Gái Gú Việt Nam

Như Trăng Như Mật Lại Như Hương – Tác giả Slaydark

Phần 1
Tiếng trống trường quen thuộc báo hiệu giờ ra chơi vang lên kéo theo tiếng hò reo mừng rỡ của đám học trò. Cửa lớp lần lượt hé mở, giáo viên bước ra và theo sau là đám học trò áo trắng.

Cũng từ một phòng học bước ra, nhưng có một bóng người thu hút rất nhiều ánh nhìn.

Nàng có gương mặt trái xoan hoàn hảo, trên gương mặt ấy là cặp chân mày lá liễu tự nhiên nhưng đẹp hơn cả vẽ, hai hàng mi cong vút trên một đôi mắt đen tròn long lanh được che bởi cặp kính gọng đen tạo nên một nét đẹp đầy trí tuệ nhưng cũng cực kỳ hấp dẫn. Mũi nàng nhỏ nhắn tinh xảo nằm ở giữa hai gò má lúm hồng hào, trên làn da mặt mịn màng lại có một nốt ruồi dưới đuôi mắt, tưởng là khuyết điểm nhưng lại trở thành một điểm nhấn hút hồn. Nhưng hút hồn nhất là làn môi nhỏ nhắn nhưng đầy đặn và hồng hào, môi nàng đẹp như một nụ hồng tỏa hương khiến ai cũng muốn ngửi, ai cũng muốn hôn. Trên gương mặt nàng cũng có những dấu hiệu tuổi tác của người phụ nữ ngoài tuổi ba mươi, nhưng những dấu hiệu ấy không khiến nàng trông già hay xấu đi mà lại tô vẽ cho nàng thêm một nét đẹp chín muồi thành thục.

Tóc nàng búi cao làm tôn lên vẻ đẹp tri thức đồng thời cũng phơi bày chiếc cổ thon trắng ngần gợi cảm. Rất nhiều giáo viên và học sinh nam muốn được thấy làn da trắng bên dưới cổ nàng, nhưng làn da đó đã bị che lại bởi lớp vải áo dài thướt tha mềm mại màu thiên thanh.

Khi nàng bước đi, tà áo dài màu thiên thanh khẽ đong đưa nhẹ nhàng tựa mây bay, dịu dàng như suối chảy, nàng tỏa ra mùi hương thơm ngát khiến những người ngửi được rơi vào mê say.

Lớp áo dài đủ kín đáo nhưng cũng đủ mỏng manh để tôn lên dáng hình đẫy đà yểu điệu. Dưới làn vai mảnh mai, hai bầu ngực tròn trịa khẽ nhẹ nhàng lung lay như đưa người vào mê hoặc, phía dưới làn eo cong như vẽ là bờ mông to tròn đang đong đưa theo từng nhịp bước của đôi chân dài mộng mị.

Nàng là Lại Như Hương, giáo viên Sinh Học, nhìn vào nhan sắc của nàng, hiếm có đứa học trò nào biết nàng đã 37 tuổi và có một đứa con trai đang học cùng trường.

Cương nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng phân vân liệu có nên ra ngoài hay ở lại ôn bài. Cương năm nay mười lăm tuổi, là học sinh của lớp 9A1, bình thường thì Cương sẽ tranh thủ giờ giải lao để ôn lại bài học, cũng vì sự siêng năng này mà nó luôn là học sinh giỏi nhất lớp.

Nhưng dạo gần đây thì khác, dường như có gì đó đang khiến cả cơ thể lẫn tinh thần Cương thay đổi. Về cơ thể, giọng nói của Cương dần trầm đi, sức ăn của nó tăng lên và cơ thể nó cũng cao lớn nhanh hơn. Cương biết đây là quá trình dậy thì mà đứa trẻ nào đến tuổi này cũng sẽ trải qua, nhưng vẫn có điểm nó không hiểu, đó là tại sao trong lòng nó cứ tồn tại một cảm giác bức rức kèm theo một mong muốn thầm kín khó hiểu. Khó hiểu ở chỗ nó không biết bản thân mong muốn điều gì.

Khi Cương đang lơ đãng, từ cuối lớp vang lên tiếng xì xào của mấy thằng con trai. Đó là tụi thằng Việt, thằng Nam, thằng Chiến và thằng Thắng, bốn thằng này gần đây thường tụm vào nhau ở góc lớp để xem và bàn tán gì đó trên điện thoại.

Cương cũng có điện thoại, nhưng ngoài dùng để liên lạc với cha mẹ ra thì nó chỉ dùng để chơi game giải trí hoặc tra tài liệu môn học. Còn bọn thằng Việt thì khác, có lần Cương thấy tụi nó xem clip về những cô gái xinh đẹp ăn mặc hở hang nhảy múa theo nhạc. Cương tự thấy như vậy đâu có gì thú vị mà tụi nó xem hết sức say mê. Có lần Cương còn nghe tiếng phụ nữ rên rỉ trong điện thoại của tụi thằng Việt, Cương tò mò thầm nghĩ chắc do cô gái trong clip bị té đau lắm nên mới rên như vậy.

