Gái Gú Việt Nam

Nỗi đau

Phần 52
Ykimura tỉnh lại hắn thấy mình nằm trong một căn phòng trắng toát, trần nhà cũng một màu trắng lẫn mùi hương hoa oải hương dìu dịu. Hắn chợt rùng mình nghĩ: “… không lẽ mình đã chết rồi, thế nơi đây là địa ngục hay thiên đường…”. Toàn thân vẫn ê ẩm đau đớn nên hắn không thể ngồi dậy, chỉ cố gắng ngoái đầu ra hướng cửa sổ một chút. Qua tấm rèm cửa hắn thấy thấp thoáng bóng hai người vệ sĩ cao to khoảng chừng mét tám mươi, hai người này mặc đồ đen đứng dạng chân hình chữ V. Hai tay chắp sau lưng mặt hướng phía ngoài, nhìn trang bị vũ khí họ đeo bên mình cùng cách canh phòng. Chưa kể hệ thống tai nghe Bluetooth và máy định vị siêu tần, thì đủ biết đây là đội ngũ vệ sĩ chuyên nghiệp và hiện đại như nào. Hắn thở dài buột miệng nói nhỏ:

– Không ngờ địa phủ giờ cũng update hiện đại thế này, chắc là ta đây quá lạc hậu rồi chăng…
– Anh bị trọng thương! Xin anh làm ơn đừng cử động mạnh, rất mừng anh đã tỉnh lại để tôi đi báo cậu chủ của chúng tôi…

Một giọng con gái nhỏ nhẹ cất lên bằng thứ tiếng Nhật lơ lớ, rõ ràng cô ta không phải là người Nhật rồi. Hắn mới quay lại phía tiếng nói vọng ra, trong khi quay lại nhìn bản năng sát thủ sẵn có khiến hắn lướt nhanh chung quanh. Hắn vốn dĩ nghĩ mình đã chết nên chỉ nhìn ra hướng cửa sổ theo phản xạ, giờ hắn mới để ý kỹ đây là căn phòng rất rộng.

Có nhiều thiết bị y tế hiện đại xung quanh, trong phòng toàn là nữ mặc đồ trắng đi lại chỉnh thiết bị hoặc đứng im. Họ có hơn chục người tất cả, không phải y tá hay bác sĩ bình thường vì đều có vũ khí bên người, những đôi tất cao bao bọc cặp chân dài tha thướt. Thì ở sát gấu váy thấp thoáng hé lộ những mũi súng ngắn, hoặc là dao găm hay phi tiễn dấu ở đó.

Cô gái vừa nói chuyện với hắn đứng ngay cạnh đầu giường, cô ta cao chừng mét bảy mươi năm mặc đồ xanh nước biển. Cô ta đứng quay lưng về phía hắn mà cũng biết hắn dậy quả là đáng nể, hai bàn tay nhỏ nhắn chắp sau lưng hai cái quạt nhỏ. Hai cái quạt đan chéo nhau đang xòe rộng ra, mỗi nan quạt là một mũi dao sắc bén, hắn là sát thủ nên chỉ nhìn quạt cũng biết cô ta là Kitana giáo phái (*) truyền thừa.

Thế thì ai là chủ sở hữu cô ta chắc cũng không phải kẻ tầm thường, nên hắn chỉ im lặng không nói gì, chỉ nhìn cô ta vụt biến mất qua cửa phòng. Thân thủ nhanh như chớp chỉ thua hắn chút xíu mà thôi, giờ hắn hiểu mình thực sự chưa chết, còn kẻ cứu hắn là ai đi nữa thì cũng là kẻ thật không đơn giản. Nhưng hắn nhất định có ân báo ân có oán giả oán sòng phẳng, hắn cũng không lo đối phương có ý đồ gì với mình. Bởi chỉ cần là không bị giết, còn có cơ hội trở về bên Hà Thư là hắn mãn nguyện rồi…

Một lát sau cánh cửa kẹt mở một loạt tên đàn em bước vào, xếp thành hai hàng dài đến gần sát giường của hắn. Bọn chúng đều mặc com lê đen đeo kính đen, mỗi bước đi luôn gọn gàng và cũng xếp hàng nhanh chóng. Điều này chứng tỏ đám anh em này được đào tạo rất bài bản, càng làm cho Ykimura hắn tò mò về ông chủ của bọn chúng. Bọn này đều người châu Á cả dù khá cao to đồng đều, xem ra tướng chúng không phải người Trung Quốc. Nếu là Yakuza (**) của Nhật Bản thì hắn đâu có lạ gì ai, xem ra bọn này ắt hẳn chỉ có thể là bọn Kang Fe(***) của Hàn Quốc. Hắn đang mải nghĩ thì giật mình bởi đám đàn em ấy cúi rạp người hô vang:

– Chào cậu chủ Park!

