Gái Gú Việt Nam

Quần lót của mẹ

Phần 12
Cả lớp ôm bụng cười rần rần nhưng đâu biết tình hình trong quần tụi con trai ngồi gần cửa đang rất căng thẳng. Phải đi gấp thôi chứ không khéo phọt ra tùm lum. Nghĩ đến bọn con nít vì những đường nét gợi cảm từ cô giáo mà thủ dâm tập thể khiến Nga thấy vui vui. Mình chưa già, mình vẫn trẻ đẹp quyến rũ nên chúng nó mới thích mình như vậy.

Cả trường đang vào giờ học nên nhà vệ sinh vắng hoe, chỉ có đám con trai lớp 12A1 là kéo nhau ra đó, mỗi thằng một nhà cầu chui vào đóng cửa sục như điên. Dương cũng thế, nó bị bội thực khi mới sáng nay hôn mu lồn rồi bây giờ lại được ngắm chiếc xì líp tím quá ư là gợi dục. Tay vừa sục vừa nghĩ về những hình ảnh bốc lửa trên sân thượng. Mẹ ơi tối nay cho con ôm ấp sờ mó nhé, con thích mẹ lắm. Ui ui… cô giáo của em ơi cô hấp dẫn quá, em chịch cô đây. Dương vòng bàn tay thành cái ống nắc cặc vào đó tự tưởng tượng ra lỗ lồn của cô chủ nhiệm. Không khó để vẽ nên từng chi tiết vì nó đã được thấy lồn mẹ co siết vào cặc ba rồi nhả dâm thủy dầm dề. Dương đang tưởng tượng mình là người nằm trên, mặt ngửa nhìn lên mảng mạng nhện bám trên mái tole cắn răng thầm gọi tên cô Nga chứ không dám gọi tiếng mẹ. Dương gầm gừ run rẩy rồi cuối cùng cũng phọt ra xối xả. Cả người cứ giật giật tê sướng khi phóng thích hàng triệu con lăng quăng vào bồn cầu. Dương vuốt từ gốc tới ngọn vắt hết những tồn đọng thoa trắng cặc tưởng tượng khí lồn của mẹ dính đẫm trên khúc gân nứng. Mãi một lúc sau mới nhấn nút xả bước ra khỏi toilet.

– Phê quá mày ơi tao mới chịch cô Nga.
– Tao cũng vậy, chịch cô đã quá Dương ơi!
– Tao cú vô mỏ tụi bây nha chưa. Ăn với nói…
– Cái thằng đạo đức giả. Đừng có nói lúc sục chỉ nghĩ tới bà lao công nha mày.
– Nghĩ thì để trong đầu, nói ra không lọt lỗ tai chút nào. Lỡ có ai nghe rồi đến tai cô thì sao?

Nghĩ thôi đã nghĩa lý gì, tụi bây có khác gì đám ăn mày mơ về một bữa cơm thịnh soạn, có đứa nào được thấy lồn của mẹ tao đâu mà ở đó nói chịch cô Nga, giỏi bốc phét. Cả đám sảng khoái đi lên lầu len vào chỗ ngồi trám dần những khoảng trống…

Buổi học diễn ra bình thường như bao ngày, duy chỉ có nhóm nam sinh ở cửa ra vào là nứng liên khúc vì chiếc xì líp tím cứ lượn lờ qua lại trên bục giảng. Chuông ngân dài hết tiết văn cũng là giờ ra chơi. Thật tiếc vì chưa phải giờ về? Nga không cần cặp giỏ xách bên hông mà cầm ở quai mặc kệ thiên hạ muốn ngắm muốn nghía rồi tự tưởng tượng tùy thích. Dáng người dong dỏng cao đứng giữa bục chào cả lớp trước khi rời phòng. Học sinh lại có dịp nối gót vây quanh đẩy đưa trêu ghẹo cô giáo.

