Gái Gú Việt Nam

Người trong giang hồ

Phần 6
Nam thanh nữ tú tóc hai ba màu ôm nhau uốn éo theo điệu nhạc xập xình trong một vũ trường mở không giấy phép trong hẻm khu vực chợ Cầu Muối. Tiếng cụng ly, uống ừng ực, hôn hít, hú hét lấp đầy căn phòng ngột ngạt. Trên bàn từ bia, rượu Tây cho tới thuốc lắc, hàng trắng đều được các dân chơi sử dụng thoải mái. Dùng cái “carte de visite”, cô thiếu nữ mới lớn, ngực phổng phao kẻ một đường dài trên bàn rồi dùng ống hút hít hết trong một lần trước sự trầm trồ của đám bạn quậy phá.

Đầu óc như đang tận trên chín tầng mây, cô thiếu nữ ngồi gục xuống ghế mắt nhìn lên trần, tay chân không ngừng run rẩy theo từng nhịp. Lợi dụng cơ hội, vài tên trong đám bạn ngồi gần lại sờ mó, hôn hít cô, càng làm cô thêm kích thích. Đám ma cô vác cô lên đem lên tầng trên, quẳng cô lên giường sõng xoài. Ba thằng nhìn cô, nuốt khan, chúng thèm được xả hết vào người cô nhưng đành quay đầu đi ra. Thì ra con nhỏ này là hàng của anh Cường “mụn” thèm khát lâu nay. Là sếp sòng khu vũ trường, massage ở xóm này, đàn em thân thiết của Tám Sọ. Với làn da ngăm đen, mắt hí tiểu nhân cùng đôi gò má cao đầy mụn bọc, thân hình cơ bắp cuồn cuộn, hình xăm phủ kín hai tay và ngực hắn đan xen các vết tích chiến trận. Đi theo Tám Sọ đã lâu hắn cũng học theo thói trăng hoa bay bướm của đàn anh, tuy có khuôn mặt xấu ma chê quỷ hờn nhưng hắn đã ăn qua không biết bao nhiêu mỹ nữ, từ trung niên tới mới lớn nhờ phương pháp “đánh thuốc” của hắn. Một tên khốn nạn có tiếng trong giới, chỉ sau đàn anh Tám Sọ và đại ca Hiếu “nhỏ” của hắn.

Cường “mụn” sà vào người thiếu nữ, năm nay nàng mới được 17 tuổi, cặp vú mới mơn mởn làm sao. Hắn hít hà hơi thiếu nữ, mút lấy đầu ti ửng hồng của cô, chụt chụt. Càng mút hắn càng khoái chí, dương vật căng cứng trong quần. Hắn cởi phăng cái quần jeans đang mặc, còn độc mỗi chiếc quần lót trên người, hắn bò trường trên người cô gái như bộ đội đặc công đang huấn luyện. Nước dãi hắn vương khắp nơi trên người cô, cô chỉ biết nằm bất động dưới sự tấn công mạnh mẽ của lưỡi Cường “mụn”. Mút chán chê, hắn thọc tay vào quần lót cô, mân mê cái hạt đậu nhỏ, ướt đẫm. Ngón tay hắn ra vào nơi sâu thẳm của cô, cái lồn 17 tuổi nhưng cũng đã có mấy cây hàng ra vào nơi này rồi. Cường “trọc” chép miệng, tiếc là không lấy được trinh con nhỏ này. Qua khúc dạo đầu, hắn cởi luôn quần lót của mình rồi đút vào khe nước trong của cô thiếu nữ ăn chơi. Đâm đến đâu lồn co bóp đến đấy làm hắn sướng điên người, máu chảy trong thành mạch hắn mạnh mẽ, huyết áp tăng dần, hắn sướng rơn người dập điên cuồng.

Đang trong cơn sướng, có tiếng đập cửa dữ dội, giọng hớt hải:

“Đại ca ơi, có thằng quậy quán mình, nó chọi mắm tôm mắm ruốc thúi ình, khách bỏ chạy hết rồi!”

Đang sung sướng đành phải rút ra, hắn điên lên tát vào mặt tên đàn em vô tội. Mặc quần áo lao xuống dưới tầng, hắn cầm vội cây mã tấu thân thuộc rồi…