Từ ngoài cửa một thanh niên cao ráo đẹp trai, mặc bộ com lê trắng chắp tay sau lưng đi vào. Theo sau lưng anh ta có thêm bốn năm người nữa, đều mặc com lê đen và đeo kính đen tay luôn để trong ngực áo. Đó là cách mà mafia Hàn luôn làm dù ở đâu, bọn họ sẵn sàng chiến đấu với súng đã lên nòng. Bất biết đó là cuộc gặp thân hữu hay giao dịch với kẻ khác, đó là phong cách cực kỳ cẩn trọng của họ. Ykimura biết rõ điều đó hơn ai hết vì hắn đôi lần va chạm với mafia Hàn, hắn tự nhủ dù gì người ta cũng cứu mình. Liền cố gắng gượng dậy lấy hết sức, rồi hành lễ theo kiểu kiếm đạo Nhật Bản và nói bằng tiếng Hàn:

– Cảm ơn! Vì đã tương trợ cứu mạng tôi, nhất định tôi sẽ đền đáp các anh sòng phẳng!

Kẻ đến không phải ai khác, chính là kẻ máu mặt nhất trong anh em nhà Park. Đó là Park Min Huyng người đứng đầu, điều hành các hoạt động của nhà Park hiện tại, lần đó cũng là cuộc gặp định mệnh. Park Min Huyng tình cờ đi lên khách sạn của Yikimura ở, vì cũng đặt phòng ở gần đấy, rồi gặp đúng lúc hắn bị trọng thương. Đám đàn em toan ra tay kết liễu Ykimura thì bị Park Min Huyng ngăn lại nói:

– Đừng giết anh ta! Thứ nhất anh em nhà Park chúng ta có quy tắc, nếu không phải kẻ thù, mà anh lại đang bị trọng thương, thì càng không nên giết. Chưa kể đến anh ta là đệ nhất kiếm đạo Nhật Bản, anh hùng trọng anh hùng hãy mang anh ta đi khỏi đây để chữa trị…

Nên khi thấy Ykimura hành lễ như vậy, Park Min Huyng vội chạy đến đỡ dậy phủi quần áo cho hắn rồi nói:

– Không cần! Không cần như vậy dù Park Min Huyng tôi đây, việc không lợi nhuận ắt tôi không làm. Nhưng việc cứu anh là ngoại lệ, vì tôi trọng cái tài của anh mà cứu, nên không cần đa lễ như vậy… không cần… Coi như chúng ta có duyên gặp nhau, hãy yên tâm tĩnh dưỡng ở nơi này rất an toàn. Kẻ thù của anh không phải muốn đến là được đâu…

Cử chỉ quan tâm trọng đãi hắn như vậy trước đám đàn em nhà Park, khiến cho Ykimura có chút hãnh diện về bản thân. Hắn tự nhủ dù thế nào cũng nhất định sẽ trả sòng phẳng đầy đủ ơn nghĩa này… Một tháng sau hắn cũng đã bình phục trở lại, cùng sự hỗ trợ mạnh mẽ từ đám anh em nhà Park thì hắn cũng thực hiện xong cuộc đại phẫu. Trở thành một người đàn ông mạnh mẽ thực thụ, chứ không còn là một tên kiếm đạo ẻo lả nữa.