Cương ngồi khá gần nên nếu lắng tai có thể nghe tiếng tụi thằng Việt xì xầm. Lúc này, thằng Việt đang lầm bầm: “Tao tìm được phim này hay lắm, thằng con chơi bà mẹ ngon vãi!”

Thằng Chiến thốt lên: “Loạn luân mẹ con hả!”

Thằng Việt mở máy lên, bốn thằng chụm đầu vào nhau xem phim, vừa xem vừa bàn.

“Bà mẹ ngon thế!”

“Tua đến khúc hay đi!”

“Thằng con còn nhỏ mà hàng bự vậy?”

“Vậy mới được đóng phim sex chứ mày!”

Lời xì xầm của lũ bạn khiến Cương vừa khó hiểu vừa tò mò, định bụng đêm nay sẽ tra Google tìm hiểu.

Chiều nay không dạy tiết cuối nên Như Hương về sớm, nàng sống trong một căn nhà hai tầng khá khang trang, cổng kín tường cao bao quanh nhà và một khu vườn nho nhỏ.

Chồng như Hương tên Khải, là một kỹ sư xây dựng, căn nhà này do Khải tự tay thiết kế. Vì tính chất công việc thường làm những công trình xa nên chồng nàng hiếm khi về nhà. Căn nhà vì vậy thường chỉ có hai mẹ con.

Thay ra bộ áo dài tha thướt, xõa mái tóc đen óng ra và mặc vào lớp áo hai dây kèm quần thun ngắn, Như Hương từ một giáo viên thanh cao hóa thành hình ảnh một người vợ hiền đảm đang. Nàng vào bếp nấu vài món ăn, khi mùi thức ăn nghi ngút bốc lên trên bàn ăn thì cũng là lúc thằng con trai duy nhất của nàng cất xe đạp và mở cửa vào nhà.

“Thưa mẹ con mới về!” Thằng Cương chào thưa mẹ nó lễ phép ngoan ngoãn như mỗi ngày rồi cất tập sách, rửa tay và ngồi vào bàn ăn.

Cũng như mọi ngày, Cương vừa ăn vừa kể cho mẹ những gì học được hôm nay, đây là thói quen mà Như Hương dạy con, mục đích là để Cương có thêm một lần ôn bài.

Ăn xong, thằng Cương đi tắm rửa còn Như Hương thì rửa chén bát. Đang rửa thì có tiếng chuông cửa.

Người đến là Ngọc Tuyết, là một giáo viên cùng trường. Tuy trẻ hơn Như Hương đến mười tuổi nhưng Ngọc Tuyết và Như Hương rất thân thiết.

Vào nhà, Ngọc Tuyết vừa đưa một túi ni lông nhỏ cho Như Hương vừa nói: “Áo dài mới tặng chị! Lúc nãy ở trường em quên mất!”

Như Hương nhận lấy cái túi và nói: “Lại thiết kế thứ gì mới nữa hả? Mấy món lần trước chị còn không dám mặc đây!”

Ngọc Tuyết tuy làm giáo viên nhưng còn có sở thích tự thiết kế và tự may trang phục. Ngoài tự may cho mình, Tuyết còn hay lấy thân hình xinh đẹp của Như Hương làm mẫu để may rồi bắt Hương mặc thử cho mình xem thành quả.

Nghe Như Hương nói không dám mặc đồ mình thiết kế, Tuyết không giận mà cười gian nói: “Có gì mà ngại chứ? Anh Khải mà thấy chị mặc những món này không chừng ảnh bỏ nghề ở nhà ôm chị suốt thôi!”

Nghe Tuyết nhắc đến chồng mình, Như Hương hừ lạnh đáp: “Hừ! Ổng có đào, mai, lan, quất tha hồ mà ôm rồi, có khi cả tháng mới về nhà một lần. Mặc vào ổng cũng ngáy ngủ chứ chả thèm xem đâu.”

Ngọc Tuyết cười nói: “Thì chị cứ mặc đi, còn người khác xem mà!”

“Ai?” Như Hương nhướng mày hỏi.

Ngọc Tuyết khúc khích đáp: “Nhóc Cương chứ ai! Dạo này trổ mã rồi, nhìn xinh trai phết đấy!”

Nghe thế, Như Hương vỗ bẹp vào tay Ngọc Tuyết và mắng: “Giáo viên mà ăn nói bậy bạ!”

“Ơ em có nói gì bậy đâu? Tự chị nghĩ bậy đấy chứ!” Ngọc Tuyết trơ tráo.