– Hôm nay cô mặc áo dài tím đẹp quá cô ơi!
– Chỉ có hôm nay cô đẹp thôi hả? – Nga cười tươi như hoa.
– Dạ không phải, ngày nào cô cũng đẹp nhưng hôm nay nổi bật nhất.
– Cô đẹp mà còn sang quá chừng hà!
– Nhìn cô yêu quá đi thôi. Sau này em nhất định phải tìm người giống hệt cô lấy làm vợ.

Cũng biết tán dữ há. Nhưng tiếc là cô có chồng rồi, thôi bỏ ý định tán tỉnh cô đi nhé. Hôm nay Dương không chơi đá cầu vì bận ra căn tin nhận phần thưởng là chầu ăn sáng phủ phê. Trong lòng đám bạn vẫn chưa thể tâm phục khẩu phục vì cho rằng Dương chỉ đoán mò. Màu tím quần lót của cô Nga rất bắt mắt nhưng không nằm trong quy luật thay đổi trang phục khiến tụi bạn thua cay cho rằng chó táp phải ruồi.

– Đụ má tao đéo phục chơi khô máu cá tiếp nè, mày nói đi mai sẽ là màu gì?
– Mai lớp mình không có tiết văn, khó à nha.
– Nhưng cô dạy lớp khác, giờ ra chơi mình vẫn có thể tia được. Hay mày ăn rồi chạy làng?
– Ê… đéo chơi kiểu đó nha – Một thằng cũng trong đám thua cuộc hùa vào.
– Chạy làng con mắt mày. Tao sợ tụi bây thua hết tiền thôi.
– Má… xạo lồn, nay ăn hên không dám cá nữa thì nói tao tha cho.
– Thích thì chơi mày.
– Nói đi, mai cô mặc màu gì?

Dương nghiền ngẫm hồi tưởng lại tủ quần lót của mẹ để nghĩ xem mình thích chọn màu nào chứ không phải đoán mẹ sẽ mặc cái nào. Hai ngày liền mẹ đã mặc áo màu, hay mai để mẹ mặc đồ trắng? Mẹ có đến mấy bộ áo dài trắng rất đẹp, phía trước có nhành trúc rất duyên dáng. Mà không biết mình quy định như vậy có khiến mẹ khó chịu không. Mặc dù hôm nay mẹ đã chiều ý nhưng không có nghĩa là chuyện này sẽ lặp lại trơn tru, tốt nhất về nhà dụ dỗ rồi hỏi xem mẹ sẽ mặc cái gì.

– Để tối nay tao nghiền ngẫm quy luật của cô rồi báo với tụi mày qua tin nhắn.
– Ok, miễn sao trước khi cô xuất hiện ở trường là được.
– Ê mày đừng có nói là chặn đường hỏi đó nha.
– Ụ má… tao cho mày số điện thoại coi mày có dám hỏi không chứ ở đó mà chận đường – Cả đám phá lên cười khanh khách.

Nga đặt giỏ xách lên bàn đưa mắt ra cửa sổ từ phòng nghỉ giáo viên tìm Dương nhưng không thấy. Nga nhìn xuống chỗ hở đang ẩn hiện một bản ren nhỏ đúng hai phân sau lớp vải satin khá mỏng, nàng đã chiều ý mặc quần lót tím và thật sự ái ngại trước màu sắc nổi bật của nó nên cứ phải khép nép. Nhớ lại khi nãy nàng tinh tế xoay nghiêng để Dương nhìn vào hông, sự phấn chấn của thằng bé đã nói lên một chiến thắng giòn giã. Vậy là bù cho vụ thua hôm qua rồi nhé anh hai của tui, quỷ gì đâu!

Nga ghé mông ngồi xuống ghế, vài giáo viên nữ cũng về đến phòng ngồi chung bàn. Đây là nhóm bà tám sồn sồn hay kháo chuyện chồng con. Đôi khi Nga có tham gia nhưng phần lớn chỉ ngồi nghe. Hôm nay câu chuyện trở nên rôm rả khi một người khơi đề tài tế nhị. Lại nữa rồi, sắp nghe các bà than vãn chuyện ăn không đủ no, thậm chí còn bị chồng bỏ đói.