Park Min Huyng thực chất không hề đơn giản, việc không lợi hắn không muốn làm chút nào. Nhưng Min Huyng đủ thông minh để hiểu tên kiếm đạo này không thể mua bằng tiền, chỉ có thể dùng tình mà trói chân hắn ta lại với mình. Hôm đó hai người đứng bên nhau bên bờ sông Chao Phraya ở Nakhon Sawan, gió sông thổi lên lồng lộng cảnh sắc thật bình yên. Đằng sau đám đàn em của Park Min Huyng đứng nghiêm trang thành mấy hàng. Một khung cảnh được cố tình sắp xếp thật hữu tình hữu ý, đứng im một lát rồi Park Min Huyng thân mật nắm tay Yikimura bảo:

– Giờ anh đã khá bình phục rồi có thể tự do đi lại, nay tôi đưa anh ra đây coi như tiễn biệt. Xuồng máy cho anh đi tôi chuẩn bị bên dưới, giấy tờ cảnh sát hải quan cửa khẩu, tôi đều đã lo xong cho anh bạn thân mến. Người Hàn chúng tôi có câu: “… anh hùng biệt nhau tại ải sông Hàn…”, nay lấy sông mà tạm biệt, dù không phải sông Hàn quê tôi, nhưng hy vọng tình bạn chúng ta mãi bền vững trường tồn như sông này. Tôi không cần anh hậu ta gì cả, chỉ cần anh khỏe mạnh, tìm ra kẻ thù của mình mà trả oán. Nếu có ngày còn duyên chúng ta ắt gặp lại…

Rồi Park Min Huyng quay lại phía sau nói với đàn em:

– Jeaho! Mang đôi kiếm trả lại cho chủ nhân của nó!
– Dạ! Cậu chủ Park!

Jeaho đáp lời rồi mang cặp Thiên Hoàng Song Yết lên trả cho Ykimura, hắn mắt sáng ngời khi thấy lại kiếm, chả khác gì thấy lại tri kỷ bao ngày không gặp. Park Min Huyng biết rất rõ một một võ kiếm đạo, họ coi kiếm như sinh mạng mình, nên Min Huyng đã cho đàn em tìm khắp nhà cho ra cặp kiếm này. Chiêu này của Min Huyng hắn thật cao, khiến cho Ykimura đã khá cảm động vì nghĩa cử đó. Đột nhiên Park Min Huyng hỏi Ykimura rằng:

– Trước khi chia tay tôi thật có điều muốn hỏi, nếu anh thấy riêng tư quá có thể không trả lời. Đó là tôi luôn biết anh thích làm phụ nữ thậm chí phẫu thuật cho giống nữ, giờ tôi không hiểu vì sao anh lại thay đổi. Trở về làm một người đàn ông, cái giới tính mà ngay từ đầu anh muốn chối bỏ nó… Tôi thật sự không hiểu có chút tò mò, tôi coi anh bằng hữu thật lòng muốn tìm hiểu, mong anh lượng thứ nếu điều này làm anh khó chịu…

Ykimura mắt đăm nhìn ra khoảng sông rộng phía trước, sông Chao Phraya đang mùa nước lũ sóng cuồn cuộn đùng đục sủi ào ào. Nó cũng gào réo cồn cào như nỗi nhớ về Hà Thư trong hắn, nên Ykimura thở dài chầm chậm trả lời trong suy nghĩ miên man:

– Là vì một cô gái! Tôi đã tìm thấy cô gái cho tôi… khiến tôi nhận ra rằng tôi là một người đàn ông…

Một lát sau nữa Ykimura mới quay lại hỏi Park Min Huyng:

– Tôi cũng đã thấy anh ở Việt Nam nơi ấy hẳn anh có việc cần làm, cớ sao bỗng dưng lại sang Thái Lan vậy? Theo những gì tôi biết các anh muốn tìm lại một người của mình, có cần tôi giúp anh việc đó chăng? Và anh muốn đưa người đó về trong tình trạng nào? Còn sống hay đã chết! Con người tôi rất sòng phẳng, tinh thần kiếm đạo là có ơn trả ơn, có oán báo oán, hãy cho tôi biết…
– Không cần! Bạn của tôi anh đang bị thương lại vừa qua cuộc giải phẫu, hơn nữa chính tôi quyết định tạm dừng việc này vì thấy khó xử, tôi sang Thái Lan là cũng muốn có chút tĩnh tâm nghĩ lại…

Park Min Huyng trả lời ngay không chút do dự, bởi thực tế sự cản bước Min Huyng không phải địch thủ ra sao. Mà chính là bóng hồng bên cạnh Gia Long, cô gái nhỏ Nguyệt Ánh khiến cho Min Huyng hắn lùi bước. Bởi khi thấy yêu một người thì điều khó làm nhất, chính là gây tổn thương cho người mình yêu… Hắn không thể buông bỏ SSS Trang Anh, cô ấy hiện là chìa khóa cho một bí mật lớn.