Vốn tính tình phóng khoáng thích đùa, lại là chị em thân thiết nên Ngọc Tuyết không ngại trêu chọc Như Hương: “Bõ công nuôi được cậu con xinh trai như vậy mà không hưởng thì phí hoài tuổi xuân!”

Nói xong, Ngọc Tuyết cười òa lên còn Như Hương thì đỏ bừng cả mặt. Hai người mãi trò chuyện mà quên mất thằng Cương cũng đang ở nhà và đã vô tình nghe hết cuộc trò chuyện.

Tuy không hiểu từ “hưởng” trong ý Ngọc Tuyết là gì, nhưng bản năng lại khiến nó có cảm cảm giác kích thích kỳ lạ, nó cảm giác được cái súng nước giữa hai chân mình đang cứng lên một cách khó hiểu dù nó không hề cảm thấy buồn tè.

Ngọc Tuyết trò chuyện thêm một lát rồi ra về, Như Hương dọn sơ nhà cửa, tắm rửa rồi bước vào phòng mình.

Như Hương sấy khô mái tóc đen óng ả rồi liếc nhìn sang túi áo dài Ngọc Tuyết tặng.

Như Hương mở ra rồi lắc đầu chào thua trước bộ áo dài mà Ngọc Tuyết thiết kế ra.

Đúng là áo dài, nhưng áo dài này không phải thứ có thể mặc ra đường. Cũng là màu trắng tinh khôi mang tính biểu tượng, nhưng chất vải của chiếc áo dài này lại là loại vải rất mỏng manh và gần như xuyên thấu, hơn nữa áo dài này còn chẳng có quần dài, thay vào đó là một số phụ kiện gồm một chiếc quần lót ren trắng nhỏ xíu và một đôi tất chân trắng dài đến nửa đùi.

Áo dài xuyên thấu, quần lót ren và tất chân, nếu không phải từng thấy qua những thiết kế táo tợn khác của Ngọc Tuyết thì Như Hương cũng chẳng dám tin là trên đời có một người giáo viên hay nhà thiết kế nào dám nghĩ đến sự kết hợp này, nói gì đến mang vào đời thực.

Dùng bàn tay thon trắng nõn vuốt ve lớp vải áo mềm mượt, Như Hương đến trước gương, cởi trần cơ thể rồi chậm rãi mặc bộ áo dài xuyên thấu vào.

Như Hương nói không dám mặc những thiết kế của Ngọc Tuyết, đó là nói dối.

Nhìn lại mình trong gương, mặt của Như Hương đỏ bừng lên vì bộ áo dài này còn táo bạo hơn nàng tưởng, không chỉ xuyên thấu mà còn hở vai, hở ngực. Vai áo rất rộng, làm lộ gần như hoàn toàn làn vai thanh mảnh gợi cảm của Hương, đã không có cổ áo, ngực áo còn rất thấp, thấp đến nỗi chỉ đủ để che nửa dưới của hai quả đào tiên tròn trĩu nặng của nàng, thậm chí hai vầng vú nhàn nhạt còn lấp ló lộ ra.

Tà áo xẻ cao nên cặp đùi trắng mỡn hoàn toàn phơi bày, cộng thêm lớp tất chân dài đến nửa đùi càng tăng thêm sự quyến rũ của đôi chân dài đầy đặn. Điểm chết người nhất chính là mỗi khi hai tà áo đong đưa là nơi cửa mình thầm kín cùng cặp mông căng tròn cũng hững hờ hé lộ.

Thanh cao cộng với quyến rũ kèm thêm chút dâm dục, Như Hương nhìn chính bản thân mình trong gương mà còn cảm thấy cửa mình đang dần ẩm ướt, thử hỏi có người đàn ông nào nhìn thấy mà không xiêu lòng?

Tiếc là người có diễm phúc nhất thì lại không còn hứng thú nhìn ngắm.

Tiếng chuông điện thoại reo vang, Như Hương nhấc máy trong hy vọng rằng chồng sắp về đến, nhưng nàng nhận lại chỉ là những lời hỏi thăm máy móc lặp lại qua ngày này tháng nọ, thậm chí còn chẳng thèm gọi video xem mặt dù đây là một tính năng đơn giản chứ không còn khó khăn như hơn mười năm trước.

Từ lâu Như Hương đã chấp nhận một sự thật, rằng tuy nàng có đẹp, có giỏi, nhưng dùng lâu ai chẳng chán, trong khi ngoài kia còn biết bao nhiêu người trẻ đẹp lại ngoan ngoãn sẵn sàng phục vụ những gã có tiền mà không hề có bất kỳ ràng buộc nào. Như Hương từng buồn, từng khóc rất nhiều, nhưng vì con nên nàng đành cam chịu, đau quá đã thành quen, vì quá quen nên không còn cảm xúc.