Chạy vội xuống tầng dưới. Từ sảnh tới sàn nhảy bốc mùi thúi rùm, ngoài mắm tôm tụi nó còn thả chuột cống chạy tán loạn làm khách la hét, khách đang chơi gái cũng đứng hết lên ghế che chim, la hét, hỗn loạn khôn cùng. Biết ngay là thằng nào làm, Cường “mụn” lên xe máy đuổi theo bọn quấy rối. Tám chiếc xe máy rầm rú, chở mười sáu thằng găng tơ chạy ra khỏi quán, đảo khắp nơi tìm thằng lạ mặt chạy Cub mặc áo khoác xanh rêu cả gan dám phá hoại địa bàn anh Tám. Đã được khoảng 3 ngày kể từ hôm gặp mặt diễn ra, hai phe phá rối địa bàn lẫn nhau làm công việc làm ăn cả hai hầu như đình trệ, đi xuống trầm trọng. Mọi thủ đoạn từ gián, chuột, mắm tôm, phun sơn cho tới đập phá quán đều được sử dụng. Có sự chuẩn bị kỹ lưỡng nên địa bàn Lý Ngọc chịu ít tổn thất hơn, hắn cho bố trí người xung quanh các góc khuất núp đợi sẵn, thấy thằng nào khả nghi bén mảng lại gần là đập, đập nhầm cũng đập, đập xong lòi ra mắm tôm, chuột cống thì đập tiếp, không thì bù tiền thuốc là qua chuyện. Đám lâu la phía Hiếu “nhỏ” đi quấy rối thằng nào cũng gãy giò gãy tay, truyền miệng nhau làm thằng nào cũng ngán khi bị gọi tên đi quậy bên khu Lý Ngọc.

Dưới tầng hầm của club, hai bóng hình thân thuộc bị trói tay lại vào nhau, thân người bầm dập vết bầm tím. Thái Sơn thở hổn hển, để lộ sự mệt mỏi trong từng nhịp thở. Ba Thẹo cũng chẳng khá hơn khi nó ăn trọn cú đá của Cường “mụn” khi dám phun nước bọt vào mặt hắn khi nhận được câu hỏi “Ai sai mày chém đàn em tao?”. Thằng Bi Nhỏ và thằng Bi Lớn thì phải nằm viện dài ngày để điều trị, Bi Nhỏ bị chém trọng thương, đứt cả gân tay còn thằng anh nó thì chân phải may tận 25 mũi, phải nằm một chỗ trên giường. Mất đi hai thằng đệ thân tín làm Cường “mụn” điên lên, hai thằng này chuyên săn gái tơ cho hắn, Bi Nhỏ nó có “gu” lắm, con nào nó đem về cũng nước nôi lênh láng làm Cường “mụn” phải quần cả đêm.

3 ngày bị giam giữ trong căn phòng tối, tay hai thằng bị trói đau điếng, dần mất cảm giác, bù lại thì bọn nó còn chút nhân tính khi cung cấp đủ nước cho hai thằng, tưới từ đầu xuống mỗi 2 tiếng. Cơm thì cho ăn không khác gì chó, đổ đầy sàn, vương vãi. Mùi đồ ăn để lâu ngày bắt đầu ôi thiu, ẩm thấp làm hai thằng nhợn ói. Chung khu giam giữ không chỉ hai thằng “tù binh chiến tranh” tụi nó mà còn có những cô gái cả tin bị lừa đem bán đang chờ giao hàng, số lượng lên tới hơn mười cô, tất cả hầu hết đều là con gái nhà lành, trinh nữ – một trong những mặt hàng kinh doanh phân khúc cao cấp của băng Tám Sọ. Thằng Cường “mụn” là thằng rất ngăn nắp, hắn cho hai thằng trong phòng riêng, tách biệt với những món hàng mọng nước của mình vì hắn quan niệm “Tù chiến tranh phải ở riêng với đĩ chứ”.

“Còn sống chứ… anh Ba?” Thái Sơn thều thào.

“Sao mà chết được… mậy, chỉ là tao đau muốn chết thôi khà khà.”

“Chỗ thằng mặt mụn đá anh… có sao không, em thấy lúc… đó anh quằn quại lắm… Thằng chó đó công nhận mặt nó… nhìn thấy gớm thiệt, xấu xí mà… còn có nét dâm tặc, bỉ ổi.”

Cười nhạt, Ba Thẹo trả lời:

“Mày không biết… hộc hộc… thằng đó là ai sao? Thằng chó đó là… Cường “mụn” ai cũng sợ nó hết… hộc hộc.”

“Thằng đó dữ dội vậy sao anh? Còn ác hơn… ông Tám hả?”

“Nó lộng quyền… dưới trướng ông Tám thôi, chứ ác nhân thất đức… sao qua được Tám Sọ.”

Đúng thật vậy, Tám Sọ không hữu dũng, cũng chẳng hữu mưu. Hắn cậy quyền là em ruột của Hiếu “nhỏ” nên lộng hành, tà dâm tàn bạo khắp nơi ai cũng biết tiếng. Bất cứ đàn bà nào Tám thích, dù là vợ, mẹ hay bà của người khác hắn đều bắt về chơi…

“Mà anh biết mình đang ở chỗ nào không? Tỉnh dậy thì thấy bị đập ở đây rồi”

“Nhạc lớn vậy chắc đang ở chỗ sàn nhảy của ông Cường quá, Vũ trường “Mi Nhon”. Nếu vậy thì tao với mày đang trong hang cọp đó, chỗ này chuyên tập kết đĩ với gái trinh.”