– Chán, chắc em ly dị quá chị?
– Suy nghĩ kỹ chưa mà nói vậy?
– Mấy tháng nay ổng chẳng hề đụng tới em, tối nào về cũng say mèm ngủ ngáy như trâu.
– Ăn nhậu kiểu đó thì tắt lửa sớm là đúng rồi.
– Bởi vậy mới bực. Mình thì thèm gần chết, mon men tới khều bị hất tay hỏi có quê không? Có chồng như vậy thì có làm quái gì.
– Ừ nghĩ cũng lạ, đàn ông được xem là phái mạnh, vậy mà khi nhập cuộc làm có một chút là thở không ra hơi trong khi tụi mình vẫn chưa tới đâu.

Bàn tay trắng tinh của cô giáo Bích Nga đang vuốt trên điện thoại với đôi mắt tuyệt đẹp chăm chú vào màn hình nhưng đừng tưởng nàng không nghe thấy, không một lời trao đổi nào lọt khỏi đôi tai thính rất biết chọn lọc nội dung.

– Đàn bà tụi mình mà bầu bì sanh đẻ là mấy ông ra ngoài tòm tèm. Thử mình làm vậy coi mấy ổng có chịu không?
– Thằng chồng nào mà có cái thói gia trưởng chỉ biết bản thân thì đá nó đi chứ giữ chi rồi tru tréo. Tuổi của chị em mình không lo hưởng thụ, để vài năm nữa hết xí quách ai bù đắp cho? Cứ lệ thuộc riết vào mấy thằng chồng vô trách nhiệm làm chi cho khổ đời. Nghe chị, kiếm trai tơ xài cho nó đã.
– Nhiều khi em cũng muốn nổi loạn nhưng không dám.
– Phải nghe chị, dẹp hết những trói buộc để sống cho bản thân. Thử một lần cho biết, trai mới lớn đã lắm cưng ơi.
– Chị xài chưa mà biết?
– Hì hì… Em phải hỏi là chị ăn tụi nó bao nhiêu lần rồi mới đúng. Nói nhỏ thôi nha, mới hôm qua chị đi suốt đêm đến sáng đi dạy luôn nè. Biết từ chiều hôm trước đến sáng hôm sau nó chơi mấy nhát không? Sáu nhát đó em!
– Má ơi!!! – Cả một đám đàn bà thiếu trai phải bụm miệng kinh ngạc – Vậy là trâu chứ đâu phải người ta. Chồng em cả tháng giỏi lắm một cái mà chưa được hai phút đã leo xuống, nhiều khi mình tự hỏi không biết ổng có đút vô chưa.
– Làm sáu cái sao chịu nổi hả trời???
– Em thử nếm trai trẻ đi nó khác với chồng lắm. Tưởng mình không kham nổi nhưng qua cái thứ ba là em chỉ có muốn liên tục chứ đừng nói là năm hay sáu gì nữa.
– Thiệt hả? – Mấy cái đầu chụm lại nhỏ to – Mà mỗi nhát là bao lâu?
– Cái đầu tiên chừng 20 phút nó phọt mất tiêu. Nhưng từ cái thứ hai thì chơi lâu khỏi phải nói, giống như quen lỗ nên súng ống cũng lì hơn. Thằng hôm qua có kinh nghiệm lắm, lúc cứng thì nó rút ra dưỡng sức còn lúc hơi mềm đút vào nhấp rất sung, đúng bài bản “vào chết ra sống” nhờ vậy nó bền thấy sợ. Chị không nhớ là bao lâu chỉ biết sướng chèm nhẹp cả tấm nệm.
– Má ơi chắc em phải đi toilet liền quá – Cả nhóm giáo viên cùng phá lên cười hô hố.
– Mình thì mong hai cái là tê bướm lắm rồi, thêm tới cái thứ ba ngủ ngon dữ lắm. Chị vừa tuôn ra dầm dề là híp mắt ngủ lúc nào không biết.
– Nếu ngủ