Nhưng giờ Trang Anh rõ ràng đang ở cùng Nguyệt Ánh, khiến cho Min Huyng tiến không được lùi không xong. Nói xong điều đó đôi mắt Min Huyng cũng nặng nỗi ưu tư, nhìn xuống dòng sông Chao Phraya ngầu đục bọt trắng. Ykimura thấy được nỗi buồn đó, đơn giản là kẻ đồng bệnh tương liên hiểu nhau. Không ngoái lại nhìn Min Huyng ngay mà hắn hỏi một cách chậm rãi:

– Phải chăng cũng vì một cô gái…

Park Min Huyng không nói gì chỉ gật đầu, ngay khi quay lại nhìn thấy cái gật đầu ấy. Thì Ykimura lại nói với Min Huyng, bằng một vẻ đầy cảm thông chia sẻ:

– Tôi biết cô gái đó của anh! Cô ấy rất xinh nhưng chỉ tiếc là có lẽ không thuộc về anh! Nguyệt Ánh! Đó là tên cô ấy tôi biết rất rõ cô gái này, thôi thì chúc anh may mắn bạn của tôi… Giờ tôi phải cáo từ! Hẹn ngày gặp lại…

Ykimura nói rồi nhún người cái nhảy vọt lên, tay hắn cầm đôi song kiếm lướt đi trong gió. Rồi nhẹ đáp xuống cái xuồng cao tốc đang neo ở cạnh bờ, đám đàn em nhà Park rùng mình khi thấy vậy. Khoảng cách gần chục mét từ trên bờ tới cái xuồng, vậy mà còn đang trọng thương mà Ykimura có thể nhảy xa nhanh và chuẩn như thế. Bọn chúng chỉ quen súng ống kim tiền đạn dược, không biết gì về tuyệt kỹ kung fu kiểu này. Tất cả đều thán phục hắn một đệ kiếm đạo Nhật, đúng không phải chỉ là kẻ hữu danh vô thực. Chẳng trách đại ca Park Min Huyng của hắn rất trọng vọng Ykimura, trong lúc đó cái xuồng cao tốc đã rồ máy, rồi phóng vút đi để lại phía sau làn sóng bọt trắng tóe tung…

New York – Hoa Kỳ…

… mấy tuần sau đó…

Trong một bệnh viện lớn thuộc Quận Brooklyn, có một nam thanh niên châu Á cao lớn mặc đồ bệnh nhân, đi trầm tư theo lối nhỏ rải sỏi trong khuân viên. Trông anh ta to cao không kém người tây phương bản địa, nhưng cái vẻ mặt thì vẫn có vẻ xinh gái hơn là đẹp trai. Nếu không phải là để tóc ngắn, và có thêm vệt xanh mờ mờ của hàng râu mới cạo.

Thì người đối diện hẳn sẽ nghĩ đó là một cô gái hơn là đàn ông, thanh niên kỳ quái ấy không ai khác chính là Ykimura. Hắn đã sang Mỹ làm nốt một số điều trị còn lại sau giải phẫu, để trở về làm người đàn ông thực thụ của chính mình. Nơi này hắn không quen ai nên chỉ âm thầm ra đây đi dạo, đang thẫn thờ rảo bước hắn chợt thấy hàng ghế phía xa, cũng có một cô gái châu Á mặc đồ bệnh nhân.

Dù gì thì cũng là người Đông Á như mình hắn vội rảo bước đến, khi đến gần đủ nhìn rõ cô gái mà không bị bụi cây và những người đi qua lại khuất tầm nhìn. Hắn chợt sững người nhận ra đó là một người hắn biết, khuôn mặt xinh đẹp xanh sao còn có vẻ u sầu vô cùng. Cô gái đó chính là Trang cô gái bên cạnh Gia Long, nhưng tại sao cô ấy lại ở đây? Không lẽ… không lẽ có một biến cố gì ở Việt Nam mà hắn không biết. Hắn vội tiến lại gần Trang hỏi cô bằng tiếng Việt:

– Chào em! Anh là bạn của Gia Long tình cờ gặp em ở đây, em có thể có anh hỏi thăm chút về Gia Long không?
– Anh ư… không phải là một cô gái???

