Phận hồng nhan
Út Thơm sửa soạn lại chiếc giường trúc, tài sản quý giá duy nhất trong căn nhà tranh vách đất này, căn nhà đã được chồng và anh em chị dựng nên được 2 năm nay, trước ngày tân hôn của vợ chồng chị. Út Thơm thay chiếu, gối và chăn mới cho cái giường, cả mùn cũng được chị phủ sẵn dù trời mới chập choạng tối, chẳng là đêm nay, chị lại dùng nó để tiếp đón một người đàn ông quen thuộc.
Sau khi sửa soạn giường chiếu xong thì Út Thơm sửa soạn cho chính mình, chị lấy từ trong tủ quần áo ra nào là quần lanh đen, áo bà ba trắng, và đặc biệt một bộ đồ lót trắng mới tinh vẫn còn nguyên mác, nguyên bọc, chị mới mua nó ở chợ huyện sáng nay. Út Thơm ngắm nghía bọc đồ lót đó, cả đời chị gần 30 mươi năm nay mới cầm trên tay 1 bộ đồ lót đẹp đẽ sang trọng như thế, mặt chị rạng rỡ thể hiện sự thích thú, tay run run xé vỏ bao nilon nhẹ nhàng như sợ làm hư nó, rồi chị mân mê miết dọc theo từng đường may mũi chỉ, hay săm soi hoa văn được thêu nổi đơn giản trên đó.
“Ôi đẹp quá, còn thơm nữa, cái này là đồ của mấy bà lắm tiền nhiều của mới hay mặc, chứ phận nghèo như mình nào dám có mơ tới, giờ thì mình cũng có được 1 bộ, nhưng cũng tốn tận 15 đồng, đắt thật. Mình chỉ dám mua 1 bộ, dù gì cũng là tiền ông Cao đưa, mua hết mặt mũi nào nhìn ông, cũng đâu phải tiền của mình… Ôi mày đẹp làm sao, tao sẽ mặc mày lên người, hihi”, Út Thơm mỉm cười mãn nguyện, chị đưa bộ đồ lót trắng đó lên mũi ngửi đầy vẻ say mê, nâng niu như 1 bảo vật trên đời, suy cho cùng chị cũng là phận đàn bà, cũng ham sửa soạn trau chuốt nhung lụa, nhưng đâu phải ở đời muốn gì cũng được.
Gia đình Út Thơm vốn nghèo khó, làm thuê cho điền chủ Cao như bao phận đời nông dân trong làng này. Từ thời con gái đến giờ, Út Thơm chỉ mặc những bộ đồ lót như cái áo ba lỗ cụt tay do mẹ chị để lại, được vá víu tạm bằng vải vụn mỗi khi nó sờn rách, chị mặc nó phía trong người để che đi núm vú vun cao, bộ ngực nảy nở trước bao ánh mắt người đời khi chị ra đường của phận đàn bà, chị làm gì biết những bộ đồ lót xịn là gì. Mà có phải mình Út Thơm khổ thế đâu, biết bao phận đời con gái ở cái xứ này cũng như chị, cái nghèo cái khổ không tiền đã đẩy họ ra xa khỏi cuộc sống văn minh hiện đại, chẳng bù với bây giờ.
Út Thơm đóng cửa chính và cửa sổ lại, nhưng cũng không quên cho chú chó Phú Quốc tên Gạo của gia đình mình vào nhà, vì để ở ngoài chú sẽ gầm gừ cào cấu làm hư cửa và các tường đất. Mà nói là cửa cho sang chứ thật ra cũng chỉ là vài miếng lá dong khô được nẹp vào giữa những thanh gỗ, đủ để che nắng che mưa, chứ không che được con mắt người nào muốn nhìn, cả căn nhà chị cũng vậy, lỗ mọt lỗ thủng rải rác khắp các bức tường đất, nhưng cuộc đời bần nông như thế quen rồi, liệu trau chuốt cho ai xem khi cả ngày ngoài đồng áng và thời gian rảnh đâu mà sửa sang lại chúng khi chồng chị cả ngày đầu tắt mặt tối lao động cho điền chủ Cao rồi. Căn nhà sẽ chỉ được sửa lại với điều kiện mùa mưa bão đến hoặc tận dụng thời gian điền chủ cho họ nghỉ ngơi vào dịp Tết Nguyên Đán, sau những ngày làm việc vất vả để sửa chữa nó. Út Thơm mang theo cây đèn cầy đang cháy sáng duy nhất trong căn nhà bước vào buồng tắm, chị cũng chẳng buồn lòng kéo tấm rèm vải cũ kỹ che lại khi yên tâm rằng cửa nẻo đã được đóng kín, có con Gạo bên cạnh và chó các nhà xung quanh nuôi sẽ sủa khi thấy người lạ nào bén mảng quanh đây. Út Thơm ngân nga vài câu ca cổ yêu đời, từ từ trút bỏ hết quần áo trên người, mặc cho chú chó nằm yên bên cạnh đưa đôi mắt dòm ngó.
