Gái Gú Việt Nam

Nguyệt Kiều sư nương – Tác giả Hoa Trâm Tử

Phần 18: Đoàn Lăng
Từ không trung nhoáng cái đã xuất hiện, Nguyên Bình ung dung hạ xuống chắn trước mặt La Phong và Khuông Đông, hai tay không quên hướng vị Nội môn đệ tử bái phỏng.

Nhưng trái lại là một thái độ khá hờ hững, vị Nội môn đệ tử hai tay vẫn chắp tại sau lưng.

Xem như một kiếm vừa nãy chỉ là không khí, chỉ liếc nhìn Nguyên Bình một cái rồi bước lên mấy bước điềm nhiên.

“Vị này là…”

“Ah… Nguyên mỗ là chấp sự được Tống An hộ pháp phân phó trông coi nơi này, vì bận chút việc mà đến tận bây giờ mới kịp quay về khiến cho Đoàn huynh phải đi loanh quanh, thật là thất lễ… thất lễ…”

“Tống An hộ pháp hiện không ở phân đường ư?”

“Tống An sư huynh hiện đang dẫn Minh Phi đội gia nhập Hạ Tương Doanh tại Thiết Đấu Sơn, không biết Đoàn huynh tìm hắn có việc gì?”, Nguyên Bình vuốt vuốt bộ ria mép ra vẻ nghi hoặc.

“Vậy ư… Nguyên huynh… ngươi nhận biết ta ư?”, Vị Nội môn đệ tử lúc này mới bất ngờ để ý, hướng Nguyên Bình dò hỏi.

“Haha… Trích Lịch Kiếm Đoàn Lăng của Động Du Các thì tại ngoại môn này danh vang rền như sấm, Nguyên mỗ làm sao lại không biết được chứ…”, Nguyên Bình cười lớn nhưng trên mặt vẫn là thản nhiên, không có vẻ nào là xu nịnh.

“Hừm… Nguyên huynh chê cười rồi, Hình La kiếm trận gần đây nghe nói lập công liên tiếp, được Chưởng Môn nhân khen ngợi rất nhiều mới là ánh trăng sáng, kiếm cùn của Đoàn mỗ chỉ là đom đóm bên sông mà thôi…”

“Đoàn huynh thật là khiêm tốn, nhưng mà ngoài kiếm pháp lợi hại thì bước chân của Đoàn huynh phong tao lãng thủy cũng khiến biết bao nữ đạo hữu ngóng trông, lại nghe được Chu Linh Các Chủ gần như đã đồng ý để huynh cùng Thái Nhĩ ái đồ mà kết đạo tình lữ… thật khiến người người hâm mộ”, Nguyên Bình một bên phất tay ném linh đan về phía hai người Khuông Đông, một bên vẫn bình tĩnh nhìn Đoàn Lăng cười.

“Nguyên huynh… không cần nói nhảm nữa, ta cùng tiểu tử Quân Kỳ vốn muốn tản bộ một vòng quanh Tổng phân đường thế nào lại bị mấy tiểu hữu kia cản đường… biết thể đã phi kiếm thẳng vào…”, Đoàn Lăng nét mặt hơi trầm xuống đưa mắt dò hỏi.

“Tản bộ… haha… Đoàn huynh thật biết nói đùa, hiện tại Tống An sư huynh không có ở đây, không biết hai vị đến hẳn là có sự vụ gì chứ… miễn là đã thông qua Đại trưởng lão hoặc Tống An hộ pháp thì ta có thể dẫn hai vị tiến vào Tổng phân đường…”

“Tống An hộ pháp thì đương nhiên ta chưa có gặp qua, nghe nói quý phân đường tại tổng bộ có một tảng Kim Sa Thạch, không biết ta có thể mượn một ít có được không…”, Đoàn Lăng lúc này mới hai tay chắp lại thỉnh qua Nguyên Bình, nhưng thái độ vẫn có chút hờ hững.

“Kim Sa Thạch… loại đá này là nguyên liệu có thể luyện nên Kiếm Giáp pháp khí khá hiếm, tại Nguyên Sơn chỉ có hai tảng, một lớn nằm tại Thái Nguyên Các, một nhỏ đúng là được đặt tại bổn phân đường, chỉ cần có lệnh bài của các vị trưởng lão thì lập tức sẽ cấp cho hai vị một ít…”

“Ta trên đường làm chút nhiệm vụ mà đi ngang qua, làm sao có thể gặp qua các vị trưởng lão được chứ, tiểu tử Quân Kỳ đây là đồ đệ của Tam trưởng lão, hẳn Nguyên huynh cũng biết Tam trưởng lão vẫn hay cho người qua lấy Kim Sa Thạch về để chế luyện, có Quân Kỳ ở đây nói lại với sư phụ hắn một tiếng là được chứ gì…”

“Haha… Kim Sa Thạch là do đích thân Chưởng Môn nhân đem đặt tại bổn phân đường, điều này chắc hẳn có liên quan đến Tống An hộ pháp thì hẳn các vị cũng đều đã biết, Tam trưởng lão từ lần gần nhất cần dùng một ít cũng cách đây hơn mười năm rồi, tất nhiên cũng đều có thông qua Hộ pháp sư huynh, việc này không thể nói đùa, các vị nếu không có lệnh bài thì xin đừng làm khó cho Nguyên mỗ…”, Nguyên Bình dứt khoát từ chối khi biết ý định của đối phương, hai tay chắp sau lưng nhưng từ trên người một luồng linh lực ổn định nhanh chóng lan ra tỏ thái độ.