“Tụi nó làm tới mức này hả? Em tưởng bảo kê, đánh bạc, đĩ điếm là hết rồi chứ”

“Mày ngây thơ quá, chỉ được cái máu liều thôi, mày còn phải học thêm. Từ buôn người, bắt cóc con nít cho tới ma túy cái gì mà tụi nó không làm. Khụ khụ khụ” Dứt lời Ba Thẹo ho dữ dội.

“Ngoài kia chắc còn nhiều thằng còn tệ hơn thằng này. Đã ra giang hồ chắc cũng có ngày mình đụng mặt anh ha? Nếu hôm nay mình sống sót ra khỏi chỗ này, sẽ có ngày em đi tới chỗ thằng khốn nạn như vậy, chơi cho nó thân bại danh liệt. Một đao thanh lọc giang hồ, hahaha.”

“Mày mơ cao quá vậy, lết xác ra chỗ này đã rồi tính con ơi” Ba Thẹo cũng cười theo.

“Mà em nghe ai cũng kêu anh là Ba Thẹo, tên anh là gì? Sao mà đi bụi đời vậy?”

Ba Thẹo trầm ngâm một lúc lâu rồi trả lời từ tốn.

“Tên tao hả? Ngày xưa bà già để tao ra thì đặt tao là Kiệt, không có họ. Bả cũng biết cha tao là thằng nào đâu, đĩ mà. Tao chỉ có cái tên để gọi cho tiện thôi, từ nhỏ tao đã chơi chung với tụi quậy phá trong xóm, ăn cắp, đánh lộn đủ hết. Tới khi tao 11 tuổi thì má tao bị “siđa” chết, bả quằn quại ghê lắm. Hồi trẻ bả đẹp, là con đào nức tiếng trong làng chơi. Bả luôn coi tao là tai nạn nghề nghiệp của bả, tại tao mà cái lồn bả xuống cấp, tại tao mà da bả rạn nứt nhăn nheo, xấu xí rồi khách quen cũng bị giật hết. Má bả chết thì tao được bên hỗ trợ xã hội đưa về cho bà ngoại tao nuôi, tao còn đéo biết bả là ai nữa. Bà ngoại với má tao đã từ mặt nhau từ lâu, đùng cái có thằng cháu ngoại con của thằng cô hồn nào bả cũng đéo biết xuất hiện bắt bả chăm sóc. Nhưng được cái bả cũng thương tao lắm, lo cho tao từng bữa cơm” Nói tới đây mắt Kiệt rưng rưng, giọng có phần hơi trùng xuống.

Thái Sơn cũng đồng cảm ghê gớm lắm, mắt nó cũng nhòe đi. Cả hai đều cố giấu cảm xúc của mình đi, bụi đời thì nước mắt không được rơi.

“Bà ngoại cho tao đi học, biết chữ như người ta dù nhà cũng không khá giả gì mấy. Đi học tao bị tụi con nhà khá giả ăn hiếp, tao bị tụi nó sai vặt, đánh hội đồng. Tụi nó đánh tao như gãi thôi, nhưng tao phải nhịn, tao mà đánh lại thì tao không được đi học nữa. Bà ngoại bả muốn tao đi học ghê lắm, nên tao không để bả buồn được. Tao lên 13 thì bà ngoại tao mất, cái nhà bị anh chị của má tao giành giật, đánh nhau để lấy cái miếng đất của ngoại. Tao ở chung với dì tư, từ được ngủ trên giường giờ tao phải trải chiếu nằm kế con chó của nhà bả. Uất ức, buồn tủi. Đi học, tụi nó lại nhắm vào tao, mấy thằng nhà giàu chó đẻ. Tao hẹn tụi nó ra sân sau, một mình tao, bảy thằng khác. Da thịt tụi nó mềm nhũn, nhão như cháo. Tao cho ba thằng nhập viện chỉnh hình mặt, còn bốn thằng thì chạy mất dép. Sau chuyện đó, tao bị đuổi học, tao chưa đủ tuổi hình sự nhưng tụi nó có tiền mà, tao phải đi giáo dưỡng 2 năm, cải tạo tốt nên ra sớm nửa năm. Ra trại rồi cũng lang thang, phải giành giật trên vỉa hè mà sống, tao làm bụi đời cũng 2 năm nay rồi. 17 bẻ gãy sừng trâu mà mậy.”

Thái Sơn im lặng lắng nghe câu chuyện của Kiệt, ai cũng có một câu chuyện đời. Của nó thì cũng không khá hơn là mấy, chỉ khác là nó chưa vào trại vì chuyện nó đã làm thôi.

“Em cũng giống như anh, má em cũng là đĩ, bả đẹp lắm. Toàn dân du đãng số má trong khu chơi bả. Em thì ngày đó cũng còn ngây thơ, cũng bị đánh đập ăn hiếp, coi thường…”

Thái Sơn kể hết diễn biến cuộc đời cho Ba Thẹo nghe, dường như không tin những gì mà th&#