Gái Gú Việt Nam

Mẹ là hiệu trưởng

Phần 9: Xem AV (1)
Tôi theo Từ Béo đến lớp nó, vì máy tính bảng của nó để ở trong cặp. Từ Béo bình thường trên lớp lén lút chơi không ít, nhưng tên nhóc này thủ đoạn cao, lâu như thế cư nhiên không bị thầy cô hoặc là đội tuần tra của trường bắt một lần nào, thật không biết hắn là làm thế nào.

Chính vì vậy khi nó nghe tin mẹ tôi đảm nhiệm chức trưởng khoa, sợ hãi nói muốn chuẩn bị chuyển trường, dù sao nó cũng không có tự tin trong tương lai ở một tuần nào đó bị mẹ tôi bắt được hay không. Hơn nữa dù cho có qua được nửa kỳ học, vẫn còn 3 năm trung học đấy. Cho nên Từ Béo mới nghĩ đến có nên ở lại trường học tiếp trung học không, thật không thể không nói, có thể khiến tên nhóc Từ Béo trời không sợ đất không sợ này sợ hãi thành thế này, mẹ cũng coi như gần như tuyệt chủng không có ai làm được rồi.

Tới lớp học của Từ Béo, lúc này là thời gian nghỉ trưa, phần lớn học sinh đều mỗi người làm một việc, chỉ có lác đác mấy người còn ở trong lớp. Từ Béo đưa tôi vào thẳng chỗ ngồi của nó, từ trong ngăn bàn lấy ra một cái túi sách, thuận tay rút ra từ trong đó một tấm kim loại màu vàng màu thổ hào. Lẽ nào đây chính là p trong truyền thuyết sao?

Giống như cái đứa kiểu chủ nghĩa bại gia tử tư bản hoang đàng Từ Béo này, sao có thể dùng hàng bình thường, máy tính bảng của Từ Béo là ngoài được đặt riêng sử dụng trong quân đội ra thì được coi là Apple p tiên tiến nhất trong dân dụng rồi. Hơn nữa còn là thế hệ mới thứ hai nhất của dòng Ar.

Thậm chí tôi chỉ thấy hình ảnh quảng cáo một vài lần khi đi ngay qua cửa hàng điện thoại di động, thậm chí không có trên TV…

Vật quý chính là không giống, nhìn vỏ có vẻ giống như kim loại không cho cảm giác mát lạnh như kim loại thông thường khi cầm trên tay. Bề mặt nhìn rất mịn, chỉ từ xúc cảm cũng đã đá bay mấy cái gì mà Mi, cái gì mà Aupo mấy quãng đường rồi. Không cần nghĩ cũng biết, Từ Béo mua khẳng định là cấu hình cao nhất, bộ nhớ khủng đến kinh người, đừng nói mấy bộ khiêu dâm nhỏ, đến cả mười mấy bộ đều không có một chút vấn đề nào.

Từ Béo đưa máy tính bảng cho tôi, tôi hỏi: “Cậu đưa máy tính bảng cho mình, thế còn cậu, lẽ nào cậu không xem sao?”

“Hắc hắc, anh em cậu cảm thấy mình giống hạng người đó sao?”

Tròng mắt tôi trợn trắng, nghĩ lại một chút, tên nhóc này hình như đúng là không phải kẻ để mình thiệt thòi, trong nhận thức của tôi, Từ Béo chính là con mẹ nó một con vật.

“Yên tâm đi, trong nhà mình vẫn còn một cái ppr cơ, chỉ là cái đấy lớn quá, để trong cặp sách lấy không tiện, lúc trên lớp mục tiêu cũng quá rõ ràng, dễ bị phát hiện. Cho nên mình ném ở nhà rồi, nhưng tài liệu bên trong mình đã sao chép ở trong rồi, cậu yên tâm cầm về đi, lúc nào trả mình cũng được, nhưng nếu bị mẹ cậu bắt được, đừng nói là mình cho mượn đấy, cậu đừng có bán đứng mình nha.”

“Cần mình bán đứng cậu sao? Trong bạn bè của mình chỉ có cậu có tiền nhất không coi tiền là tiề