Gái Gú Việt Nam

Nghề chăn gái – Quyển 2

Phần 18
Từ lúc quán bị đập làm ăn càng ngày càng khó khăn. Chỉ có đúng thời điểm hai em miền Tây xuống là còn cá kiếm được gần tuần. Thời điểm đó có gái xinh, hàng tuyển nhân viên cũng đủ làm nên thu nhập ổn định. Từ lúc hai em miền Tây về thì ngoài Quỳnh thuộc dạng được, Hoa thì tàm tạm, Tuyết vêu thì thôi miễn bàn rồi..Nhân viên không được ngon, khách vào lắm hôm kén quá chỉ liếc qua một phát là phắn luôn. Có hôm như này mới ác, Tuyết vêu biết mình xấu nên nó có bài của nó. Buổi tối nó ăn mặc cũng gọn gàng, ngồi lúc nào cũng quay mặt vào trong. Hôm đó có một thanh niên đi vào nhà lúc đó còn mỗi mình nó, khách mới đứng ngoài hỏi:

– Nhà còn ai không anh..?

Tôi trả lời:

– Giờ đi làm hết rồi anh ạ…Còn em áo đen đang ngôi trong kia, anh vào xem được không..??

Khách thì ngại vào trong, đứng ngoài suy nghĩ một lúc rồi nói:

– Thôi thế em đi em đấy cũng được..!!

Tôi mới gọi Tuyết đứng lên đi khách, Tuyết đứng lên nhưng hơi cúi mặt, nó lấy tay che mồm đi ra. Khách thấy lạ lạ liền nói:

– Cười gì thế em, bỏ tay ra anh xem mặt cái nào..??

Tiến thoái lưỡng nan Tuyết đành bỏ tay che mồm xuống. Vừa thấy quả bồ cào khách hơi choáng váng, tay khách vẫn cầm tiền chưa kịp đưa tôi. Thấy khách hơi ái ngại tôi nói:

– Em này ngoan lắm, đi đi có khi lại thích…Ngoan mà hiền, chiều chuộng các kiểu.

Khách rụt mẹ nó tay lại, nó nhét cụ tiền vào ví rồi cười trừ:

– Dạ thôi anh ạ, giờ em đi đón bạn tí em quay lại.

Thế là quả răng của Tuyết đuổi mẹ nó khách luôn. Cả ngày hôm đó Tuyết vêu mãi đến 11h tối mới được mở hàng. Cả buổi tối nó ngồi nó chửi thằng khách kia ám lồn nó, mở hàng không đi nó làm nó ế dựng lông mao. Vía nó đốt liên tục, đến muộn mở hàng thì lại gặp đúng khách già. Đi khách về nó kể:

– Ông khách em vừa đi già ơi già, mặt đỏ như gà chọi, tay chân thì run run…Thế mà đi kiểu khắm lắm nhé.

Cái Hoa mới hỏi:

– Đi như nào mà bảo khắm…

Tuyết vêu tiếp:

– Lên phòng nhá, bắt cởi quần áo hộ. Xong bảo em bú cho anh đi, bảo mãi ông ấy mới đi rửa. Cũng phải chiều vì chưa được khách nào. Đến lúc đeo bao cho ông ấy đi, đi được gần ra ông ấy rút bao đòi cho vào trong. Tao không chịu…

Đấy tôi đoán ngay con Tuyết vêu này chiều khách, chắc nãy kèn trống đánh ác quá mà giờ về son phấn trôi hết, môi nó thâm như trái nho. Nó tiếp câu chuyện:

– Thế là tao đạp ông ấy ra, ông ấy lại lao vào. Già mà khoẻ thế, tao bảo không cho đi trần thì ông ấy lại bắt đổi tư thế rồi mới đeo bao. Lúc gần ra ông ấy còn ghé tai tao bảo ” em nói em yêu anh đi”. Đm biến thái thế không biết. Xong ra rồi còn cứ cãi chưa ra, tao mới đi xuống. Không có khách rồi còn hãm nữa chứ.

Lần đầu tiên Tuyết vêu đi khách về kêu như vạc. Kiểu hôm nay gặp ông già gân nên nó bị cân bản đồ. Nghe nó kể chi tiết mà thấy bô lão kia cũng biết chơi phết chứ chẳng đùa. Tôi mới bảo nó:

– Sau khách nào đòi đi trần mày cứ bảo thế anh cho vào trong em có thai thì sao..??

Nó vừa trát phấn vừa nói:

– Thì em cũng bảo thế nhưng ông già đấy nói. Chim ông ấy ô