú là sao? Lão Hùng đầu vịt khó hiểu hỏi…
– Ok… Lo mà chạy xe đi… Trường gật đầu với tôi rồi nháy mắt ra hiệu cho Hùng.
Tôi cũng đành liều tin tưởng hai tay đàn em thân cận của Đạt ke vì lão bảo hai thằng này chữ tín chữ nghĩa còn quý hơn cái mạng hai đứa. Trường em thì nhỏ con nhưng Thoòng mình lì lỡm có tiếng và điều tôi thích nhất chính là làm việc luôn luôn sử dụng cái đầu mình chứ không phải như Hùng đầu gấu luôn thích dùng nắm đấm để giải quyết mọi việc.
Hùng đầu gấu nổi danh từ cái vụ trừng trị bọn xã hội bắt nạt em gái lão khi một mình tay không cho một đám lâu la tầm 3 4 đứa ngã quỵ… còn Trường thì đồ lì lớn cũng như đầu óc mà mạnh khiến giới anh chị có tiếng tăm cũng cho vài phần mặt mũi. Hai lão là người tiếp quản địa bàn làm ăn của Đạt từ khi Đạt cùng tôi dặt dẹo… điều đáng quý là hàng tháng hai thằng này luôn luôn gửi tiền cho con Đạt và chăm non bố mẹ già của Đạt mặc dù đàn anh xa cơ.
– Cho em xuống đây… Còn chuyện kia anh Trường nhanh chóng làm liền đi.
– Ok… Người thì nhiều nhưng lòng người khó đoán…
– Em tin anh như anh tin đại ca anh vậy…
Tôi dừng xuống bên ven đường cách thành phố một đoạn ngắn cùng cái Vali chỉ đựng mỗi mình tiền là tiền. Không biết hai cha mà biết có chém người cướp của không biết?
Tôi đi mua sắm ít bộ quần áo rồi theo địa chỉ Trường đưa cho đến địa chỉ mới của nhà O Hà. Theo như Trường em nói thì sau khi chuyện đó xảy ra thì O cùng hai em chuyển về sống căn nhà mới ven sông. O Hà thì mở quán cafe cùng một dãy trọ cho sinh viên thuê còn cái Hồng thì đang làm cho một công ty nhà nước trong khi con Hạnh đang là sinh viên trường Y năm ba.
Tôi bước vào quán O mà hồi hộp cũng như vui mừng sau bao ngày xa cách… tôi háo hức vì muốn biết tin tức của bố mẹ cùng em gái như thế nào? Một quán cafe du dương theo tiếng nhạc nhẹ và khá yên tĩnh nằm ven con sông lớn… Tôi nhìn bao quát quán thì thấy khách khá đông nhưng đảo qua một vòng thì chẳng thấy O hay hai đứa em gái xinh đẹp đâu cả…
– Cho anh ly cafe đen không đường…
– Dạ…
Tôi gọi ly cafe và chọn cái bàn gần sông nhất để ngắm cảnh. Ở đây thì có thể nhìn ra sông cũng như thoáng mát vô cùng… Rồi ánh mắt tôi bắt gặp một bóng hình quen thuộc… là O tôi đang từ nhà đi sang quán… Ôi định mệnh… O tôi năm nay đã đầu 4 rồi mà vẫn trẻ trung xinh đẹp như gái đôi mươi… mái tóc đen bồng bềnh càng tô lên cho khuôn mặt tròn trĩnh phúc hậu ấy một nét đẹp ma mỹ.
Chiếc áo phông ôm trọn cặp ngực nở nang và để lộ một cái khe hút hồn đám trai trẻ… Nếu như ai đó không biết thì cứ nghĩ O tầm đầu ba chứ bao nhiêu… Vẫn là nụ cười để lộ hai cái má lúm đồng tiền duyên dáng và ánh mắt đen láy to tròn ấy làm tôi ngẩn ngơ… Tôi ngồi đó chống cằm nhìn O đon đả đi thu tiền các bàn mà hạnh phúc vì O vẫn bình yên vẫn vui vẻ như ngày nào…
– Thanh toán em ơi…
– Ơ…
Sau một lúc thì O đi tới cùng hương thơm nhàn nhạt làm tim tôi như muốn rơi ra ngoài. Tôi cúi xuống vì muốn làm O bất ngờ… nhưng khi ngẩng mặt lên thì bắt gặp cặp mắt ngơ ngác, ngạc nhiên của O đang nhìn tôi chăm chú. Tôi mỉm cười gượng gạo…
– Hải… là cháu đúng không? Tay chân O run run khi hai mắt đỏ hoe nhìn tôi.
– O… là cháu đây… Hải đây… Tôi đứng lên theo quán tính mỉm cười nhìn O.
– Là cháu tôi thật rồi… O ôm chầm lấy tôi rồi thút thít. Một mùi hương nhàn nhạt làm tâm tình tôi cảm thấy rất nhẹ nhàng.
Thế là mặc kệ bao nhiêu ánh mắt ngơ ngác nhìn hai O cháu. O ôm lấy tôi thút thít như cô con nút rồi bắt tôi kéo va li lệt đệt theo O về nhà…
Hai O cháu ngồi nói chuyện những năm vừa qua… O hỏi tôi nhiều lắm… O thút thít khi tôi hỏi đến bố mẹ và em… O bảo từ khi đó bố tôi c&