Nỗi đau
Yêu thì mới ghen nhưng quá ghen, thì lại giết chết tình yêu, nhất là cảm giác bạn gái bị người ta chiếm đoạt. Thì nó đã hơn một lần nếm trải vị đắng này, từ đau nhói khi Trang bị Thưởng do Tiểu Dĩnh giả dạng bắt. Hay đến nghẹn đắng khi mà Tiểu Dĩnh suýt bị hiếp trong rừng trúc, nỗi đau kiểu này thật khó nuốt trôi trong lòng. Mà giờ đây nhìn trang phục của Nguyệt Ánh cô ấy đang mặc, nó lộ rõ ra sự vội vã cẩu thả khi mặc nó.
Họ còn đi ra từ bụi cây phía trước nữa chứ, cái áo lót còn không kịp cài quai bung ra ở sau lưng. Vì nó không được cài chặt khiến phía trước càng lộ liễu, vú của Ánh thấp thoáng khoe ra sau lần áo mỏng, gần như thấy cả đầu ti nho nhỏ ở góc nhìn của nó. Cái quần lót kia không phải kéo vội vàng, thì sao lại thế được chứ mà cổ tay vẫn mờ mờ vết hằn do bị nắm chặt. Uất hận dồn lên tận đỉnh đầu nó lại nhớ chuyện gặp thằng Thưởng vừa xong, nhưng lần này không phải Tiểu Dĩnh xinh xắn mà thằng Thưởng thật sự…
Đấy là khi nó đã nhậu một hồi với bọn Đông Hen, một lát thì đã ngà ngà say rồi lại thấy mệt mỏi nên muốn về. Bởi do thể lực cũng suy giảm, vì nó đã liên tục chơi hai cô bé của mình từ hôm qua, nhưng giờ hơi rượu nóng rực thiêu đốt trong người. Làm cho nó khó chịu và thèm cái cơ thể mềm mại trắng nõn của Ánh, còn chơi bé Jessica thì phê hơn thật nhưng em ấy còn bé quá.
Mới mười tuổi cái vú nhỏ mới đang nhu nhú, nó thật sự không nỡ lòng bắt em ấy phục vụ nhiều. Nó bước thấp bước cao trên vỉa hè đi về nhà mình, từ chỗ nhậu về cũng không quá xa nên tự về, mặc cho lão Đông Hen nài ép cho đàn em đưa về. Hơn nữa nó tính về tìm Ánh để làm chuyện đó, nên chỉ thích tự về mà thôi chứ không muốn ai theo đuôi. Đang đi thất thểu như vậy, bỗng có một chiếc xe Audi xịch đỗ bên cạnh, chưa kịp nhìn ra ai thì nó bị lôi tuột trong xe. Hoàn hồn nhìn ra người bên cạnh lôi nó vào là thằng Thưởng, vẫn com lê đen khăn mùi xoa che mặt và kính đen như mọi khi. Chính hắn đã tự lôi nó vào trong xe của mình, nhưng Gia Long thì không biết hắn là tên Thưởng thực sự…
Đang có hơi men lại nghĩ Tiểu Dĩnh về bí mật để trêu mình, mà lâu rồi không địt Tiểu Dĩnh rồi. Nó thì làm sao quên được cái buổi bình minh kỳ diệu bên hồ chứ, đang thèm chơi gái mà Tiểu Dĩnh lại bên cạnh thế này thật tuyệt. Nó thò tay lên luồn vào trong áo com lê của hắn, bóp mạnh vào ngực… thì quả nhiên sau lớp vải áo sơ mi là bầu vú con gái.
Dù được bó bằng cái áo thun ép lại, nhưng tay nó vẫn nhận ra được. Nhưng lần này thì khác hẳn bầu vú hơi căng cứng, bởi khối silicon trượt bên trong, nó bóp mạnh làm hắn đau nhói la lên “… ái… ui…” khe khẽ. Tất nhiên một trời một vực rồi vì vú của Tiểu Dĩnh, là một cô gái thực sự nó mềm mại đàn hồi chứ không vậy. Nó bàng hoàng vì sự khác lạ ấy thì…
– Bốp!