Út Thơm năm nay đã gần 30 tuổi, chị kết hôn trễ vì thương ba thương mẹ và thương cả xấp em nhỏ, chị chấp nhận hy sinh thời kỳ xuân xanh, tươi đẹp nhất của mình để chăm lo ba mẹ già và quán xuyến nuôi các em khôn lớn mặc cho biết bao cánh đàn ông già trẻ lớn bé ngày đêm theo đuổi tán tỉnh. Rồi khi bố mẹ mất và các em yên ổn cuộc sống, Út Thơm mới bằng lòng kiếm một tấm chồng sinh con để làm tròn trách nhiệm của một kiếp người, đó là điều mà mọi người trong nhà hay nói với chị. May mắn thay, tuổi tác dường như chỉ làm tăng thêm sự đậm đà hấp dẫn của Út Thơm kèm với nhan sắc kiều diễm mật ngọt của chị, đàn ông quanh làng vẫn cứ như những con ong chầu chực bông hoa ấy mở nhụy để xông vào, chắc các bà mụ đã rất dày công nhào nặn ban tặng nét đẹp đó cho chị.
Ngọn nến làm in bóng cơ thể 1 người phụ nữ và 1 chú chó to lên trên bức rèm khép hờ hững, đó là một mái tóc dài thướt tha đang buông xõa, một bộ ngực căng tròn đầy đặn vươn cao mời gọi, một cặp mông cong tròn nở nang của con gái xứ ruộng đồng và một đôi chân thon dài nhìn rất khiêu gợi, tất cả chúng đều đang được những dòng nước mát mà Út Thơm xối lên người mơn trớn len lỏi, chảy dọc khắp cơ thể căng tràn nhục dục của chị. Nguồn nước chứa đầy phù sa như 1 phép màu làm da dẻ Út Thơm trắng sáng hơn, như thầm trả công cho chị khi đã phải bỏ công đi múc chúng ở con sông cạnh nhà.
Út Thơm biết mình đẹp, đơn giản là vì đàn ông quanh đây vẫn luôn tán tỉnh theo đuổi và dòm ngó chị từ tuổi cặp kê đến giờ, họ có thể là bần nông hay tá điền thuê mướn, người lính hay sĩ quan, điền chủ hay cậu ấm, là người to cao lực điền, hay thư sinh yếu đuối, là cậu trai mới động dục hay ông lão góa vợ. Tựu chung lại, họ đều là những kẻ đã ngã gục trước vẻ đẹp đằm thắm và cơ thể gợi tình của Út Thơm, niềm ước ao sở hữu được chị và nhất là được tận hưởng cái xác thịt quyến rũ mà bao cô gái không thể sánh bằng của chị là điều mà các anh đàn ông khi đã gặp chị rồi thì luôn ngày đêm mơ tưởng. Để dập tắt đi những kẻ si tình đó, vì thứ tình yêu mà họ mang lại cho Út Thơm không đem lại điều tốt đẹp gì ngoài những phiền toái trong cuộc sống, điều tiếng xì xầm của các chị em phụ nữ khác trong làng, những lời ghen tuông nói xấu của các bà vợ, và những lời đồn ác ý rằng chị cố tình ở vậy để quyến rũ hết tất cả đám đàn ông có trên đời, phải làm họ chết mê chết mệt với chị, để họ cung phụng chu cấp chị sống đầy đủ phủ phê hơn nên chị mới không thèm lấy chồng. Vì sợ hãi trước những miệng đời đó, vì sự hối thúc của các em, vì chẳng còn gánh trách nhiệm nuôi ba mẹ già, Út Thơm đành phải vội vàng quyết định lấy chồng, chị chọn đại một người đàn ông mà chị cảm thấy ưng ý, dù chưa nảy sinh tình cảm, đó là 1 người to cao khỏe mạnh, siêng năng và chưa có đời vợ nào. Út Thơm chọn người đó vì nghĩ theo quan niệm của ông bà xưa, người đàn ông như vậy sẽ không để vợ con đói khổ, chị không dám chọn cho mình 1 người có quyền có thế dù lọt vào mắt xanh của biết bao ông tổng, ông nghè, nhưng với bản chất nhút nhát, yếu đuối của mình, chị nghĩ bản thân không xứng đáng gia thế, chị cũng không chấp nhận làm vợ lẽ và chị thấy bản thân sẽ an toàn hơn biết bao nếu chị chấp nhận lấy một người đàn ông bần nông, để tránh xa những lời nói chua cay chị đèo bồng trèo cao của người đời.