Trang hơi sững người hỏi lại hắn trong vẻ hoài nghi, thực ra khi mà ngầm bảo hộ Tiểu Dĩnh thì hắn đâu có lạ gì cô. Chỉ có Trang là không thực sự rõ về hắn, nhất hôm nay hắn đã từ bỏ dùng hóc môn nữ. Để trở về bản thể đàn ông vốn có, nên nhất thời thì cơ thể hắn vẫn còn có nét giống một cô gái. Nếu hắn hóa trang cẩn thận như xưa kia, thì chắc chắn không khó khăn gì để đoán ra hắn là thằng Thưởng thư ký.

Ác mộng cho các cô gái gọi cao cấp như cô một thời, tuy nhiên cô đã không thể nhận ra, mà chỉ cảm thấy hắn là con gái nhiều hơn. Đồng thời có vẻ như đã gặp hắn ta ở đâu thật, cô tròn xoe mắt hỏi xong cứ nhìn hắn đăm đăm. Ykimura bối rối gãi đầu gãi tai tìm cách lấp liếm, hắn sợ cô nhận ra hắn qua chuyện cũ liền nói vội:

– Mọi khi Gia Long hay bên em và cả mẹ cậu ấy nữa, bây giờ mẹ cậu ấy và cậu ấy đâu? Tại sao em lại là bệnh nhân ở đây? Có chuyện gì không ổn sao??? Hãy nói cho anh biết Gia Long giờ thế nào?

Hắn hỏi Gia Long là phụ, chứ thật ra hắn lo cho Hà Thư nhiều hơn, nếu mấy người này có chuyện, hẳn Hà Thư cũng may ít rủi nhiều. Kinh nghiệm cho hắn thấy được, khi nhìn qua cổ áo rộng của Trang, kiểu băng bó ở ngực đó rõ ràng là ngoại thương do đao kiếm. Chắc hẳn đó là một vết đâm chí mạng từ sau lưng rồi, bao năm đâm chém người ta hắn đâu lạ gì kiểu thương tổn ấy. Còn Trang thì rất đau lòng về chuyện cũ, thấy có người hỏi Gia Long thì cô đau đớn bật khóc nức nở. Trang ôm mặt khóc nghẹn ngào nói qua tiếng nấc:

– Gia Long… Gia Long… bị người ta giết rồi hu… hu… Chỉ còn em và mẹ anh ấy thôi… hu… hu… có kẻ bất ngờ tấn công… hu… hu…
– Là… là… kẻ nào dám… kẻ nào???

Ykmura nghiến răng trèo trẹo rít lên, thoáng chốc khuôn mặt vẫn còn vẻ nữ tính xinh đẹp của hắn trở nên vô cùng hung ác. Hai tay hắn nắm chặt vào nhau đầy giận dữ, bởi dám tấn công Gia Long rồi, thì Hà Thư liệu có còn yên ổn được. Lúc hắn vắng mặt là thằng nào, nó lại dám ăn “mật gấu” mà gây chuyện vậy? Hắn trở lại nhất định tìm ra kẻ đó, rồi lấy máu nó tế kiếm mới được. Trang nhìn thấy Ykimura bỗng chốc phẫn nộ điên cuồng vậy, cô cho rằng chắc hẳn người này và anh ấy rất có thân tình. Chỉ như thế nghe tin thì anh ta mới giận dữ như vậy, nên cô nín tiếng khóc lại thút thít kể tiếp về sự cố:

– Là một tên sát thủ mặc đồ đen có mũ trùm đầu, nhanh quá em không biết gì thêm thì bị hắn đâm rồi… hu… hu… à mà hình như sau lưng hắn có thứ như cây đàn… Em không chắc lắm… lúc đó quá nhanh rồi em ngất đi khi bị hắn ta đâm…