Cú tát như trời giáng vào mặt nó, năm vệt tay nóng rực hằn trên má. Tên Thưởng hắn tức tối nên bỏ cái khăn mùi xoa ở miệng ra, rồi thẳng cánh tay mà tát nó rõ đau. Cú đánh của con nhà võ là cực mạnh, dù cái ghế sau khá rộng cho cả hai. Nhưng nó vẫn bị đập đầu vào thành xe đau điếng, nhưng ngạc nhiên hơn cả là khuôn mặt kia lộ ra. Một khuôn mặt chuẩn V – line cực đẹp, mà vẻ đẹp dao kéo thì sao không hoàn mỹ chứ. Cái khuôn mặt đã rất ấn tượng với nó, cô gái ninja trong rừng đây mà. Bởi khi ở nhà ông Chu tại Bằng Tường nó đã nhìn thấy cô bỏ mũ, còn giờ đây có đôi kính đen đi nữa nó vẫn nhận ra. Nó liền lắp bắp nói:
– Cô cô là…
Nó chưa nói xong thì đã bị hắn quát:
– Im ngay! Mày nên nhớ nói thêm câu nào, thì Tiểu Dĩnh sống không yên đâu… im thít và lặng ngắt cho tao!
Rồi hắn lại bịt khăn vào miệng nói tiếp, không bằng cái giọng con gái thanh thanh. Mà là do mic chuyển âm the thé khàn khàn, hắn nói gằn từng câu rõ rệt đầy đe dọa:
– Tao là Thưởng! Mày hãy nhớ từ giờ cho đến chết và hãy im lặng, hôm nay tao gặp mày có chút việc. Đây là hồ sơ của trường thiếu sinh quân, là do Lão Đại kêu mày đi học đấy cu con! Mày không có sự chọn lựa không được phép nói câu không, nếu muốn Tiểu Dĩnh chết mày hãy nói không. Ngoài ra tao giải thích rõ cho mày biết, ở chốn giang hồ này thằng lưu manh không có vỏ bọc là thằng ngu. Mỗi thằng đều phải có một cái mặt nạ bên ngoài, để xã hội nhìn vào cũng như tránh sự soi mói của bọn sự. Đây là mặt nạ Lão Đại dày công làm cho mày, sau này mày sẽ thành cảnh sát và không còn nghĩ ra mày là thằng du côn. Còn một tháng nữa nhập học mày chỉ việc ký tên vào hồ sơ này, ngoài ra không cần làm bất cứ cái gì nhớ chưa…
Hắn nói xong thì quẳng cái tập hồ sơ, mà nãy giờ cầm ở tay đặt trên đùi mình. Sau đó mới gỡ bỏ kính đen tháo tóc giả, để lộ ra nguyên bộ mặt cô gái xinh xắn. Hắn đúng là tên ninja trong rừng trúc thật, hắn nhìn nó và nói bằng giọng thật của người chuyển giới:
– Mày vừa mạo phạm đến anh đó nhưng bỏ qua, mày là thằng duy nhất anh không thèm đề phòng, nên mày mới bóp được vào chỗ đấy. Chứ thằng khác động vào đó, mà anh không cho phép, thì anh sẽ chặt tay nó lâu rồi. Thứ nhất mày là chồng Tiểu Dĩnh thì cũng như em rể, thứ hai mày nghĩ anh là Tiểu Dĩnh nên thôi anh bỏ qua. Thứ ba mày cũng đẹp giai đấy hí… hí… nên bóp còn chấp nhận được, thôi mày cầm hồ sơ phắn ngay… Xin lỗi anh không tiễn! Mày cứ ký vào đó rồi nó khác tự bay đến tay anh, nhớ cầm về nhà ký ngay và luôn cho anh. Anh khuyến mại cho mày tin này em rể, con bé Nguyệt Ánh của mày ra bãi bồi sông hồng với giai đấy. Ký nhanh mà đi còn kịp, không thằng kia nó lại chịch em ấy cho á, thì mày lại ngồi mà khóc thôi cu con. Mười sáu mười bảy rồi đấy địt gái như két, mà mày đéo thành nổi đàn ông à! Toàn để các đứa con gái bên mày phải đau khổ… Địt mẹ cái thằng lên ba trong hình người lớn… cút…
Thế là nó vội vã về nhà ký hồ sơ và đi luôn, trong khi bé Jessica và Trang Anh vẫn ôm nhau ngủ say. Nó khóa cửa xuống bắt taxi, đi ra bãi bồi trong đầy những suy nghĩ, rốt cuộc thằng Thưởng kia, hắn là người của ai đây? Lão Đại hay ông Chu mới là ông chủ thực sự của hắn chứ? Nghĩ đến cái vú căng cứng silicon của hắn mà nó muốn ọe. Lại nghĩ lại các cô gái của mình họ thật là tuyệt hảo, vì nó mãi nghĩ nên đi chậm chạp, lên khi đến chỉ nhìn thấy Ánh và Park Min Huyng đi ra. Và nó dĩ nhiên cũng thấy năm tên chạy vụt lên, chúng chạy về hướng Gia Lâm thoát thân. Nhưng chưa đến đầu cầu bên kia, thì có một nhóm đông trông như khách du lịch vừa trai vừa gái đi đến. Mấy cô gái Hàn xinh xắn đi đến chỗ chúng, các cô vây lấy bọn hắn lại hỏi bằng thứ tiếng Việt lơ lớ:
– Xin chào! Các anh làm ơn chỉ giúp em chỗ này trên bản đồ với ạ…
Năm tên chạy bán sống bán chết thở hồng hộc, tự nhiên gặp đám gái xinh hỏi đường thì chúng sáng mắt dừng lại ngay. Bọn hắn ngó vào cái bản đồ của mấy cô gái Hàn ấy, chưa kịp ngó nghiêng gì thì đã thấy họng súng lạnh toát ai đó dí sau lưng. Cùng tiếng con gái phía sau lưng lạnh lùng nói nhỏ:
– Chúng mày im ngay đi thẳng, không được phản kháng, cử động hay có ý chạy là chết nhé con…
Năm tên tái mặt đi giữa vòng vây đông đảo đó, nếu ai đó đi ngang qua thì đúng là chỉ nghĩ là đám khách du lịch mà thôi. Mấy người đó đi quanh chụp ảnh cười nói vui vẻ, nhưng thật ra cố tình che cho năm cô đang áp giải mấy tên kia. Năm tên mặt cắt không còn giọt máu ngoan ngoãn đi theo, có trách thì là trách số bạn đã quá đen mà thôi… Còn nó đang hằn học nhìn cả hai vừa ấm ức, vừa rối bời cả căm phẫn lẫn nghi hoặc. Thì Park Min Huyng lại lạnh lùng nói:
– “Thỏ răng to”! Em không cần gì phải thanh minh với cậu ta, bởi thanh minh là quá trình thú tội em ạ. Mà thật sự em đâu có gì là sai với cậu ấy chứ, thôi bạn trai em đã đến đón rồi thì anh đi về đây…
Rồi hắn quay sang nó nói với nụ cười nửa miệng:
– Anh cảm ơn chú về lần trước anh say, chú đã đối đãi tử tế với anh hôm đó. Nhưng lần này là chú sai tiếp đó chú em, có bạn gái mà để bạn gái ra cầu tự tử đã sai rồi. Lần này lại để bạn gái suýt bị hại mà không biết, chú cần phải nghĩ lại và sống cho ra đàn ông đi… Nhớ là đã yêu thì đừng để bạn gái rơi nước mắt vì mình, còn anh thì luôn rõ ràng minh bạch. Nếu chú bị mù cũng phải nhìn thấy mờ mờ, quần áo anh đây chưa một vết bẩn nhé. Hơn nữa nếu anh mà thích, không bao giờ mang ” thỏ răng to ” ra bờ bụi này hành sự. Cô ấy xứng đáng ở giường vàng chiếu ngọc thơm tho, là thằng đàn ông mà chưa mang nổi cho cô ấy điều đó. Thì chú không có tư cách để ghen hiểu không? Việc này chỉ là một tai nạn nhỏ. Hơn nữa anh đã giải quyết rồi chú không phải bận tâm, anh đi đây liệu mà chăm sóc cô ấy. Chú nên hiểu ” Thỏ răng to ” cô ấy yêu chú, chứ nếu yêu anh thì chắc anh không để cô ấy khóc lâu thế đâu… bye… bye…
Park Min Huyng nói xong chìa tay ra bắt tay nó, nó cũng bắt tay lại vì nghĩ nên làm. Và nó muốn đánh giá thực thực của anh ta, nó xiết tay rõ mạnh nhưng chính tay nó lại tê điếng. Chứng tỏ rằng “Hỏa Hình Trảo Thủ” chả thấm gì với anh ta cả, còn Park Min Huyng vẫn tươi cười vui vẻ. Trong lúc nó đau đớn nhăn nhó, tận khi hắn thả tay nó ra đi lên hướng cầu Long Biên. Tay nó vẫn tê buốt vì cú bóp ấy, nó hiểu ra ở đời đúng là ngọa hổ tàng long. Nó vẫn chưa là cái gì trên đời này hết, nhất là anh ta nói đúng vì chắc với anh ta, kẻ mà quần áo hàng hiệu bóng bẩy sạch sẽ. Không đời nào đè Ánh ra cái bờ bụi này hành sự, lại quần áo anh ta vẫn phẳng phiu hoàn toàn. Với thời gian nó nhìn thấy hai người đi từ lùm cây ra, thì nếu anh ta chơi Ánh cũng không thể có bộ dạng thế được. Cộng với khuôn mặt đẫm lệ, cùng ánh mắt khẩn khoản cầu xin nơi cô, thì nó tin là không phải việc đó. Nhất là đêm qua Ánh còn cuồng nhiệt với nó, và khi ở trên cầu nó thấy anh ta đi vào lùm cây, thời gian từ đám sậy ven sông lên đó. Cộng với thời gian đi ra bên ngoài chắc không phải chui vào đó, để làm tình vì không kịp thời gian, ngoài ra có năm tên hốt hoảng chạy lên trên cầu lúc nó gần đến. Vậy chắc chắn là Park Min Huyng, anh ta không hề làm gì Ánh, hay là năm thằng kia dở trò gì và anh ta can thiệp…