Anh Đớt chồng Út Thơm là 1 người hiền lành, ít nói, có pha 1 chút cam chịu, đối lập với vóc dáng to cao, khỏe mạnh hơn người của anh. Anh Đớt đã từng hạnh phúc biết bao khi Út Thơm đồng ý lấy anh, người phụ nữ đẹp nhất mà anh từng thấy, anh cảm thấy ông trời đã phù hộ cho anh rất nhiều khi giúp anh vượt qua biết bao cây si khác quây quanh chị. Tuy vậy sự ghen tị thù ghét của những người đàn ông khác khi thấy anh Đớt đột nhiên trở thành chồng Út Thơm từ đó cũng thành hình làm anh có rất ít bè bạn, nhưng anh cũng không bận tâm lắm, vì cả ngày anh đã dành hết thời gian cho việc đồng áng, tối đến lại thỉnh thoảng ra canh chòi vịt cho điền chủ Cao. Đối với anh Đớt, điều quan trọng nhất trong đời anh bây giờ là chăm lo toàn vẹn cho Út Thơm, anh để chị ở nhà lo việc vặt vãnh cơm nước, mọi nặng nhọc còn lại anh gánh hết và mới đây anh càng trở nên hạnh phúc hơn khi Út Thơm báo với anh rằng chị đã có bầu, anh sắp trở thành bố. Còn gì tuyệt vời hơn khi người mình thương yêu sinh cho mình những đứa con kháu khỉnh, nhưng tiếc thay anh không hề biết rằng cái bầu đó không phải là của anh, một sự lừa dối đau đớn.
Út Thơm cứ ngỡ rằng sau khi lập gia đình rồi thì cuộc sống chị sẽ bình an đến hết đời, miệng đời cũng sẽ thôi nhắc về chị, thế mà trời xui đất khiến làm sao, chị lại bị điền chủ Cao chinh phục sau khi chị đã lấy chồng được hơn 1 năm. Điền chủ Cao đã ăn tươi nuốt sống thể xác và tinh thần của Út Thơm trong 1 lần hiếm hoi ghé nhà tìm chồng chị nhưng chồng chị lại không có ở đó. Đêm đó mặc cho lúc đầu con Gạo to lớn hung hãn sủa inh ỏi, nhưng với kinh nghiệm ghé thăm biết bao nhiêu nhà đàn bà góa chồng hay có chồng, điền chủ Cao luôn thủ sẵn những miếng thịt nướng tươi ngon trong người, và với thủ pháp dụ chó ngừng sủa, ông đã hiếp dâm chính chủ nhân của nó trên chiếc giường trúc, một phần là cũng do chủ nhân nó không dám kêu la cứu giúp. Thế rồi vì ngại ngùng, lại vì sợ điều tiếng, Út Thơm không dám hé răng nói chuyện này với ai, đành cam chịu chấp nhận, điều đó đúng y như dự đoán xảo quyệt của điền chủ Cao, lão biết rằng con mồi đã mắc bẫy nên càng thường xuyên ghé thăm nhà chị hơn, một phần lão cũng là 1 trong những kẻ si tình đã đổ gục trước vẻ đẹp của chị, đã theo tán tỉnh đòi cưới chị làm vợ lẻ ngần ấy năm nhưng chị một mực từ chối và 1 phần khi xâm chiếm được cơ thể chị rồi, lão càng khát khao thưởng thức nó hơn nữa. Vì bản thân điền chủ Cao ở xứ này như vua một cõi vì sự giàu có của mình, lão đã chinh phục chơi đùa không biết bao nhiêu cơ thể đàn bà, từ gái chính chuyên đến bà góa, từ những con đĩ điếm trên huyện đến những cô em mới lớn nhưng đua đòi cần tiền để ăn diện, ấy thế mà với cái cơ thể căng mọng và dâm dật của Út Thơm, lão lại mê mệt không dứt ra được.(Điền chủ Cao năm nay 41 tuổi, dáng lão mảnh khảnh, trông như thư sinh, nhưng lại là một gã đam mê điếm đàng cờ bạc).
