Gái Gú Việt Nam

Nữ sinh hư hỏng

Trên đường về nhà Trâm chợt nhớ đến một chuyện khó giải quyết. Nếu đem chuyện này nói với cha thì ông sẽ nổi giận. Nàng sẽ không tránh khỏi một trận đòn. Cha nàng là một người rất nghiêm khắc đối với con cái. Nếu cha nàng biết được chuyện nàng đã làm ở trường hôm nay thì nàng không thể hình dung được kết quả bi đát đến mức nào. Trâm nghĩ phải nhờ ông Châu bạn của cha nàng giúp đỡ.

Ông Châu cũng trạc tuổi cha Trâm. Ông là người cao lớn, khỏe mạnh, nhanh nhẹn, dễ mến, tâm tính cởi mở, không khe khắt như cha nàng. Trâm biết ông đã ly hôn, không sống chung với vợ và hay ra ngoài nhiều hơn ở nhà. Thỉnh thoảng Trâm đã bắt gặp cặp mắt của ông xoi mói vào ngực nàng. Mỗi khi ông đến chơi với cha nàng, ông thường xoa đầu nàng và khen nàng ngoan. Trâm cũng có cảm tình với Châu vì ông khá vui tính.

Đứng trước cửa nhà ông Châu một lúc lâu, Trâm do dự, đắn đo mãi không biết sẽ nói sao để đạt được kết quả mong muốn. Không còn cách nào khác để khỏi bị bố đánh đòn, nàng đánh bạo giơ tay gõ cửa. Trâm vuốt lại mái tóc, sửa lại quần áo chỉnh tề, cố gắng lấy lại bình tĩnh như một cô gái ngây thơ, chờ ông Châu ra mở cửa.

Ông Châu mở cửa, Trâm ấp úng lên tiếng :

– Chào bác.

– Chào cháu ! Ngọn gió nào đã thổi cô cháu ngoan của bác đến đây ? Cháu vào nhà đi. Xin lỗi cháu, bác mới đi họp về, đang tắm nên chậm ra mở cửa.

Tuy đã gần 50 tuổi nhưng nhờ thường xuyên tập thể dục nên ông có một thân hình đẹp, khiêu gợi lòng ham muốn của phái nữ.

– Xin lỗi bác, cháu định đến nhờ bác một việc, không biết bác có vui lòng giúp cháu không ?

– Việc gì thế? Nhưng hãy vào trong nhà ngồi chơi rồi hãy nói.

Trâm theo Châu vào phòng khách, ngồi trên chiếc ghế dựa, khoanh tay để trên hai đùi khép lại. Châu ngồi trên chiếc ghế sofa đối diện, duỗi thẳng hai chân, một tay tựa trên tay vịn, một tay để trên đùi.

– Con có một việc rắc rối ở trường, muốn nhờ bác giúp……

Trâm nhìn vào mắt Châu dò xét phản ứng. Thấy Châu mỉm cười không tỏ thái độ khó chịu, nàng tiếp:  – Lý do con đến đây nhờ bác mà không nói với cha con là vì cha con rất khó tính. Nếu chuyện này cha con biết thì con sẽ bị một trận đòn nhớ đời luôn.

– À….bác quên…chắc cháu khát phải không ? Để bác đi lấy bia cháu uống nhé.

Trâm cảm thấy chiều hướng thuận lợi vì thái độ vui vẻ, điềm tĩnh của Châu đối với nàng. Nhìn bước đi khoan thai của Châu từ trong bếp ra với hai lon bia trong tay, Trâm tin chắc sẽ thuyết phục được chàng không từ chối đến gặp ông Hiệu Trưởng.

Đưa một lon bia cho Trâm, chàng nói :

– Cháu uống cho đỡ khát rồi nói bác nghe xem cháu cần bác giúp việc gì ?

Trâm uống một ngụm bia để lấy tinh thần, nói tiếp :

– Con muốn ngày mai bác cùng con đến gặp ông Hiệu Truởng giả là CHA cháu …

Châu mở to mắt nhìn nàng hỏi lại :

– Tại sao ? Bác phải giả làm ba cháu đến gặp ông Hiệu Trưởng. Việc gì đã xẩy ra mà cháu không dám để ba cháu đến trường ?

Trâm thấy Châu cười, có vẻ đồng ý, nàng nói :

– Như con đã nói nếu ba con biết chuyện này thì s