Hiểu ra nó thẫn thờ đau khổ giận chính mình, hay tay nó nắm chặt miệng mín lại phẫn uất. Ánh thấy thế cô càng sợ hãi vội quỳ sụp xuống bên nó, nước mắt Ánh ràn rụa cô nói trong tiếng nấc, cô cầm hai tay nó lay lay thật mạnh thổn thức:
– Gia Long! Đừng giận nữa mà… hu… hu… chúng em không làm gì sai đâu, anh ấy chỉ là bạn em thôi mà anh hu… hu… Hãy tin em đi anh hu… hu… em yêu anh mà, em cũng vừa ngủ với anh đó thôi. Hơn nữa anh cũng là người em trao cho sự trinh trắng, em yêu anh lắm và em còn ghen lúc anh âu yếm Trang Anh ở bar. Thì anh thử nghĩ xem… hu… hu… một đứa con gái vừa ngủ với anh đêm qua, yêu anh như thế thì có chạy ra bãi sông này làm bậy được không? Anh… anh… tin em đi mà… em xin anh đấy! Anh biết không ngay lúc này trong em, tinh trùng của anh vẫn còn trong em đấy. Nếu có thì cũng là con của anh thôi hu… hu… nếu bị ai cưỡng hiếp… em sẽ chết sau đó! Vì em không xứng với anh… hu… hu…
Gia Long vẫn thẫn thờ chết lặng dù nghe rõ từng câu của Ánh, nhưng kể từ khi rời đến nay chưa nổi nửa năm trời. Sóng gió cùng bao nhiêu chuyện dập dồn đổ lên vai, mới mười sáu thôi sống trong xó tối cô quạnh. Giờ đây đương đầu với móng vuốt xã hội đen cùng cạm bẫy cuộc đời, lại có quá nhiều cô gái ở bên thế này, mà ai cũng đáng yêu cả… nó bối rối cùng cực.
Yêu và hận cùng thủ đoạn đường người ta đặt ra, khiến cho nó phân tâm chìm trong suy nghĩ, và đây cũng là một bước lột xác thoát thai cho nó. Từ con rồng nhỏ non nớt mà chuyển mình lên, để hóa ra con hắc long uy vũ với đời… Còn Park Min Huyng đã lên đến trên cầu nhìn xuống, hắn thấy Nguyệt Ánh quỳ xin Gia Long bên dưới. Mà Gia Long thì cứ đứng trơ ra kệ cô khóc lóc, lại một chút nhói đau trong tim hắn, Park Min Huyng lẩm bẩm: ‘… Thỏ răng to!
Em có tội gì đâu mà xin nó, nếu em có tội chắc là vì em quá yêu nó. Nếu là anh… là anh…’. Park Min Huyng nghĩ đến đó thì rùng mình, trái tim băng giá về đàn bà của hắn hình như đang rạn vỡ. Năm xưa khi còn đang học trung học, hắn cũng một mối tình với Huyn anh em, cô ấy cũng hiền dịu và nhí nhảnh như Ánh. Nhưng đó là cô gái đồng tính cô ấy chỉ coi hắn là bạn, rồi muốn lợi dung uy thế tiền tài của nhà hắn. Cô giả vờ yêu hắn nhưng cô khéo léo, cô từ chối không hắn cho chơi hay động chạm. Mà khi ấy hắn cũng chỉ là nam sinh trung học, chưa từng trải tình trường, nên nỗi đau đầu đời hắn gặp khi thấy Huyn anh em trong khách sạn. Cô ấy trần truồng ôm riết lấy một cô gái như mình, thì cú sốc quá lớn với hắn từ đấy trái tim hắn đóng băng…
Giờ đây là trùm xã hội đen có tiếng ở Hàn, dẫu hắn đeo cái mặt nạ cảnh sát Interpol để ngụy trang. Nhưng hắn đã gây ra không biết nhiêu tai kiếp cho xã hội, đàn em sợ hắn như sợ cọp vì hắn rất tàn nhẫn. Nhưng hắn cũng có bí mật riêng của mình, đó là ngoài việc Huyn anh em cho hôn mấy lần. Thì cả đời hắn chưa từng chạm đến đàn bà, thậm chí cái lồn đàn bà như nào hắn cũng chưa nhìn thực tế.