Út Thơm dùng từng ngón tay thon dài của mình di chuyển kỳ cọ nhẹ nhàng từng bộ phận của cơ thể chị, chị biết đêm nay nó sẽ lại được dâng hiến cho một người đàn ông khác không phải chồng chị. Cũng đã bẵng đi 1 thời gian dài từ lần đầu tiên bị điền chủ Cao hiếp dâm, Út Thơm giờ như quen dần với chuyện lão ghé nhà để thăm cái lồn của chị, dẫu biết rằng đạo ở đời phụ nữ phải chính chuyên, xuất giá tòng phu – phu tử tòng tử, nhưng cớ sao từ khi bị con cặc của lão xâm chiếm, dục vọng tình dục của chị lại trở nên mãnh liệt hơn, dù rằng con cặc của chồng chị cũng đâu thua kém gì lão. Thế nhưng, cái thua của chồng Út Thơm là anh không hư hỏng hay sỏi chuyện tình dục như điền chủ Cao, anh không dám đòi hỏi hơn, không dám bậy bạ hơn, anh cung kính cúi mình như một tên hầu cận chỉ dám làm những gì mà chị cho phép hay như một người tu hành đạo giáo khắc khổ quan hệ tình dục theo khuôn khổ mà đạo đức ở đời cho phép, đó là điều anh nghĩ. Nhưng hỡi ôi, lên giường mà cần gì phép tắc đạo đời, Út Thơm cần nhiều thứ mãnh liệt, hư hỏng hơn thế, nhưng chị nào dám mở lời với chồng mình, chị nghĩ nói thế khác nào thừa nhận chị là thứ đàn bà dâm đãng lăng loàn, với ở đời đâu phải chỉ có mỗi việc đó, còn nhiều việc mà phận nghèo phải nghĩ đến mà. Thế nhưng tréo ngoe làm sao, chính điều đó lại làm Út Thơm càng ngày càng gần gũi với điền chủ Cao hơn, với lão thì chị bị động hết mọi thứ, nhưng bị động trong hoan lạc, lão thật biến thái bệnh hoạn, nhưng nhờ thế mà lại chạm đến những ham muốn dâm đãng thầm kín chất chứa bấy lâu trong người chị, như một người đả thông kinh mạch để chị trở thành 1 cao thủ võ lâm. Chỉ cần chồng Út Thơm đi vắng, thì chị biết đó là do điền chủ Cao điều anh đi để lão có thể ghé thăm chị, chị cũng không buồn giải thích cho chồng mình biết sự sắp xếp đầy ý đồ của lão, chị buông xuôi chấp nhận, không… không phải, có lẽ bây giờ chị thấy rạo rực mong chờ được lão ghé thăm hơn là buông xuôi của lúc trước, chẳng phải lần nào lão qua chị cũng tắm rửa trau chuốt bản thân mình thật kỹ rồi dâng tận miệng cho lão xơi đó sao.
