Gái Gú Việt Nam

Ô cửa kính

Phần 3
Hiên ngã người trên cái ghế quen thuộc. Sáng nay anh hoàn toàn rảnh rỗi. Gửi con đến trường, anh thong dong tới công ty mà không có vợ ngồi sau. Nhấm nháp một chút vị cà phê Phố, như một thói quen, anh lại liếc nhìn Diệu. Nàng đang hí hoáy nhắn tin với ai đó. Đầu Diệu cuối gần sát màn hình vi tính nên Hiên không thể nhìn được gương mặt xinh xắn của nàng.

Hiên với điện thoại, đầu đang tìm một chủ đề để bắt chuyện với nàng. Tay bấm vội dòng chữ, rồi lại xóa, rồi bấm, lại xóa. Có rất nhiều chủ đề để bắt chuyện giữa hai người đồng nghiệp công ty. Nhưng đối với những người đang thương thầm, thì chủ đề nào cũng thấy bất ổn và nhàn nhạt. Cuối cùng, thứ mà Hiên nhắn cho người thương chỉ vỏn vẹn là cái vị đăng đắng trên đầu lưỡi mình:

– Uống cà phê không em? Anh pha dư một gói này!

Một phút, hai phút… Năm phút trôi qua. Chữ « đã xem » quen thuộc trên ứng dụng messenger facebook cũng còn chưa hiển thị. Quái. Chẳng phải nàng đang nhắn tin hay sao. Hay nàng ngó lơ tin nhắn của mình. Hiên bực dọc quẳng điện thoại qua một bên với suy nghĩ trên.

Hôm nay công ty không có San. Hiên tranh thủ gây sự chú ý đến với người mình thầm thương. Ấy vậy mà bị quăng cục lơ to tổ bố. Anh xoay vô thức cục rubik trong tay, đầu đánh số những kẻ mà có thể khiến nàng tập trung nãy giờ.

… Tin…

Tiếng tin nhắn messenger đã tới. Hiên mừng quýnh truy cập ngay rồi lại hụt hẫng với dòng chữ gọn lỏn:

– K a!

Hiên trùng lòng, dòng chữ ngắn gọn lại còn viết tắt cho thấy chủ nhân nó không buồn quan tâm người nhận nghĩ gì. Tâm trạng của những người đang yêu mà không được thổ lộ hay đáp lại nó trồi sụt thế đấy. Lại nhìn về phía Diệu, Hiên thở dài thườn thượt.

– Có cần phải đáp lạnh lùng thế không. Em nhắn tin cho người khác thì nhoay nhoáy nhưng với tôi thì…

Hiên buồn bã người con gái anh đang nhìn chằm chằm. Từ bực dọc lại chuyển sang thấp thỏm. Hiên nhận ra hai vai nàng đang rung rung nhẹ. Đã quen quan sát Diệu, Hiên nhận ra sự khác thường của nàng ngay lập tức.

Nàng đang khóc…

Không ai để ý cả, không ai nhận ra cả. Cả căn phòng của Diệu không một ai phát hiện. Chỉ có Hiên chú tâm. Chàng IT si tình ở căn phòng bên kia cửa kính luôn luôn để tâm đến Diệu. Đã yêu thì đối phương chảy tí nước mắt cũng sẽ đau lòng thôi.

Diệu cúi gằm mặt xuống chân bàn. Tay vơ vội một số vật dụng cá nhân vào túi xách. Mũi khịt khịt, kiềm chế tiếng khóc nấc trong lòng. Chồng nàng sáng nay mới bị tai nạn trên đường lên trở lại thành phố. Anh đã được chuyển vào bệnh viện trong cơn mê man. Trước khi bất tỉnh, anh kịp đọc số điện thoại của vợ mình cho một người dân tốt bụng. Giờ nàng phải tức tốc đến bên anh ngay. Nàng là người thân duy nhất của anh ở đất Sài Gòn này.

Hiên bật dậy khi thấy Diệu quẩy túi xách đầu cuối gầm, bước nhanh ra khỏi cửa phòng. Lòng nóng ruột sôi, rõ ràng nàng đang gặp chuyện gì đó không ổn. Anh ngập ngừng một tí nhìn quanh. Một số người bên phòng nàng có chú ý rồi lại quay đầu lại công việc. Hiên tặc lưỡi mặc kệ có ai dòm ngó không, đuổi theo tiếng bước chân nhỏ dần về phía cầu thang.

Hiên đuổi kịp Diệu ở khoảnh sân công ty. Dáng nàng nhỏ nhắn, lầm lũi bước đi, liêu xiêu trong cơn gió thốc. Anh thương nàng… Anh thương nàng quá rồi…

– Em… em có chuyện gì à?

Diệu giật mình ngoái lại. Đôi mắt đỏ hoe mở tròn bất ngờ nho nhỏ với sự xuất hiện của Hiên.