Nghe đến đó khuôn mặt của Ykimura càng nhăn nhó thảm hại, hắn tức giận vô cùng, nghe thế hắn đã sơ bộ đoán ra kẻ đó. Hắn khẽ rít lên một cách man dại trong phẫn nộ tột cùng:

– Ma âm… Nhạn Linh mày giỏi lắm… thằng tiểu yêu gảy đàn này… mày giỏi lắm… mày… mày… mày…

Hắn vốn dĩ là xuất thân kiếm đạo Nhật Bản, nên từ lâu đã coi thường Trung Hoa sát thủ. Trong mắt hắn bọn ấy không khác gì phế vật, nhiều năm trước chính tinh thần kiếm đạo, đã khiến cả nước Nhật bé nhỏ vùng lên đè bẹp Trung Hoa đại lục thời thế chiến. Nên tận giờ đây hắn vẫn ảnh hưởng ít nhiều về tư tưởng đó, sự coi thường và căm thù của hai dân tộc với nhau.

Dẫu nó đã qua từ lâu rồi, trong chiến tranh thật sự không đúng sai chuẩn mực, chân lý chỉ thuộc về kẻ thắng trận mà thôi… Còn Trang càng thấy Ykimura như vậy, cô càng tin chắc đây là người thân thiết với Gia Long. Anh ta có thể giúp cô báo thù cho người mình yêu, nhất là nghe cái giọng khinh miệt khi nói tên kẻ sát thủ kia. Nên cô lại tiếp tục bộc bạch chia sẻ nhiều hơn với hắn:

– Mẹ anh ấy không bị thương như em, nhưng bác sĩ nói bị chấn động do sóng âm cao tần. Nên giờ cô ấy không nhớ gì hết chỉ nhớ mỗi tên của Gia Long, hơn nữa… hơn nữa… giờ cô đang có thai nên bác sĩ không dám điều trị gì nhiều. Anh có muốn vào thăm cô không ạ…
– Ừ! Anh sẽ vào thăm cô cùng em, mà các cô gái khác của Gia Long thì sao? Họ có bị tấn công không? Em có biết gì về thông tin của mấy người bọn họ chứ… Còn Gia Long chẳng may mạng yểu vắn số, anh cũng rất buồn để đợt tới anh về lại Việt Nam. Anh sẽ nhất định lột da tróc thịt thằng tiểu yêu tinh đó, anh sẽ trả thù cho Gia Long… hãy tin ở anh!

Ykimura đáp lại vẻ rất chân thành, bởi dù gì hắn cũng không thù ghét gì Gia Long cho lắm. Nhưng hắn có ý hỏi dò thêm vì lo cho Hà Thư vô cùng, nào ngờ Trang rất ngạc nhiên hỏi lại hắn:

– Các cô gái của Gia Long? Ý của anh là sao ạ?
– Thì Gia Long có đến gần chục cô bạn gái mà, cũng có thể là nhiều hơn mà em cũng biết đấy. Tên Gia Long này ăn tạp chả chê ai hết, nhỏ như con bé Jessica hơn mười tuổi chút, nhưng cũng đè con bé ra chơi, làm nó thành đàn bà khi vẫn đang là trẻ con rồi…
– Có sự việc đó sao? Anh… anh ấy phản bội em… và mẹ… anh… anh… ấy…

Trang lắp bắp đôi môi cô tái nhợt run run, cô không ngờ đến sự thật ghê gớm vậy. Lần đi lưu diễn nước ngoài về vừa rôi thấy Gia Long hơi khác, linh cảm phụ nữ trong cô đã thấy bất an. Nhưng sự việc ghê gớm như vậy cô không nghĩ đến, đau khổ phẫn uất cô gào váng lên:

– Gia Long! Em hận anh… anh chết rồi em cũng hận, đồ đa tình đồ phản bội… đồ… đồ…

Ykimura hoảng quá vội bịt miệng cô lại, bởi đâu dù gì cũng là khuân viên bệnh viện. Chẳng thể gào ầm lên được sẽ làm mọi người chú ý, vừa bịt miệng cô hắn vừa nghĩ thầm: “… Hỏng rồi! Hóa ra thằng ấy không hề chia sẻ cho con bé này biết, như vậy tìm thông tin của Hà Thư từ con bé này không hiệu quả. Cứ nghĩ ông Chu sẽ lo việ