“Mình khát khao tình dục đến thế ư, có thật là mình rất đĩ thõa như ông Cao nói không? Mình đã lấy chồng nhưng lại mang bầu với ông Cao, liệu khi vỡ lở chuyện thì mình sẽ ra sao, chắc vợ ông ta hay chính cả chồng mình giết mình mất, dân làng xua đuổi xa lánh mình cũng buồn tủi chết thôi, nhưng làm sao… làm sao có thể dừng tất cả những chuyện này lại được đây, có dừng lại thì mình cũng đang mang cốt nhục của người ta rồi, mình đã lừa dối chồng mình, và mình cũng lại thích những đêm được ông Cao ghé thăm, ông ta rất biết cách làm cho mình sướng đến ngất lịm, khác xa người chồng vạm vỡ lực điền của mình. Ôi… Thơm ơi… hồng nhan bạc phận mà người ta hay nói đây sao”, Út Thơm mơ màng ngồi tựa lưng vào lu nước trong buồng tắm, mặt chị đan xen cảm xúc lẫn lộn, lúc đầy tội lỗi hối hận, lúc lại cao trào hưng phấn kèm tiếng rên khẽ ở cuống họng. Đôi tay Út Thơm vẫn di chuyển kỳ cọ khắp cơ thể chị, nhưng có lúc chúng dừng lại se se 2 đầu vú đang cương cứng của chị, có lúc lại dừng ở cái mu lồn nhô cao trắng tinh của chị, rồi bất giác 1 – 2 ngón tay len lỏi thọc vào trong lồn chị, lúc nông lúc sâu, những giọt nước nước chảy chầm chậm xuống háng xuống đùi rồi dọc theo chân chị rơi xuống nền đất, chẳng biết đó là nước sông hay nước nhờn của chị nữa. Chú chó đực Phú Quốc vẫn nằm bất động ở đấy, chăm chú theo dõi từng hành động của Út Thơm, nó thật là may mắn hơn bao người đàn ông khác, luôn được chị cho làm khán giả thưởng thức cơ thể trần truồng hứng tình của chị, có lẽ điều đó cũng làm nó thấy thích thú nên mỗi lần chị đóng cửa nhà là nó chẳng chịu nằm ngoài, cứ nhất định đòi vào trong, chứ không cái cửa hay vách đất sẽ bị nó cào cho rách bươm, thật là 1 con chó đáo để.
Tiếng chó sủa của những căn nhà lân cận làm Út Thơm giật mình, con Gạo cũng sủa theo, nhưng nhìn cách sủa vui mừng hớn hở của nó thì chị biết là người nào rồi, đó chỉ có thể là điền chủ Cao, vì mỗi lần ông đến, đều đem cho nó 1 miếng thịt nướng to tướng. Út Thơm nghĩ cũng tội cho chú chó của mình, nó từ khi sinh ra đã sống với gia đình chị, nhưng với nó miếng thịt như bộ đồ lót trắng mà chị mới mua, tất cả đều là một thứ gì đó quá xa vời, vượt tầm với của cả chủ lẫn chó mặc cho họ vẫn hăng say lao động cực nhọc. Mọi thứ tài sản nông sản họ làm ra đều về tay các điền chủ, còn lại chút lương thực còm cho những mảnh đời nông dân nghèo khó, họ quây quần lại thành 1 xóm nghèo đùm bọc nhau, có cơm ăn đã là may lấy đâu ra tiền mà mua thịt, mua đồ lót, nhung lụa. Út Thơm tạm gác những suy tư, dằn vặt đang tuôn chảy trong đầu, chị vội lau mình rồi nhanh chóng mặc đồ vào, tuy vậy bộ đồ lót lần đầu tiên được mặc trên người cũng làm chị tốn kha khá thời gian, nhất là cái áo ngực vì chị chưa quen cài chốt như thế nào.
“Thơm ơi!!! Mở cửa cho anh nào, anh tới rồi đây”, tiếng gọi khẽ kèm những cái lay cửa sổ nhẹ nhàng.
“Em nghe rồi, ông đừng lắc cửa nữa kẻo xung quanh để ý”, Út Thơm nhanh chóng đáp lại cũng bằng lời nói khẽ tương ứng, chị nhanh chóng xách cây đèn cầy chạy nhanh ra cửa chính rồi nhẹ nhàng mở cửa, một cái bóng đen nhanh chóng lẻn vào trong nhà khi cửa còn chưa kịp mở rộng, con Gạo mừng rỡ khi thấy mặt người quen, vội nhảy chồm lên chào đón vị khách mà nó và cô chủ nó đang chờ đợi. Út Thơm đảo mắt nhìn xung quanh rồi cũng nhanh chóng khép cánh cửa lại, còn mọi người xung quanh ư? Họ cũng đã quá quen với tiếng chó sủa um sùm nhưng chẳng thấy bóng ai, lúc mới đầu họ còn cố gắng soi đèn tìm kiếm xem chó sủa người lạ nào nhưng vô ích, cũng chẳng thấy ai vào nhà mình, vì với kinh nghiệm rình rập chui rúc hoạt động trong bóng đêm rồi nhanh chóng lẻn vào nhà dân như điền chủ Cao thì họ chẳng biết đâu mà lần. Chỉ trừ những đêm có trăng là lão đành chấp nhận ở yên tại nhà khuây khỏa với mụ vợ già nua xấu xí(cái này là lão hay tự nhận xét thế). Thế nên giờ người dân quanh đây cứ cho rằng lũ chó sủa đổng vì một bóng ma nào đó và chỉ biết kêu chúng im miệng để họ còn được nghỉ ngơi sau 1 ngày làm việc cực nhọc.