Quân Kỳ đang đứng gần đó liền bị luồng uy áp này chấn cho thối lui vài bước, một tay ôm lấy ngực nén lại cơn đau.

Vị nội môn đệ tử Đoàn Lăng thấy vậy thì khuôn diện trầm xuống, ánh mắt khẽ híp lại nhìn qua.

Chỉ nghe “Phốc…” một tiếng đã thấy một kiếm đi trước người lao về phía Nguyên Bình.

Một thanh kiếm cũng từ đâu xuất hiện trên đầu Nguyên Bình vừa kịp đỡ lấy kiếm kia.

“Keng… Uỳnh…”

Hai Kiếm khí đấu nhau chỉ một chạm liền nổ vang chấn đến màng nhĩ rung lên.

Đứng sau Nguyên Bình, ba người La Phong chỉ thấy choáng váng một chút, vẫn còn đứng vững được trước linh áp đó.

Một bên kia chỉ thấy Quân Kỳ vì đứng gần đó liền bị hất văng lông lốc vào một góc rồi, trên miệng còn rỉ ra chút máu.

“Trúc Cơ hậu kỳ… Nguyên huynh che giấu thật tốt, nhưng ta vẫn muốn xem sự lợi hại của quý phân đường, có thể đỡ được của Đoàn mỗ mấy chiêu…”

Hất tay đem kiếm đánh văng, Đoàn Lăng đạp cước áp sát muốn tấn đến lên trước ngực Nguyên Bình, linh quang dao động cho thấy một cước này nặng tựa ngàn cân.

Thấy vậy, ba người La Phong liền tự động thối lui ra vài trượng.

Liền sau đó cũng từ Nguyên Bình một tay phất ra linh quang, đất đá dưới chân lập tức lật lên rồi xoắn vào thành một quả cầu đôi công trực tiếp.

“Rầm… rầm…”

Bụi đất văng tứ tung, nhưng trong đó, Nguyên Bình liên tiếp tung ra mấy hỏa chưởng ép lui Đoàn Lăng trên không.

“Keng… Keng…”

Cả hai lại trực tiếp nắm kiếm đấu pháp, Hình La kiếm pháp trong tay Nguyên Bình thế công dồn dập, biến hóa khôn lường.

Linh áp từ cuộc chiến khiến một số bóng cây lớn ngã xuống, tuyết trắng bị xới tung lộ ra nền đất đá lởm chởm.

Một bên xa xa rừng trúc vẫn xao động.

Tà áo của vị Nội môn đệ tử đã có chút cháy xém, vẻ mặt càng thêm trầm xuống, một tay lại phất lên đem một tấm linh phù màu đỏ nắm lấy, vừa đấu kiếm vừa miệng niệm khẩu quyết.

Chỉ thấy sau đó, từ tấm linh phù, một làn khói xám phiêu phù rồi đầu nhập vào chủ kiếm.

Trong mắt Nguyên Bình hiện lên chút e ngại, mặc dù Hình La kiếm đang trên cơ nhưng lấy tu vi Trúc Cơ trung kỳ của đối phương vẫn chỉ có thể giằng co trong vòng mấy trượng.

Linh phù kia vừa tiêu thất xong, thì kiếm trong tay vị Nội môn đệ tử bỗng chốc rung lên một cái, xung kích mạnh mẽ tỏa ra, trong ánh mắt ngỡ ngàng của Nguyên Bình liền tách làm hai.

Kiếm khí đại thăng, song kiếm thoát tay bắn đến trong chớp mắt, uy áp mạnh mẽ khiến người ta muốn chùn bước.

Nguyên Bình thoáng chốc giật mình từ trong tay đem một pháp khí hình thuẫn lớn đón đỡ, một bên đất đá dưới chân cũng xoắn lại chắn lấy xung quanh.

“Rít… Uỳnh… Uỳnh…”

Đoàn Lăng hai tay vươn ra dồn nén khí lực, mang theo chút giận dữ, song kiếm càng đến càng nhanh, nhoáng cái đâm thẳng vào Đại thuẫn nổ vang trời.

Đất bụi dần dần tản đi, bên kia Đoàn Lăng cũng bị áp lực chấn lui vài trượng, hai tay có chút run rẩy thu kiếm quay lại, song kiếm sau khi mạnh mẽ một đòn dường như linh quang cũng đã tán loạn.

La Phong cùng đồng bọn nhìn sang thì đã thấy Nguyên Bình khuỵu chân ôm lấy ngực thở hổn hển, râu ria dính đầy bụi đất, khó khăn đứng dậy.

Một kiếm kia của đối phương đem Đại thuẫn đánh nát rồi, dưới chân Nguyên Bình hiện ra một cái hố lớn, hắn nhanh chóng phi thân lên nhìn về vị Nội môn đệ tử trước mặt.

Quả là có cách biệt về thực lực, không đơn giản mà có thể được thu nhận vào Nội môn Nguyên Sơn.

Dù hơn đối thủ một tiểu cảnh giới nhưng Nguyên Bình cũng phải thừa nhận chỉ đủ kh̐