– Dạ… chồng em bị tai nạn…

Trả lời nhanh rồi lại rảo bước vội vã về phía nhà xe, Diệu bỏ lại phía sau một kẻ si tình. Nàng không có thời gian cho một cuộc trò chuyện vu vơ. Nàng phải đến bên chồng nhanh nhất có thể. Anh cũng là người thân duy nhất của nàng ở đất Sài Gòn này.

Hiên đứng như trời trồng, anh thầm trách mình vô tâm với những suy nghĩ bực dọc khi nhận tin nhắn của nàng lúc nãy. Giờ đây, khi biết nguyên nhân, thấy nàng khóc, anh áy náy vô cùng, suýt chút nữa đã ôm nàng vào lòng. Nhưng anh lại càng không có tư cách quan tâm nàng, là đồng nghiệp hỏi han thêm nữa là thái quá. Nhìn dáng người nhỏ nhắn của nàng vội vã rời khỏi, lòng anh bức rức vô cùng. Hiên không cam tâm, cứ vô thức bước theo nàng.

Diệu loay hoay đề máy chiếc xe mình. Chiếc xe hình như không hiểu sự vội vã của Diệu, chính lúc gấp gáp nhất lại trở chứng. Lòng nôn nóng, Diệu bất lực, chảy thêm vài giọt nước mắt.

– Để anh thử nhé…

Giọng Hiên lại ấm áp vang lên sau lưng nàng. Diệu cũng hơi quái lạ trước sự lẽo đẽo theo sau của anh. Nhưng tâm trí nàng không còn chỗ lo lắng cho chuyện đó.

Hiên dằn lấy tay ga, cố gắng nhấn và vặn. Chiếc xe vẫn chai ỳ, rú nhẹ nhưng không nổ. Anh biết chắc bệnh tình này của cái xe rồi với tiếng máy kêu như thế này.

– Hư bình rồi em. Ừm. Không thể nổ được đâu.
– Hix hix… trời ơi… sao lại đúng lúc này…

Diệu đưa tay lên lau vội giọt nước mắt khúc khích khóc. Một luồng gió thốc thổi bay mái tóc nàng phơ phất trên gương mặt đẫm lệ. Khung cảnh thê lương hơn bao giờ hết. Bãi xe giữa giờ làm nên vắng vẻ không có ai khác ngoài hai người. Chỉ có Hiên lúc này chứng kiến người phụ nữ anh thương thầm đang yếu đuối vô cùng.

– Em đi đâu? Anh đưa đi!

Anh buồn lòng ngập ngừng đề nghị, anh muốn bên Diệu lúc này chẳng màng đến điều kỳ cục mình vừa nói ra. Điều đó khiến sự lúng túng chuyển từ anh sang Diệu.

– Thôi… thôi anh! Để em gọi grab hay taxi…

Diệu khúc khích từ chối. Nàng nhận ra mập mờ sự quan tâm khác thường của Hiên dành cho mình. Trong lòng thấy rất cổ quái nên tỏ ra đề phòng. Có rất nhiều phương án để Diệu có thể đến bên chồng khi xe hư nên biện pháp mà Hiên đề nghị chưa từng xuất hiện trong đầu nàng.

– Tùy… tùy ý em… anh sợ em chờ lâu…

Hiên hồi hộp cố tìm ra rủi ro có thể xảy ra để thuyết phục nàng. Anh muốn có cơ hội bên Diệu, thể hiện tình cảm của mình với nàng bằng mọi cách. Câu nói của Hiên quả thật có tác dụng. Hiên im lặng chờ đợi Diệu trầm tư suy tính. Nàng quệt tay gạt dòng lệ đang lưng tròng trên mắt, quyết đoán:

– Vậy! Anh giúp em với… bệnh viện 175…

San mấp máy đôi mắt ngáy ngủ của mình nhìn qua khung cửa kính ô tô. Cái lạnh se sắt của Đà Lạt mơn man trên làn da nàng, ánh nắng chiều nhàn nhạt chiếu lên gương mặt ngây thơ.

Đà lạt đẹp thật, đi bao nhiêu lần vẫn thấy đẹp. Nàng từng đến đây với chồng vài lần khi hẹn hò. Tay trong tay, sáng đi tham quan hết các danh lam thắng cảnh, tối dạo quanh chợ Đà Lạt, thưởng thức ẩm thực của thành phố sương, rồi sau cùng cuồng nhiệt làm tình cả đêm trong khách sạn. Có lần cả hai du lịch vào đợt mùa đông, tiết trời lạnh ngắt, nàng phải bú mút cả buổi trời, dương vật anh mới sẵn sàng lâm trận. Nhớ lại vẫn buồn cười.

– Cô San dậy rồi à?

Chú Tùng lên tiếng khi nghe tiếng cười khúc khích của San. Chú vẫn tỉnh táo cần mẫn lái xe qua những cung đường dốc lên dốc xuống của Đà Lạt. Ngoại trừ lúc d