“Của chú mày đây, chạy tới đó ăn để ông còn làm việc nào, hêhê”, điền chủ Cao lấy từ trong túi giấy ra 1 miếng thịt to tướng ném vào góc nhà, chú chó nhanh chóng chạy sà đến và nhai ngấu nghiến, nó đã quá quen với mùi vị thịt nướng thơm lừng và cả sự ghé thăm thường xuyên của lão với chủ nhân nó, chẳng trách dù lão còn đang ở xa mà nó đã đánh hơi được và làm điệu bộ mừng rỡ báo cho bà chủ nó biết.
“Còn cái này tí tao thưởng mày sau, sau khi tao đã xong việc với bà chủ của mày nhé héhé”, điền chủ Cao gói cục xương to còn lại vào trong túi giấy và đặt lên bàn, mắt lão nhìn sang Út Thơm nỏ điệu cười biến thái.
“Ông thật là già dê quá chừng”, Út Thơm cũng niềm nở đáp lại bằng nụ cười bẽn lẽn với điền chủ Cao, rồi chị chậm rãi bước tới và ngồi xuống chiếc giường mà chị đã tốn công sửa soạn.
“Tất nhiên, với Thơm là anh phải dê rồi, anh cũng như con chó của em, thấy em như thấy thịt, phải tranh thủ ăn ngấu nghiến cho đã cơn thèm. Thơm ơi, anh nhớ em quá chừng, nhớ cả cách em làm anh sung sướng, hehe… em y như là một món thịt nướng hảo hạng mà anh muốn ăn mãi”, điền chủ Cao nhanh chóng bước tới trước mặt Út Thơm, đưa tay vuốt mái tóc chị vẫn còn chưa ráo nước.
“Gớm, ông thật là tinh tướng, thế hôm nay ông muốn làm con chó giống chó nhà em hay sao”, sự thân thuộc với điền chủ Cao đã làm cho Út Thơm dạn dĩ hơn khi nói chuyện với lão, nàng cũng không ngại ngùng giữ ý tứ như lúc trước nữa.
“Ôi tưởng gì, có làm 10 con chó cho em cũng được, miễn được gần em, được ăn cái này của em, hêhê…”, điền chủ Cao bất ngờ đặt 2 tay lên ngực Út Thơm mà bóp mạnh.
“Á… aá đau em… con chó già hư này…”, Út Thơm tát mạnh vào tay điền chủ Cao làm tay lão văng ra cả 2 bên.
“Ấy… cho em xin lỗi ông, do ông làm em đau quá… ông bóp lại đi… nhè nhẹ thôi”, Út Thơm biết mình vừa hơi mạnh tay, không dám làm điền chủ Cao phật lòng, chị vội vàng cầm 2 tay lão đặt lên ngực mình lại rồi õng ẹo làm điệu bộ hối lỗi, gương mặt lộ rõ sự dâm dật của đàn bà gần tình nhân.
“Ôi nhìn cái mặt Thơm giận dữ đáng yêu quá chừng, cái miệng vừa kêu anh là chó già cũng xinh xắn. Cho anh xin lỗi, để con chó già này bóp nhẹ lại… thế này… thế này được chưa em yêu…”, điền chủ Cao vừa nói vừa bóp vú Út Thơm theo từng nhịp điệu, lúc nhẹ lúc vừa phải lúc lại mạnh hơn 1 chút.
“Dạ… được… được ông ơi”, Út Thơm nhắm đôi mắt mơ màng, tận hưởng cảm giác đê mê tê dại từ đôi tay 1 người đàn ông lạ không phải chồng chị đang nghịch ngợm chơi đùa với cặp vú căng tròn của chị dù vẫn còn cách chúng 2 lớp áo. Út Thơm thích cảm giác này, chính xác là cảm giác mân mê, mạnh bạo mà người đàn ông này mang lại chứ không phải của chồng chị, dù thỉnh thoảng chồng chị vẫn thèm thuồng bóp vú chị nhưng chị lại ngại ngùng đẩy tay anh ra. Vậy mà, với điền chủ Cao, Út Thơm lại để mặc lão muốn bóp nắn cặp vú chị thế nào cũng được, chị còn th&