Hắn vì bị Huyn anh em lừa đâm ra hận đàn bà, nên hắn làm rất tốt việc buôn bán phụ nữ, đã có tên đàn em từng mang đàn bà đến lấy lòng hắn. Đã bị hắn bắn chết cả hai ngay lập tức, cho nên sau đó không ai dại gì nói về đàn bà với hắn. Hắn “cậu Park Mặt Sắt” cũng có tên từ đó, mối tình tuổi học trò ngây ngô này, nó đã tạo ra một rào cản ghê gớm về phụ nữ với hắn. Hắn thù ghét đàn bà cho đó là giống giả dối, nhất là khi được mẹ đẻ mình đầu độc thêm. Rằng đàn bà ở thế gian này không thể tin ai được, mẹ hắn nói câu đó hình như cũng đã quên mình là đàn bà. Nhưng có thể mẹ hắn đúng khi nói vậy, bởi bà ấy là con quỷ cái trong lốt người…
Hắn từng xem ảnh xem video khi kiểm duyệt các cô gái SSS, nhưng đàn em hắn biết hắn ghét đàn bà. Nên chúng không ngu gì rước họa vào thân, chúng chỉ gửi video hay quay trực tiếp qua camera. Nên tận hôm nay khi đã ba mươi tuổi đầu, cái lồn con gái hắn nhìn tận mắt chính là của “thỏ răng to” cô ấy. Nó đỏ hồng cùng lá thịt nhỏ xẻ đôi in lại trong đầu hắn, thực tế bao giờ cũng khác video một trời một vực. Hơn nữa từ khi gặp Ánh tính cách của cô làm hắn rất thích, hắn tiếp cận cô chỉ để tính đoạt lại bé SSS Trang Anh. Tuy nhiên ở bên cô hắn thấy vui vui, y như thời hắn ở bên Huyn anh em khi còn đi học. Nên chủ động gọi mời rủ Ánh ra sông chơi, vừa muốn ở bên cô lại tranh thủ tiếp cận thêm. Hắn cũng chả ngờ lại vô tình thấy cơ thể của Ánh như thế, nên giờ bị cô làm phân tâm nhiều mặt nên bước vội. Hắn đi nhanh xuống chân cầu hướng Gia Lâm, trong lòng cố xua đi nụ cười ngộ nghĩnh ấy, cùng cái thân thể trắng muốt khêu gợi của Ánh…
Gia Long thì bâng khuâng một lúc cũng tỉnh ra, nó kéo Ánh đứng dậy và nói:
– Anh xin lỗi! Là anh phân tâm chuyện khác, chứ anh không trách em đâu. Anh tin em mà đừng khóc nữa nhé, chúng ta đi về nhà thôi em…
Ánh thì tròn mắt nhìn nó đầy ngạc nhiên, anh nói như người trưởng thành vậy, cô hỏi trong nước mắt lưng tròng lã chã tuôn rơi:
– Anh nói thật chứ anh? Không hiểu nhầm em chứ… em thề là em và anh ấy không có gì. Đây… đây… anh ra đây xem, lúc nãy em ngồi câu cùng anh ấy và ăn mực nè… xong là chúng…
Nói đến đây thì cô im bặt vì nói hớ, để lấp liếm cô kéo vội Gia Long ra chỗ bãi câu lúc trước. Nhìn đám cỏ bị xéo nát do bước chân người, nó kéo dài đến tận bụi cây lúc cô ra. Gia Long lờ mờ đoán ra sự cố liên quan năm tên kia, nhưng cứ để cho Ánh đưa ra chỗ bãi câu. Park Min Huyng vội về cũng quên bỏ lại tất cả món đồ đem theo, nhưng với hắn các thứ lặt vặt đó cũng chả đáng gì.
Đúng lú