Không còn cảm xúc với chồng, nhưng cảm xúc khao khát của bản thân thì vẫn âm thầm tồn tại. Cửa mình vẫn còn ươn ướt, Như Hương lại nhìn hình ảnh dâm đãng tuyệt trần của mình trong gương, và lại nhớ đến những lời trêu chọc của Ngọc Tuyết.

Nghĩ đến đây, Như Hương lại nhớ đến những câu nói của Ngọc Tuyết: “Còn người khác xem mà! Nhóc Cương chứ ai! Bõ công nuôi được cậu con xinh trai như vậy mà không hưởng thì phí hoài tuổi xuân!”

Ai mà không có khao khát dục vọng, chẳng qua là ít hay nhiều, che giấu kỹ bao nhiêu. Như Hương không phải một thiếu nữ ngây thơ mới lớn, sống trong cảnh thiếu thốn hơi chồng, làm sao nàng có thể phớt lờ những phản ứng sinh lý bản năng của cơ thể. Đã không ít lần Như Hương khao khát có một người đàn ông đến bên nàng, thậm chí là một người đàn ông khác ngoài chồng cũng được. Nhưng khao khát chỉ là khao khát, vì định kiến, vì tự tôn, vì danh dự, Như Hương chỉ có thể âm thầm chịu đựng.

Chịu đựng thì chịu đựng, nhưng khao khát thì vẫn khao khát. Là một người mẹ, Như Hương thừa hiểu biết và tinh tế để nhận ra con trai nàng đã bước vào giai đoạn dậy thì, bộ phận sinh dục non nớt đã sẵn sàng cho những lần xuất tinh đầu đời. Đã có lần, trong cơn thèm khát túng quẫn, bản năng dục vọng đã dẫn dắt Như Hương nảy sinh ý tưởng tìm đến đứa con trai tuấn tú của nàng để giải cơn khát tình.

Nhưng ý tưởng vẫn chỉ là ý tưởng.

Như Hương nằm trên giường, vẫn mặc bộ áo dài dâm dục, hai chân nàng dang ra, đôi mắt đẹp nhắm hờ để tạo một bức màn đen cho bộ não vẽ ra hình ảnh đứa con trai tuấn tú của nàng.

Nó mở cửa, bước đến bên nàng, cởi sạch quần áo. Cơ thể nó nhỏ hơn và thấp hơn nàng rất nhiều, nhưng không quan trọng, quan trọng là cái thứ giữa hai chân của nó đang giương cao.

Rồi nàng tưởng tượng ra gương mặt say mê của con trai khi nhìn vào tư thế cực kỳ dâm đãng của mẹ ruột, chỉ là tưởng tượng nhưng cũng khiến nàng ngượng chín cả mặt.

Rồi nó nhào vào nàng, hai tay ôm lấy ngực nàng, dương vật nó vạch đáy quần lót để cắm vào cửa mình ướt át của nàng.

Thực tế chỉ có ngón tay nàng tự an ủi cửa mình nàng, nhưng hình ảnh con trai trong tưởng tượng lại tạo cho nàng khoái cảm vượt bậc so với thực tế bẽ bàng…

Ở phòng mình, thằng Cương đã soạn xong bài vở, nhớ lại những gì bọn thằng Việt bàn tán trong lớp, nó tò mò mở điện thoại lên mạng tìm hiểu.

Tổng hợp những dữ kiện nghe được từ tụi thằng Việt, “phim sex loạn luân mẹ con” là từ khóa mà Cương gõ trên thanh tìm kiếm của Google.

Cương từng nhiều lần nghe những câu đùa về cái gọi là phim sex, nhưng ở độ tuổi của nó trước đây thì chẳng hề bận tâm, chẳng muốn tìm hiểu xem đó là thể loại gì, cho nên khi những hình ảnh hiện ra trên đầu kết quả tìm kiếm gây cho Cương một cú sốc.

Một nam một nữ, cùng khỏa thân và kết nối với nhau bằng thứ mà người ta thường dùng để tiểu tiện và chửi nhau.

Cương cũng hiểu ra đây chính là hành động mà người ta dùng để chửi nhau thông dụng nhất, còn nói cho hoa mỹ thì chính là quan hệ tình dục.

Những hình ảnh đầy nhục dục đã khiến bản năng trong chàng trai mới dậy thì thức tỉnh, tim nó đập mạnh, mặt nó nóng rang, cái vòi nước trong quần đang phình to và gây ra một cảm giác thèm muốn khó tả.

Nhưng không chỉ có vậy, từ khóa của Cương tìm còn có bốn chữ “loạn luân mẹ con”.

Phim sex việt sub ngày nay không hề hiếm, mà dù không cần việt sub cũng có thể dễ dàng hiểu được nội dung vốn chẳng có gì sâu xa phức tạp c