Gái Gú Việt Nam

Người con gái ấy – Quyển 1

Phần 10
Sau này có một lần tôi và em đi xem phim ma, đó là đợt năm 2016 thì phải, tôi nhớ là hôm đó chúng tôi xem The conjuring 2. Thú thật mà nói thì đời tôi chả sợ cái gì ngoài mấy con ma tưởng tượng đó. Như những đôi tình nhân bình thường khác thì đáng lẽ em phải là người hoảng sợ nép vào lòng tôi còn tôi sẽ dang tay che chở an ủi em mới đúng nhưng sự thật thì hoàn toàn ngược lại. Tôi hò hét trong sợ hãi, giật mình thon thót còn em thì ngồi xem với vẻ mặt thích thú như đang xem một bộ phim hài. Khi ra khỏi rạp, tôi có hỏi em:

– Trên đời này em sợ cái gì nhất.

Trước ánh mắt tò mò của tôi, em trả lời không chút ngần ngại.

– Cái cổng bệnh viện thành phố rạng sáng 29 tết năm đầu tiên yêu nhau, khi anh nói câu chia tay.

Trở lại với khung cảnh lúc đó, em khóc òa lên sau câu nói đó của tôi, giọng em lạc đi trong tiếng nấc:

– Em xin lỗi. Em xin lỗi. Anh đừng như thế với em mà.

Bằng cái giọng trầm tư và nghiêm túc nhất của tôi lúc đó, nhẹ nhàng dụi điếu thuốc rồi lại lấy thêm một điếu khác đặt lên môi. Tôi trả lời em trong làn khói trắng:

– Anh mới là người có lỗi. Anh xin lỗi vì đã không thể quan tâm em, mọi việc xảy ra đến mức như này đều là do anh không có thời gian dành cho em.

Hơi ngừng lại một chút để lấy hơi, tôi nói tiếp:

– Có lẽ chúng ta nên dừng lại. Em cần một người tốt hơn anh, dành nhiều thời gian bên em, quan tâm em hơn.

Em khóc càng ngày càng to hơn đến mức ông chủ quán nước cũng phải thấy ái ngại mà lên tiếng:

– Có gì cũng đừng lên làm bạn gái mình khóc to thế chứ cậu trai.

Tôi chỉ cười rồi nói như cho cả em nghe:

– Khóc to một lần còn hơn sau này khóc thầm cả trăm lần.

Giờ này có lẽ cũng chẳng còn tai nữa, em vẫn khóc nức nở trong khi tôi đỡ cánh tay em đứng lên, chúng tôi dìu nhau đi bộ chầm chậm qua con đường vắng ngắt. Được một lúc, bước đi của em cứ thế loạng choạng dần, có lẽ em mệt vì khóc nhiều quá và phần nào đó vì rượu. Thở dài một hơi não nề, tôi nhất quyết cõng em trên lưng mặc cho em phản đối, lưng tôi khẽ nhói đau vì những mảnh vết mảnh sành cắm vào khi nãy bị chà xát. Tiếng khóc trên sau lưng tôi chuyển thành tiếng nấc nghẹn ngào rồi dần dần im hẳn, em mệt quá nên thiếp đi trên lưng tôi.

Đi thêm khoảng 10 phút nữa thì đến cổng nhà em, vẫn cõng em trên lưng tôi lấy khóa nhà từ chiếc túi xách của em vẫn đeo ở cổ nãy giờ mở cửa. Ba má em vẫn chưa về, căn nhà rộng rãi nhưng lạnh lẽo cô đơn, bề ngoài người ta thấy một cuộc sống đủ đầy sung túc nhưng có lẽ người bên trong lại muốn thoát ra. Thở dài một tiếng, tôi mở cửa rồi bế em lên phòng, chả hiểu ngày xưa lấy đâu ra sức mà trong tình trạng như thế vẫn cõng được em về nhà nhỉ. Cởi giày rồi đắp tấm chăn mỏng lên cho em, tôi quay người đi ra ngoài, em vẫn rất đẹp nhưng hôm nay tôi chẳng còn tâm trạng nào để làm gì khác. Bất chợt một bàn tay nắm lấy tay tôi, giọng em khàn đặc vang lên sau lưng: