Gái Gú Việt Nam

Ngoại tình với vợ của chú

Phần 4
Nằm xuống với những suy tư khó hiểu, ánh điện phía cội đèn ngoài đường len qua cửa xuyên qua tấm rèm giống như ánh trăng mờ ảo, nhắm lại mở mắt. Khó ngủ!!

Tôi chỉ khó ngủ trước những chuyến đi chơi, đó là đêm hôm trước háo hức trằn trọc.

Hoặc phải viết bản kiểm điểm, trằn trọc để nghĩ cách đối phó với giáo viên.

Nhưng, bây giờ tôi còn chẳng biết mình trằn trọc vì thứ gì? Là niềm háo hức hay nỗi lo lắng? Ngay cả lý do để mình trằn trọc tôi cũng không tìm ra.

Trái với bây giờ, tôi của năm 19 tuổi vẫn nhút nhát như thế. Dù có những thứ bất ngờ xảy ra như thế, tôi không hề có sự chuẩn bị nào cả, có thể bây giờ khi đã quen mùi tình trường tôi biết mình cần phải làm chủ cuộc chơi. Nhưng ở thời điểm đó, tôi hoàn toàn bị động, tôi không hề cảm thấy cô dâm đãng, lẳng lơ hay bất kể từ ngữ gì đó tôi có thể nghĩ ra để chỉ 1 người phụ nữ sau này đều không đúng với cô… tất cả, tôi nghĩ mọi thứ tôi nhận được đó giờ chỉ là 1 ĐẶC ÂN.

Cô đối xử tốt với tôi, nấu cho tôi ăn, giặt đồ cho tôi, và hơn hết là trò chuyện rất nhiều với tôi.

Thật khó để bạn tìm ra được 1 người lớn tuổi có thể trò chuyện bình đẳng với bạn mà không bắt bạn phải làm cái này cái kia.

Tôi rất quý cô…

Hơi men trong người cộng với cảm giác vừa xuất tinh cuối cùng đã phát huy tác dụng… làm cơ thể tôi mệt dần, mệt dần. Chìm vào giấc ngủ đến tận sáng hôm sau…

10h sáng Chủ Nhật, mọi người đã dậy, tôi là người dậy cuối cùng. Đón ánh nắng ngày mới với chút se lạnh. Vẫn đông mà.

Cô đang phơi đồ ngoài lan can, chú ngồi ngoài phòng khách bế thằng nhỏ trên đùi ngồi xem tivi. Tôi chào cô chú rồi vệ sinh cá nhân. Mọi thứ hôm qua – hôm nay như là cách nhau 2 kiếp vậy. Tôi cảm thấy có vẻ như lại trở lại những ngày đầu – 1 cảm giác lạ lẫm…

Nhưng mà, không hẳn, lúc đánh răng rửa mặt tôi đã nhận ra vết tinh trùng hôm qua vẫn còn vương trên quần, quần sịp thì trắng 1 mảng mùi tinh trùng nồng nặc, thậm chí còn hơi ẩm. Hôm qua tôi xuất xong lúc ngủ nó còn rỉ ra thêm 1 mảng nữa.

Giờ mới bất giác, thế mà nãy nhìn cô mà cũng chẳng có cảm giác gì.

Thay quần áo, đánh răng xong tôi vô mở vali lấy 1 bộ quần áo khác. Chứ đéo ai mặc thế này dơ bỏ mẹ.

Đang cầm đồ toan đi thay thì cô bước từ lan can vào:

– Mới dậy đã tắm á?
– Dạ không, cháu thay quần áo thôi ạ.
– Ohh, cô vừa giặt phơi hết đồ rồi. Thay xong để vào đây lúc khác cô giặt sau. (Tay cô đang cầm cái giỏ đồ)
– Dạ thôi, mai cháu ở đây đâu ạ, để cháu cầm về dưới kia giặt cũng được.
– Uh nhỉ, (cô nhận ra)
– Cứ để cô mày giặt cho tuần sau xuống chơi mà lấy về. (Tiếng chú vọng vào)
– Uh haa, thế không định xuống nữa à? (Cô tít mắt)
– Dạ CÓ CHỨ Ạ!!! (Tôi vội cầm giỏ trên tay cô đi vào nhà tắm)

Ơ mà sao không tắm con mẹ nó luôn nhỉ? Đằng nào chả thếzzz.

– Tiện cháu tắm luôn tối đỡ phải tắm nhé chú (tôi mở cửa nói vọng ra, đơn giản là tôi thông báo tôi đi tắm thôi)
– Ờ, (chú nói vọng vào)

Xả làn nước nóng vô người xòa xòa xòa. Tự nhiên tôi thấy phấn chấn hẳn. Tôi nhảy nhót trong nhà tắm, tôi cảm giác như đây là nhà mình vậy, tôi quen hết mọi đồ đạc ngõ ngách trong nhà rồi.

Tắm xong sảng khoái vãi đái. 100 Điểm!!!

Giờ mới để ý nay cô mặc 1 cái quần ngủ 2 ống dài, hơi rộng rộng, 1 cái áo len mỏng dài tay xắn nhẹ lên như ngày tôi mới đến và CÓ mặc áo ngực. Phải nhìn kỹ lắm mới thấy bởi ngực cô khi không mặc thì nó hơi võng xuống 1 tí. Nay bự chảng như kiểu tập gym ấy. Mọi hôm ở nhà toàn mặc chân váy tới gối không thì cũng cái quần thể thao như của tôi bó sát mông đít ấy. Nay ăn mặc như kiểu sắp đi họp phụ huynh vậy. Kaka…

Tầm 12h thì anh Chất xuống, tiếng mở cửa, bước vào và chào hỏi. Cũng như mọi anh em xã hội lần đầu gặp nhau thôi, vẫn là những câu chào hỏi ban đầu, tôi cũng không biết gì về ổng, thấy mặc cái quần như chú miêu tả thật, quần bò híp hốp. Anh Chất sinh năm 90, kém chú tôi 13 tuổi, kém cô Trâm 6 tuổi và hơn tôi 6 tuổi. Gọi cô chú bằng anh xưng em. Ổng thấp hơn tôi tẹo, chắc m65 gì đấy. Cộng thêm cái quần nhìn lùn tịt. Nhưng được cái đậm người hơn tôi, tôi lúc đó mới 19 mà. Fuck…

– Em chào anh.
– Hey yooo, what sup what sup man (anh Chất chào lại, chào kiểu híp hốp, tay đập đập vào tay tôi kiểu kiểu híp hốp nốt)
– Chào anh chị. (Anh quay qua cô chú)
– Oh, trời lạnh không em (chú tôi hỏi)
– Cũng bình thường anh ạ, nay anh nghỉ ạ (kiểu biết rồi cứ hỏi cho vui)
– Uh. Nay anh nghỉ, ở nhà bế cún con đây này hihi(chú vừa nói vừa rung đùi tay ôm vào thằng nhóc ở trong lòng chú)
– Em chào chị nhớ (anh Chất hướng mắt về phía trong, cô Trâm đang gấp đồ)
– Uh. (Cô nhìn 1 cái xong quay xuống gấp đồ tiếp)

Tôi kiểu: @@, Bà Trâm nay lạnh lùng vãi.

Nhưng mà cái đấy việc của bả, tôi với anh Chất chào hỏi xong nói chuyện qua lại. Đại khái giúp anh em hiểu nhau hơn và anh nói cho tôi biết tôi sẽ đi cùng anh xuống dưới nhà tôi ở dưới tokyo, ở đấy có 3 người ở rồi, thêm tôi nữa là 4.

2 Ông kia thì đều 8x cả. Nói chung nếu xuống đấy tôi là út. Bình thường 2 ổng kia rảnh cũng xuống chơi nhưng dịp lễ tết thôi, chứ thứ 7, chủ nhật chú tôi ở nhà thì mấy ông đấy đi làm thêm, anh em nào không ở Nhật thì tôi nói qua là ngày thường du học sinh đi học còn cuối tuần thì sẽ để đi làm kiếm thêm tiền. Nay ông Chất xin nghỉ để xuống đón tôi.

Tôi là tôi duyệt cái thái độ của ông anh này rồi đấy, khà khà.

Đùa vậy thôi chứ tôi khá nghe lời ổng, từ lúc quen cho tới giờ luôn. Tiếp xúc với ổng thì ổng kiểu bỗ bã, thích giao du, khá tinh tướng và đặc biệt là coi tôi như em zai.

Ai đã xem Vượt Ngục thì biết nhân vật T – Bag. Lúc còn trong tù luôn thò cái túi quần ra để thằng đàn em bám vào đi theo. Tôi với ổng sau này y hệt, 1 thằng phóng khoáng quý đàn em, nhiều người ghét ổng phết, tôi thì là thằng đàn em nghe lời, ổng cũng hay chia sẻ với tôi nhiều cái và tôi cũng vậy. Sao cũng được, tôi hiền mà. Hihi.

Câu chuyện thì cũng nhiều, nắm bắt ý chính thì:

– Mấy khi xuống, ở đây làm bữa rồi tối về. (Chú tôi nói)
– Vầng, em cũng nghĩ thế mà lị, lâu lắm không ngồi nhậu với anh rồi. Kk…
– Vừa phải thôi mai còn đi làm (cô Trâm nói vọng ra)
– Em yên tâm, công việc vẫn là số 1. Khà khà.

Bảo sao ổng xuống đón tôi hôm nay, hóa ra là nhậu. Chứ để đến mùng 5 giữa tuần thì chú Thọ đi làm có mà nhậu cc. Mà cũng đúng, nghỉ 1 hôm thì phải mất công đi chơi chứ. Duyệt.

Buổi chiều, chú để thằng bé cho mẹ trông, chú Thọ dẫn 2